Ngủ Dậy Một Giấc Tôi Gả Cho Tổng Tài - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:18:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Anh để ý ? Lâm Thanh Thanh ngạc nhiên. Hình như việc cô là quần áo cho khiến tâm tình Dịch Trạch Duyên tệ. Thái độ của đúng là ngoài dự kiến của Lâm Thanh Thanh.

Lâm Thanh Thanh thở dài một , cũng may quần áo là xong. Cô cầm lên và rũ, treo mắc áo, sang lấy máy sấy sấy khô, đó mới đầu với : “Được.”

Anh vẫn đang Lâm Thanh Thanh, mặt mang theo ý , ánh mắt như dính c.h.ặ.t cô. Lâm Thanh Thanh như càng luống cuống, nhất thời gì.

Anh đại khái cũng ý thức thất lễ, lấy tinh thần, bình tĩnh như cũ, mặt cũng hề bối rối. Dịch Trạch Duyên đồng hồ cổ tay, : “Nên đón Tiểu Uyên .”

Lâm Thanh Thanh nghĩ một chút hỏi: “Em thể đón Tiểu Uyên cùng ?”

Anh nghi hoặc cô: “Em ?’

Lâm Thanh Thanh gật đầu.

Lần vẫn là Dịch Trạch Duyên lái xe. Lúc lên xe, Lâm Thanh Thanh đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nhịn sang hỏi : “Nơi cách trường Tiểu Uyên xa, em thấy ở đây cũng mấy tiểu khu, chắc cũng nhà trẻ. Tại đưa con học xa như , mỗi ngày đón cũng khá bất tiện.”

Dịch Trạch Duyên : “Con thấy em.”

Lâm Thanh Thanh: “...”

Lâm Thanh Thanh nhớ đến đầu tiên gặp Tiểu Uyên, thể nho nhỏ non nớt lan can, cô mong đợi.

Nếu ngày đó cô bé nhiều hơn một chút nên ngã, đó một chuyện xảy , thì lẽ cả đời cô cũng sẽ chú ý đến con .

Học ở một Tr**ng X* như , Tiểu Uyên chỉ mỗi ngày thể thấy mà thôi.

bởi vì sợ nhớ tới chuyện đây sẽ chán ghét bé, nên Tiểu Uyên cũng dám nhận Lâm Thanh Thanh, chỉ thể gọi cô là dì.

Dì, dì, dì.

với con ?

con ?

Cô nhớ tới nét mặt ngây thơ , nhớ tới mảnh ký ức vỡ vụn, trong đó bé thương tâm. Đột nhiên Lâm Thanh Thanh cảm thấy trái tim nhói đau.

Một loại cảm giác chua xót mãnh liệt, cuồn cuộn dâng lên, mũi cô cay cay khó chịu.

mà, hiện giờ cô là của Tiểu Uyên, cô sẽ cố gắng một , sẽ cố gắng yêu thương bé, sẽ để bạn nhỏ vô cùng đáng thương ở đằng lan can, chỉ vì một chút.

Khi nhà trẻ, giáo viên đang cho các bạn nhỏ chơi ở sân. Giáo viên nhận Dịch Trạch Duyên, cung kính chào : “Dịch đến ?” Cô giáo thấy Lâm Thanh Thanh, nét mặt nghi hoặc, nhưng cũng dám mạo chào hỏi. Dịch Trạch Duyên liền : “Đây là vợ .”

Lời tự nhiên như , nhưng Lâm Thanh Thanh thấy mấy chữ “vợ ”, mặt khỏi đỏ lên.

Cô giáo Lâm Thanh Thanh, giống như kinh ngạc một chút, nhưng vẫn lễ phép chào một tiếng: “Chào Dịch phu nhân.”

Lâm Thanh Thanh hổ, gật đầu với cô giáo.

Rất nhanh, Dịch Bắc Uyên thấy Dịch Trạch Duyên, vội vàng chạy tới. Sau khi chạy tới mới thấy Lâm Thanh Thanh lưng Dịch Trạch Duyên, đôi mắt Tiểu Uyên lập tức sáng lên, hưng phấn : “Mẹ tới đón con ?”

Lâm Thanh Thanh với bé, đó qua, một tay ôm bé lên : “Mau tạm biệt với cô giáo và các bạn nào.”

Bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên liền quơ quơ bàn tay mập mạp về phía cô giáo và các bạn. Thế nhưng bé vung tay nên mất tập trung, ôm lên ch.óng mặt, cho đến khi khỏi cổng trường mới phản ứng , vội vàng : “Mẹ, con thể tự .”

Lâm Thanh Thanh : “Mẹ thích ôm con.”

Mùi hương Tiểu Uyên vô cùng dễ ngửi, mà mềm mềm, ấp áp, dễ chịu.

Thực , đầu tiên thấy, Lâm Thanh Thanh ôm Tiểu Uyên, sợ bé thích.

bây giờ bé là con cô, Lâm Thanh Thanh ôm thì cứ ôm, gì thì , đây là điều hiển nhiên.

Có lẽ ít khi cận với như thế, mặt bạn nhỏ thẹn thùng đỏ lên, hai bàn tay nhỏ ôm cổ Lâm Thanh Thanh, đem mặt chôn ở bên tai cô, dùng giọng điệu non nớt của trẻ con : “Mẹ ơi, con nặng ? Nếu nặng, về con thể ăn ít hơn một chút.”

Lâm Thanh Thanh buồn đau lòng, cô vuốt cái đầu nhỏ hạt dưa của bé : “Không nặng nặng, Tiểu Uyên đang tuổi lớn nên ăn nhiều một chút, thể nhịn .”

Khi đang chuyện thì họ đến nơi đậu xe. Dịch Trạch Duyên im lặng nãy giờ bên hai con, giúp Lâm Thanh Thanh mở cửa xe. Lâm Thanh Thanh và bảo bối nhỏ xuống ghế .

Sau khi lên xe, Dịch Bắc Uyên hỏi: “Mẹ mang đồ về nhà ?”

.”

“Sau cũng sẽ rời nữa đúng ?”

.”

Bạn nhỏ vô cùng vui vẻ, mở miệng, bắt đầu kể cho cô chuyện ở nhà trẻ, kể về bạn của bé là Trình Trình, kể chuyện ở nhà trẻ thường mèo hoang đến xin ăn, mỗi Tiểu Uyên sẽ giữ bánh mì cho bọn chúng, còn kể nhiều chuyện nữa.

Bạn nhỏ thích chuyện ? Mỗi bé kể đến chuyện vui, hai mắt sẽ sáng lên, đáng yêu chịu nổi. Lâm Thanh Thanh cảm thấy Tiểu Uyên khuôn mặt non nớt, tay nhỏ cũng non nớt, thể nho nhỏ cũng non nớt, ngay cả nụ cũng non nớt.

Càng cô càng cảm thấy Tiểu Uyên đáng yêu, mà cô từng tin bé là con . Lâm Thanh Thanh xúc động, Tiểu Uyên là con của cô, bé là con của cô, cô một đứa con vô cùng đáng yêu.

Càng nghĩ càng kích động, khó thể kìm chế cảm xúc.

Lâm Thanh Thanh mê mẩn vuốt khuôn mặt nho nhỏ đáng yêu của con trai. Trong lúc vô tình, cô đầu kính thì thấy mắt Dịch Trạch Duyên khẽ nâng, vặn cũng đang cô.

Khóe miệng cong lên với Lâm Thanh Thanh. Cũng ảo giác , Lâm Thanh Thanh thấy trong mắt phảng phất một sự cưng chiều, như như .

chẳng qua chỉ thoáng qua. Khi cô nữa, khôi phục biểu cảm tự nhiên, thuần thục đ.á.n.h tay lái.

Một nhà ba về đến nhà. Dịch Trạch Duyên mở cửa cho hai con. Lâm Thanh Thanh cùng Tiểu Uyên nắm tay ở đằng .

Cửa mở , Lâm Thanh Thanh nghĩ tới trong nhà khách. Người đến mặc áo ngắn tay màu lá sen, phía là chân váy, là trang phục điển hình của phụ nữ trẻ tuổi nghề nghiệp.

Lúc , cô đang cạnh bàn ăn, tự nhiên bày bát đũa . Nghe thấy tiếng mở cửa, cô đầu , với Dịch Trạch Duyên: “Anh Trạch Duyên đón Tiểu Uyên ?”

Dung mạo của cô dịu dàng, cảm giác thiết như em gái nhà hàng xóm, giọng cũng lộ sự ôn nhu của con gái phương nam, khiến cảm giác như đang nũng nịu.

“Sao cô tới đây?” Dịch trạch Duyên hỏi.

“Mấy ngày em về quê, quả cây xa ly t.ử chín, lão thái thái để em mang một ít đến cho ăn. Em nhờ Văn tẩu bỏ tủ lạnh, vặn Văn tẩu nấu cơm xong, em tiện tay giúp đỡ một chút.” Cô dọn bát đũa xong liền tới, lúc mới thấy Lâm Thanh Thanh lưng Dịch Trạch Duyên, đó thấy cô đang tay trong tay với Dịch Bắc Uyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-day-mot-giac-toi-ga-cho-tong-tai/chuong-10.html.]

sửng sốt, giống như nghĩ tới điều gì đó liền : “Thanh Thanh? Trạch Duyên cô mất trí nhớ, việc gì chứ?”

Cô gái cô? Thế nhưng một chút ấn tượng Lâm Thanh Thanh cũng . Mà cô Dịch Trạch Duyên cô mất trí nhớ, xem quan hệ giữa họ tệ lắm.

Dịch Trạch Duyên giới thiệu với cô: “Cô tên là Trình Nhân, ông và ba cô ở trong xưởng nhà chúng . Anh với Trình Nhân từ nhỏ cùng lớn lên, thành em , với cô cũng coi như quen , thỉnh thoảng cô cũng sẽ tới giúp một chuyện.”

Lâm Thanh Thanh gật đầu, khách khí trả lời: “Không , cảm ơn quan tâm.”

Trình Nhân nét mặt Lâm Thanh Thanh, cô trả lời tự nhên, biểu cảm lạ lẫm mặt cũng giống giả vờ, qua đúng là giống mất trí nhớ thật.

Trình Nhân cũng hỏi nhiều, : “Cô cùng Trạch Duyên đón Tiểu Uyên đúng ?”

Lâm Thanh Thanh vuốt đầu bảo bối nhỏ, với cô : “Ừ.”

Trình Nhân thuận tiện : “ là hiếm thấy.” Không hiểu cô đang khích lệ châm chọc, nhưng mặt vẫn , xong liền xổm xuống mặt Dịch Bắc Uyên: “Tiểu Uyên, mấy ngày nữa dì dẫn cháu công viên chơi ?”

Dịch Bắc Uyên đầu Lâm Thanh Thanh : “Cháu cùng cơ.” Tiểu Uyên trông mong Lâm Thanh Thanh, ánh mắt mang theo một chút thận trọng cùng mong chờ: “Mẹ sẽ dẫn con đúng ?”

Nhìn ánh mắt tha thiết của bé, giọng Lâm Thanh Thanh cũng dịu dàng hơn: “Đương nhiên, sẽ dẫn con .”

Nhận câu trả lời chắc chắn, hai mắt bé con sáng lên, vội vàng : “Quyết định như nhé, đổi ý .”

Lâm Thanh Thanh : “Đương nhiên sẽ đổi ý .”

Trình Nhân lên, mặt đầy ý Lâm Thanh Thanh: “Cô thật sự đưa Tiểu Uyên ? Nếu ngày đó cô uống rượu thì ? Đến lúc đó cô nổi nóng, hẳn là quát thằng bé .”

Không Lâm Thanh Thanh đa nghi , nhưng cô cảm thấy mấy lời của cô như đang châm chọc cô.”

Xem đây cô thích uống rượu, và chắc cũng nhiều chuyện quá đáng. Vì thế nên khi , chị nhắc cô tùy hứng.

Lâm Thanh Thanh cũng tức giận, bởi vì lẽ lời cô sai. Trước đúng là cô thích uống rượu, nổi giận vô cớ, nên như cũng thấy lạ.

đó là , mà coi như châm chọc cũng đến lượt cô .

Lâm Thanh Thanh bình tĩnh : “Có chuyện cô , quyết định cai rượu.” Cô ôn hòa: “Cô yên tâm , về chuyện đưa con chơi như thế cũng sẽ phiền ngoài.”

Nói xong, Lâm Thanh Thanh lập tức hoảng hốt, cô nghĩ đến nhà Trình Nhân quan hệ với nhà Dịch Trạch Duyên, lẽ coi cô ngoài, cô như khiến vui ?

Lâm Thanh Thanh vô thức qua Dịch Trạch Duyên, ngờ cũng đang cô, mặt bất kỳ biểu tình vui nào, thậm chí khóe miệng còn ngập tràn ý . Lâm Thanh Thanh hổ, vội vàng di chuyển ánh mắt.

Khóe miệng Trình Nhân giật giật, nụ mặt cứng đờ. phản ứng nhanh, : “Cô thể kiêng rượu như thì thực sự quá , Trạch Duyên sẽ vui.” Nói xong, cô lướt qua Dịch Trạch Duyên.

Dịch Trạch Duyên tới bàn ăn xuống, ánh mắt quét qua Trình Nhân. Anh đáp lời cô , mặt lạnh lùng một câu: “Chúng ăn cơm, chào đón cô.”

Trình Nhân: “…”

Lâm Thanh Thanh kinh ngạc Dịch Trạch Duyên, đây quả thực là lệnh đuổi khách trắng trợn mà! Cô còn tưởng quan hệ giữa hai tệ, ngờ Dịch Trạch Duyên khách khí với cô như thế.

Mặt Trình Nhân trắng bệch, đáy mắt lộ một tia tổn thương ủy khuất. cũng điều, lập tức tìm cho một đường lui: “Em nhớ em còn việc xong, em .”

Sau khi Trình Nhân rời , Lâm Thanh Thanh cùng Tiểu Uyên xuống bàn ăn. Bữa tối phong phú, thịt gà trắng luộc, cá vược hấp, canh miến thịt xốp giòn, bánh bao hấp thịt băm, tôm luộc và một ít rau xanh.

Hầu như đều là những món cô thích ăn, Dịch Trạch Duyên cố ý giao cho dì giúp việc .

Đây đầu tiên ăn cơm với hai cha con, nên Lâm Thanh Thanh cũng quá mất tự nhiên.

Ăn cơm xong, Lâm Thanh Thanh lấy bộ xếp hình chơi với Tiểu Uyên. Buổi sáng quen với quang cảnh xung quanh, ngang qua một cửa hàng đồ chơi, ông chủ tiệm cho cô gần đây các bạn nhỏ trong khu đều thích chơi xếp hình, mà lớn cũng thể chơi cùng, tận hưởng niềm vui chung với trẻ nhỏ.

Tiểu Uyên thấy lấy bộ xếp hình , hai mắt sáng lên: “Oa, đây là bộ xếp hình bé rừng xanh con thích nhất.”

Lâm Thanh Thanh thấy con trai thích thì vui, lập tức mở chơi cùng với bé.

Trong phòng khách trải t.h.ả.m, hai con quỳ gối sàn nhà, đầu chạm , thảo luận hình ghép nào nên đặt ở .

Lâm Thanh Thanh đang chơi, cảm giác , cô vô thức đầu , chẳng từ lúc nào, Dịch Trạch Duyên đang ghế sofa cách đó xa. Khi cô đầu , vặn đối diện với ánh mắt của . Đối diện với ánh mắt của Lâm Thanh Thanh, Dịch Trạch Duyên coi như gì, cúi đầu văn kiện tay, phảng phất như ngẩng đầu suy nghĩ một vấn đề nào đó, chỉ là ánh mắt trùng hợp rơi cô mà thôi.

Dì Tuệ tới, thận trọng hỏi một câu: “Tiên sinh, quét dọn sạch thư phòng , cần quét dọn nữa ?”

Dịch Trạch Duyên : “Không cần, hôm nay xem ở đây.”

Dì Tuệ cũng nhiều nữa, tiếp tục việc của .

Lâm Thanh Thanh thầm nghĩ, rõ ràng thư phòng mà còn ở đây xem văn kiện. Như khiến cảm giác thoải mái mà còn mất tự nhiên.

Lâm Thanh Thanh tận lực coi nhẹ cảm giác Dịch Trạch Duyên tồn tại, còn ánh mắt thỉnh thoảng rơi cô nữa, tiếp tục chơi cùng con trai. Chơi một lúc, Tiểu Uyên nghĩ đến cái gì, đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô : “Mẹ, về vẫn thể như đúng ? Mẹ sẽ luôn luôn thiết với con đúng ?”

Lâm Thanh Thanh xoa đầu bé : “Đương nhiên .”

Tiểu Uyên vẫn yên lòng, nhăn mày : “Vậy cũng sẽ thiết với ba đúng ?”

Lâm Thanh Thanh: “…”

Lâm Thanh Thanh vô thức về phía Dịch Trạch Duyên, thấy ánh mắt chuyên chú văn kiện, giống như thấy bọn họ đang chuyện.

Mặt Lâm Thanh Thanh bất giác đỏ lên. Bạn nhỏ , con đang , cái gì mà thiết với ba chứ, thật là…

Lâm Thanh Thanh hổ c.h.ế.t.

Lâm Thanh Thanh vẫn trả lời, bạn nhỏ Dịch Bắc Uyên tiếp: “Mẹ cũng với ba ? Nếu với ba, mấy cái dì nhân lúc vắng mà sấn tới. Con chỉ con, khác.”

“Hả?” Lâm Thanh Thanh chút m.ô.n.g lung. Giọng bạn nhỏ Tiểu Uyên mềm mại, còn mang theo cảm xúc non nớt, mà bé thể câu “nhân lúc vắng mà sấn tới”, quả là ngoài dự liệu của cô.

Lâm Thanh Thanh thực sự trả lời vấn đề như thế nào, cô thoáng qua Dịch Trạch Duyên, hình như hề chú ý tới câu chuyện của hai . Lâm Thanh Thanh thở một , gượng : “Mẹ… Chúng chơi xếp gỗ .”

Thế nhưng bạn nhỏ Tiểu Uyên cũng bướng bỉnh, thấy cô trả lời, càng lo lắng : “Mẹ, thiết với ba ?”

Lâm Thanh Thanh cảm giác khuôn mặt nóng lên, nhưng con trai lo lắng, mặt tràn ngập mong chờ khiến đau lòng.

Lâm Thanh Thanh liền ho một tiếng, : “Làm… mới tính là ?”

Bạn nhỏ vội : “Mẹ ngủ cùng ba ạ, ba các bạn khác đều ngủ cùng mà.”

Lâm Thanh Thanh: “?!!!!!!!!!!!”

 

 

Loading...