NGỌC NƯƠNG - Chương 9 (Hết).

Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:08:36
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21

Hành động thực sự cực kỳ mạo hiểm. Chỉ cần sơ sảy một chút là thể hủy hoại cả tiền đồ của . Thế nhưng Văn Bách vẫn ,   đây lẽ là cơ hội duy nhất để minh oan cho tiểu thúc. Hắn  sớm tìm hiểu việc Bệ hạ thích phong vật địa phương và yêu thích bình thơ mới dám .

Cũng may, khi chuyện, Bệ hạ hỏi của Bộ Hình xem vụ án kết quả . Kể từ ngày đó, tiến độ xét xử vụ án của tiểu thúc  đẩy nhanh. Chưa đầy một tháng , chuyện sáng tỏ, hóa đều là kẻ vu oan giá họa.

Tiểu thúc  vô tội phóng thích, còn điều về kinh đô. Bệ hạ thỉnh thoảng triệu chú cùng ngâm thơ tác họa. Văn Bách thì phong chức Hàn lâm học sĩ, hằng ngày giúp Bệ hạ khởi thảo văn thư. Chức vị cao, nhưng vì nhiều thời gian tiếp xúc với Bệ hạ nên trong triều ai nấy đều khách khí với .

Ngay cả một phu nhân xuất thợ săn như cũng nhận ít thiệp mời từ các phu nhân nhà quyền quý ở kinh thành. Người nhà đại gia tộc việc chừng mực, tuy phận chúng chênh lệch nhưng từng ai khinh rẻ xuất của mặt.

Chỉ điều, theo đà thăng tiến của Văn Bách, mà chúng chỉ một mụn con gái, nên kẻ nảy sinh ý định đường vòng qua để tặng thất cho . Ta con trai, từ chối nhiều nên khó tránh khỏi những lời đàm tiếu.

Vào thời khắc mấu chốt, đều nhờ chồng dàn xếp: "Nếu Ngọc Nương, con trai sớm mất mạng. Huống hồ cũng nhờ Ngọc Nương rời bỏ, con mới thể đỗ đạt và Bệ hạ trọng dụng. Chúng nó còn trẻ, chuyện con cái gấp, dù mãi con trai cũng chẳng , em họ hàng của nó đều hậu duệ, thiếu con của nó thì Liễu gia cũng chẳng tuyệt tự ."

Từ chối thẳng thừng vài , chẳng còn ai nảy ý định đó nữa.

Cha vốn theo chúng lên kinh vì quen sống ở Giang Châu. Văn Bách thuyết phục ông: "Con và tiểu thúc hiện đều ở kinh thành, thể mượn nhân mạch trong tay để giúp cha tìm vợ và con gái bán năm xưa."

Nói , của Liễu gia vẫn luôn tìm cách dò la. Suốt năm năm như thế, cha hằng ngày chơi đùa cùng Tiểu U, giữa biển mênh m.ô.n.g, ông dần còn hy vọng việc tìm nữa.

Thế nhưng, đúng ngày rằm tháng Chạp năm , Văn Bách dẫn về một phụ nữ. Trông nàng   hơn ba mươi tuổi, tóc mai nhuốm màu sương gió.

Vừa thấy cha, đôi mắt nàng  đỏ hoe, nghẹn ngào cất tiếng gọi: "Cha..."

Cha sững sờ trong giây lát, ôm chầm lấy nàng  thành tiếng: "Con ơi, con gái ngoan của cha..."

Mẹ qua đời nhiều năm . Tỷ tỷ  đó cha dượng gả cho , sinh một trai một gái. Chồng tỷ  mất sớm, chồng hà khắc hành hạ, một tỷ tỷ nuôi nấng hai đứa con, cuộc sống vô cùng gian truân. Phải tốn bao tâm sức, tiểu thúc và Văn Bách mới tìm ngươi.

Chúng giải quyết dứt điểm quan hệ với bên nhà chồng tỷ tỷ, đón cả ba con về kinh thành, còn mời thầy đồ về dạy dỗ hai đứa trẻ. Tỷ  cảm thấy tự nhiên, khẽ: "Làm phiền như tiện, cứ giao việc cho em , em thạo việc lắm, việc gì cũng ."

Cha liền oang oang bảo: "Việc gì mà việc!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-9-het.html.]

"Ngọc Nương là  con, nó kinh doanh giỏi giang lắm, kiếm khối tiền. Ta là cha con, con cứ việc yên tâm mà ở , cứ ăn ngon mặc cho . Em gái và em rể con chẳng thiếu chút sức mọn của con , con chỉ cần dạy bảo hai đứa nhỏ cho , ngoài thì đàng hoàng lịch thiệp, đừng để mất mặt em ."

Ba năm đó, cha lâm trọng bệnh. Ta mời bao danh y, Văn Bách thậm chí còn tìm đủ cách mời cả Thái y trong cung đến, nhưng đều lực bất tòng tâm.

Ta cầm nước mắt, cha mỉm an ủi: "Đừng , đời của cha sống thế là đủ lắm . Đừng sợ, nếu cha , con vẫn còn tỷ tỷ. Ngoài nhà chồng , con vẫn nhà đẻ chống lưng, đừng sợ!"

Bàn tay thô ráp của ông vuốt ve khuôn mặt : "Ngọc Nương, cha uổng công nuôi dưỡng đứa con gái như con. Đời cha với con, giờ cha xuống đó để tạ tội với bà . Cha cũng với tỷ tỷ của con, đành cậy nhờ con giúp cha bù đắp cho nó ."

...

Sau khi cha mất, dọn dẹp phòng ông thì tìm thấy chiếc hộp gỗ cũ kỹ . Tiểu U ghé sát , ngây ngô hỏi: "Mẫu , ngoại tổ phụ giấu thứ gì trong đó ạ?"

"Đó là sự vất vả và tình yêu thương ngoại tổ phụ dành cho mẫu đấy."

Ta chậm rãi mở hộp gỗ , cứ ngỡ những thẻ gỗ sẽ tràn ngoài. Thế nhưng trong hộp trống rỗng, chỉ một xấp giấy mỏng. Ta đếm thử, tổng cộng là một trăm lượng ngân phiếu. Hóa bao năm qua tiền đưa, ông gần như chẳng tiêu pha gì mà đều dành dụm cả.

Bên trong còn một bức thư. Cha dùng những nét chữ nguệch ngoạc rằng:

[Ngọc Nương, cha đây.

Bạc để cho con tiêu!

Lúc nào nhớ cha, thì hãy cầm bạc mua hộp kẹo mà ăn.]

Nước mắt lã chã rơi xuống. Tiểu U vội vàng lau nước mắt cho : "Mẫu , ? Ngoại tổ phụ gì thế ạ?"

"Ông bảo mẫu cầm ngân phiếu mua kẹo ăn."

Tiểu U hiểu, hỏi : "Được mua kẹo là chuyện mà, mẫu thích ăn kẹo ?"

Thích chứ. thứ ăn nhất, chính là viên kẹo mà cha đích mua cho .

Loading...