NGỌC NƯƠNG - Chương 8.
Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:08:10
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18
Ta chẳng buồn chấp nhặt với bà .
Việc cấp bách mắt là tìm nguyên nhân vì dù phòng cẩn mật, Văn Bách vẫn cứ nôn mửa, tiêu chảy kỳ thi. Lần cùng lên châu phủ, thuê một căn nhà nhỏ, tất cả đồ ăn thức uống cho đến y phục đều do một tay chăm lo.
Mọi chuyện vốn dĩ bình thường.
Trước ngày thi một hôm, thấy tâm trạng yên, bèn bảo cùng phố, mua thức ăn, còn thì tản bộ cho khuây khỏa. Đi ngang qua một tiệm bánh, cửa xếp hàng dài dằng dặc. Một đồng môn cũ của Văn Bách nhiệt tình chào hỏi:
"Văn Bách, cũng đến mua bánh Định Thắng ! Đừng xếp hàng nữa, lát nữa mua dư một hộp chia cho một phần."
Bánh Định Thắng là món điểm tâm nổi tiếng của Giang Châu, đồn con trai chủ tiệm từng thi đỗ Trạng nguyên đương triều. Vì thế, dù là sĩ t.ử nghèo đến mấy, khi trường thi cũng sẽ cố mua một hộp để cầu điềm lành, lấy chút vận may.
Ta hỏi Văn Bách: "Lần nào cũng ăn ?"
"Có chứ." Hắn giải thích, "Nghiên Đài thường mua cho . Lần nào cũng ăn mới đưa ăn. Hơn nữa các sĩ t.ử khác ăn đều bình thường, chắc do bánh vấn đề."
Chẳng mấy chốc, đồng môn mang bánh đến, trịnh trọng vỗ vai Văn Bách: "Văn Bách , đầy bụng văn chương, nhất định sẽ đỗ. Năm chúng nhất định thể cùng lên kinh dự kỳ thi mùa Xuân."
Hộp bánh đó ăn , quả thực gì bất thường. vẫn khuyên Văn Bách đừng ăn.
Bởi chợt nhớ đến một chuyện hồi nhỏ. Nhà quê nghèo khó, gì cũng tằn tiện. Mùa hè nấu ăn, món nào trộn gỏi thì tuyệt đối xào, vì củi lửa để dành cho mùa đông. Cha cũng món đậu đũa trộn như , ông ăn chẳng , nhưng nôn mửa tiêu chảy đến mức mất nửa cái mạng. Sau gặp thầy t.h.u.ố.c, ông bảo nhiều ăn đậu đũa sống sẽ đau bụng, tùy theo cơ địa mỗi , món khác ăn thì cũng ăn .
Đêm đó Văn Bách trằn trọc mãi ngủ . Ta lo lắng đột ngột đổ bệnh, cũng may là .
Trời còn sáng dậy. Dù thức trắng đêm nhưng ánh mắt sáng, nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Ngọc Nương, đau bụng, cũng nôn mửa, nhất định sẽ ."
Ta tận mắt tiễn trường thi lành lặn, đón bước với gương mặt đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng rực. Hắn mặc kệ cái kỳ quặc của xung quanh, ôm chầm lấy lòng, nghẹn ngào: "Ngọc Nương, thi xong xuôi ! Ta thi xong !"
Với mà , dù đỗ, nhưng bước trường thi, thành trọn vẹn bài thi cũng là thành một cột mốc quan trọng của đời sĩ t.ử. Còn kết quả , đành phó mặc cho mệnh trời.
Ngày hôm , mua cho một hộp bánh Định Thắng.
"Trong lòng một phỏng đoán, phiền phu quân kiểm chứng một phen."
Về đến huyện, chồng tin thuận lợi dự thi thì xúc động đến trào nước mắt: "Tốt, lắm! May mà Ngọc Nương cùng con."
Ta rạng rỡ: "Mẹ, con tìm nguyên nhân vì đây phu quân cứ nôn mửa, tiêu chảy ."
Hôm đó Văn Bách ăn bánh Định Thắng, quả nhiên nửa canh giờ bắt đầu đau bụng. Sau đó mang bánh hỏi một vị lão y lão luyện. Ông bảo chắc là trong bánh thứ gì đó kích ứng đường ruột của , khác nhưng thì . Cơ địa mỗi mỗi khác, nặng thậm chí còn nguy kịch đến tính mạng.
Ta tìm đến tiệm bánh hỏi rõ ngọn ngành thì họ đưa cho đơn t.h.u.ố.c, các vị khác đều bình thường, duy một vị quả chua hiếm thấy dùng để tăng thêm hương vị và kéo dài thời gian bảo quản. Loại quả Văn Bách từng ăn bao giờ. Sau đó mua vài quả về thử , quả nhiên khó chịu.
Cha xong mắng : "Con đoán do quả vấn đề mà còn bắt con rể ăn, vạn nhất chuyện gì thì ..."
Mẹ chồng mỉm ngăn ông : "Chắc Ngọc Nương cũng cho ăn chút ít để chứng thực thôi, nếu chắc . Nếu nhờ con bé cẩn thận, Văn Bách nổi trường thi? Ai mà ngờ thứ khác ăn , chỉ nó chứ?"
Vụ án tham ô của tiểu thúc vẫn tiến triển, nhưng kỳ thi Hương thì sắp đến ngày bảng vàng đề tên. Không ít từng chịu ơn Liễu gia đến an ủi chồng:
"Liễu công t.ử tài hoa như , chắc chắn trúng tuyển."
"Liễu công t.ử mà đỗ Trạng nguyên, phu nhân hưởng phước ." ...
thẩm nương và Hoa Nương dội gáo nước lạnh: "Vào trường thi là đỗ chắc ? Bao nhiêu thí sinh như thế, đến lượt nó?"
"Thằng chú nó giờ vẫn còn tù, nó mà đòi đỗ Cử nhân, đúng là mơ giữa ban ngày."
"Lại thêm con Ngọc Nương ngôi chổi ở bên cạnh, Liễu Văn Bách đời nào mà đỗ ."
19
Đêm khi xem bảng, gần như thức trắng. Tiểu thúc đổ đài, Liễu gia như tòa nhà sắp sập. Lần Văn Bách đỗ Cử nhân là chuyện hệ trọng vô cùng.
Chúng chờ sẵn bảng từ sớm. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu sáng vạn vật. Quan phát bảng dán tờ giấy điều đỏ ch.ót lên. Ta kiễng chân cố cho rõ.
Trời xanh thương xót, đỗ ! Đỗ hạng năm - Kinh khôi.
Ta nắm c.h.ặ.t cánh tay , cũng cúi xuống , mắt đong đầy lệ, nghẹn ngào : "Ngọc Nương, nhờ nàng, tất cả là nhờ nàng."
Chu Nam Hàn, đồng môn tặng bánh Định Thắng cũng đỗ. Hắn ôm chầm lấy Văn Bách: "Văn Bách cám ơn cho thật đấy, hộp bánh Định Thắng của tác dụng ."
Văn Bách : "Phải, đa tạ Nam Hàn ."
Chúng vội vàng về nhà báo tin mừng, chồng xúc động đến suýt ngất . Cha còn mang cả phong pháo chuẩn từ lâu đốt, nổ "đùng đoàng" suốt cả canh giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-8.html.]
Ta trách khéo: "Cha, cha lãng phí quá."
Ông trợn mắt: "Lãng phí gì mà lãng phí? Phải để cho những kẻ khua môi múa mép xem cho rõ, con rể giỏi giang thế nào." ...
Cũng chính ngày hôm đó, Hoa Nương chuyển . Lý phu nhân mời bà đỡ mà mời một mụ pháp sư đến đốt bùa chú trong phòng đẻ, khói nghi ngút mịt mù. Mụ còn bắt Hoa Nương sinh đúng giờ hoàng đạo theo chỉ thị thì mới chắc chắn mụn con trai.
Mẹ chồng xong chỉ lắc đầu: "Thật là rồ dại, đàn bà sinh nở mà nhịn cho ?"
Lúc đó tổ mẫu và thẩm nương cũng mặt ở Lý gia, nhưng họ cũng tán thành ý của Lý phu nhân, bắt Hoa Nương đợi đến giờ mới đẻ. Kết quả, đứa trẻ khỏe mạnh ngạt c.h.ế.t trong bụng . Là một bé gái.
Thân thể Hoa Nương cũng ảnh hưởng nghiêm trọng, băng huyết ngừng. Thầy t.h.u.ố.c bảo từ nay về nàng bao giờ sinh con nữa. Mặc kệ nàng van nài thế nào, Lý phu nhân vẫn bán nàng ngay khi hết thời gian ở cữ.
Nàng cầu xin thẩm nương và Thủy Sinh chuộc về. Một nữ nhân băng huyết liên miên bán chẳng bao nhiêu tiền, chỉ cần hai lượng bạc là thể chuộc . Thế nhưng Thủy Sinh bảo: "Ngươi mắc cái loại bệnh bẩn thỉu , nếu về Thẩm gia sẽ hỏng vận khí của , tuyệt đối , ngươi cứ cho xa ."
Sau đó nàng tú bà bán cho một lão già khắp đầy mụn mủ, đó thì phát điên.
Có một ngày tình cờ gặp nàng . Nàng đầu tóc rối bù, quần áo mỏng manh, khắp đầy vết thương. Nàng ôm c.h.ặ.t một cái bọc tã bẩn thỉu, sớm chẳng nhớ là ai, cứ ngẩn ngơ hát: "Trăng khuyết thưa, con ngoan ngủ nhé..."
Lúc đó mang thai, lòng cũng mềm yếu hơn . Ta lấy một mẩu bạc vụn định đưa cho nàng , thì thấy nàng hé miếng vải rách ở cái bọc , : "Con tiểu , con trai nhất định sẽ đỗ Trạng nguyên, giỏi hơn hẳn chồng của con tiện nhân ."
20
Ta lấy mẩu bạc vụn đó.
Ta trách nàng từng trèo cao hơn và Văn Bách, chỉ giận nàng đến nước mà vẫn chẳng hề hối hận xót thương cho đứa con gái c.h.ế.t oan, trong lòng vẫn chỉ khăng khăng một đứa con trai.
Nàng dung túng bản sống trong cơn ác mộng, bao giờ nghĩ đến việc tỉnh ngộ. Nàng xứng để lãng phí tiền bạc.
Giữa sự kỳ vọng thiết tha của tổ mẫu và thẩm nương, Thủy Sinh thi Tú tài. Hai bọn họ thành tâm đến mức thực hiện nghi thức "ba bước một lạy" lên núi Thanh Sơn cầu nguyện. Kết quả, leo đầy trăm bậc thang trụ nổi, cả hai cùng lăn từ cao xuống.
Tổ mẫu liệt nửa , thẩm nương thì què một chân. Kỳ thi đó, Thủy Sinh dĩ nhiên vẫn trượt, y vẫn chỉ là một gã Đồ sinh. Y đổ hết tội lên đầu tổ mẫu và thẩm nương:
"Chính tại các tâm thành nên thần tiên mới trừng phạt . Đáng lẽ nhất định đỗ ."
Tổ mẫu liệt giường, Thủy Sinh về thăm nhưng y tuyệt tình từ chối. Bà tự lo chuyện vệ sinh, thẩm nương hầu hạ. Người thẩm nương ngày xưa miệng lưỡi ngọt xớt, lúc mới lộ bộ mặt thật, bỏ mặc bà thèm ngó ngàng, để mặc bà thối rữa, dòi bọ đầy giường.
Tổ mẫu đau đớn gào hằng đêm, hàng xóm láng giềng chẳng ai ngủ yên . Sau , chính cha là bỏ tiền thuê một mỗi ngày nấu cho bà một bữa cơm, lau rửa thể một . bản ông cực kỳ ít khi về.
Ông : "Ta gặp bà , cũng chẳng quản, nhưng giờ con rể đỗ Cử nhân, tương lai khi còn là Trạng nguyên, thể để bà liên lụy đến nó."
Trước khi c.h.ế.t, tổ mẫu cầu xin gặp cha một . Bà : "Ngũ Lang, là sai , nên thiên vị, con tha thứ cho nhé."
Cha lạnh lùng bà: "Bà thiên vị, đối xử với , những chuyện đó cũng chẳng là gì. năm xưa bà nên giấu , bán Lưu Nương và Tiểu Kiều."
Tổ mẫu cụp mắt xuống: "Là sai !"
Cha nghiến răng nghiến lợi: "Quả nhiên là bà, quả nhiên là các ."
Hóa vợ của cha - tức là và tỷ tỷ từng gặp mặt - bỏ trốn, mà là tổ mẫu thừa dịp cha rừng săn b.ắ.n đem bán cả hai . Khi đó Thủy Sinh lên huyện học nhưng tiền nộp học phí. Sau khi và tỷ tỷ mất tích lâu, thẩm nương đưa Thủy Sinh lên huyện ngay.
Cha từng nghi ngờ chất vấn, nhưng tổ mẫu sống c.h.ế.t thừa nhận, còn mắng cha bất hiếu, lôi cả các trưởng bối trong tộc để trấn áp ông. Ông tìm suốt ba năm, bặt vô âm tín, đành thôi. Thế nhưng cái dằm rốt cuộc vẫn cắm sâu trong lòng, vì cha bao giờ nể mặt tổ mẫu và thẩm nương, và dù rừng săn b.ắ.n, ông cũng nhất định mang theo.
Nay tổ mẫu dầu cạn đèn tắt, cha mới cạy sự thật năm xưa từ miệng bà. Ông kích động lắc mạnh bà: "Nói! Bà bán họ ? Nói, bà mau!"
"Ta... cũng ."
Cha điên cuồng chất vấn: "Sao bà ? Ai mua họ, bà , mau!"
Tiếc , ông nhận câu trả lời. Bởi vì tổ mẫu trụ nữa quy tiên.
Cơn giận lôi đình, cha xông đến nhà thẩm nương, đ.á.n.h què nốt cái chân còn của bà . Đáng hận là việc bán vợ bán con là do một tay tổ mẫu , thẩm nương chỉ là hưởng lợi nên cũng họ bán phương nào.
Thẩm nương què cả hai chân, Hoa Nương thì phát điên, chẳng trông cậy gì. Thủy Sinh càng hiếu thảo, còn Lục thúc thì vốn lười chảy thây, dù thẩm nương nông nỗi đó, ông vẫn hằng ngày sai bảo thẩm nương việc. Chê thẩm nương chậm, ông hết đ.á.n.h c.h.ử.i.
Cha buồn bã, thực sự hận thể đ.â.m c.h.ế.t bà thẩm nương đó, nhưng Đào Nương : "C.h.ế.t thì hóa cho bà , cứ để bà sống như còn đau khổ hơn cái c.h.ế.t gấp trăm ."
Sau hai năm nuôi dưỡng, Đào Nương lấy dung mạo và tinh thần như xưa. Có mấy đàn ông đến cầu hôn nhưng nàng đều từ chối. Nàng : "Thiếu phu nhân, giờ đây hiểu những lời ngươi ngày . Bi kịch của nữ nhân đời , một phần do khác gây , nhưng phần lớn là do tự chuốc lấy. Dù là Hoa Nương, thẩm nương tổ mẫu khuất, họ áp bức nhưng chọn đồng lõa của những kẻ đao phủ, chính họ thể tỉnh ngộ. Ta tìm một đàn ông cưới vì bản , chứ vì tìm nối dõi giặt giũ nấu cơm. Nếu tìm , thì sống cô độc cả đời cũng chẳng ."
Rất , ít trong thế gian mịt mùng vẫn còn những phụ nữ tỉnh táo.
Về , Văn Bách lên kinh dự kỳ thi mùa Xuân, đỗ hạng ba - tức là Thám hoa lang. Hắn văn chữ , đối đáp trôi chảy mặt Bệ hạ. Khi Bệ hạ hỏi về xuất , Văn Bách thưa là Giang Châu. Bệ hạ yêu thơ, bèn ngâm một bài thơ tả phong cảnh Giang Châu.
Bệ hạ gật đầu: "Bài thơ khiến trẫm ngỡ như đang ở Giang Châu, hai câu cuối chứa đựng ý tứ lo cho dân cho nước. Bài thơ là ái khanh sáng tác ?"
"Vi thần tài học như thế, đây là thơ của tiểu thúc vi thần ạ."