NGỌC NƯƠNG - Chương 7.

Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:07:30
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

Ta bình thản nàng  phát điên: "Ngươi sống khổ sở đến mấy cũng nên tiếp tay cho kẻ ác. Mạng là do tự giành lấy, Đào Nương nắm lấy một tia hy vọng mà cầu cứu . Còn ngươi, cái đầu cao quý của ngươi  chịu cúi xuống, chẳng lẽ vồn vã chạy đến giúp ngươi ? Hơn nữa, kẻ gây bất hạnh cho ngươi là ca ca và  của ngươi, bao giờ là cả." ...

Hoa Nương tức giận gào lên: "Ngươi đừng đắc ý! Ngươi gả Liễu gia lâu như mà cái bụng vẫn động tĩnh gì, chắc hẳn Liễu phu nhân và Liễu Văn Bách bắt đầu bất mãn với ngươi  chứ gì. Ta chỉ cần m.a.n.g t.h.a.i con trai là , chúng cứ chống mắt lên mà xem! Ngươi là đồ con hoang nhặt núi, là ngôi chổi, ngươi tuyệt đối ngày lành ."

...

Lúc đó chẳng mấy bận tâm, cứ nghĩ rằng những ngày tháng chồng nàng dâu hòa thuận, vợ chồng ân ái, cha con thiết sẽ kéo dài mãi mãi. Thế nhưng, cuộc đời vốn chẳng bao giờ thuận buồm xuôi gió.

Hôm đó là Tết Đoan Ngọ, chồng thư mời gia đình tiểu thúc của Văn Bách là Liễu Tuấn Ngôn đến xem hội đua thuyền, chú nhận lời, bảo mùng năm sẽ tới. Vì đua thuyền là sự kiện lớn của huyện nên Văn Bách Huyện lệnh mời giúp sức. Ta và chồng ở nhà đợi gia đình tiểu thúc từ sớm.

đến là quan viên từ triều đình dẫn theo một đội binh lính. Đám lính bao vây c.h.ặ.t chẽ Liễu phủ, cho ai . Vị quan dẫn đầu như : "Liễu phu nhân chớ hoảng hốt, vài lời riêng với bà."

Mẹ chồng dẫn ông chính sảnh, bảo chờ ở ngoài. Ta níu tay bà: "Mẹ, con cùng ."

Mẹ chồng vỗ vỗ mu bàn tay : "Cũng ."

Hóa tiểu thúc sắp thăng quan thì đàn hặc tấu tội tham ô. Bệ hạ hạ chỉ điều tra kỹ lưỡng, hiện giờ gia đình tiểu thúc và chúng đều quản chế cùng lúc. Ngay cả một hiểu chuyện quan trường như cũng ngửi thấy mùi âm mưu trong chuyện .

Vị quan dỗ dành: "Chuyện của Liễu Tuấn Ngôn lớn thì lớn, nhỏ thì nhỏ. Nếu xét nét kỹ, các cùng họ Liễu, tài sản đương nhiên niêm phong cùng lúc. phu quân của bà mất, bà sống cùng nhà với Liễu gia ở châu phủ, chuyện thể liên lụy đến các , chỉ cần phu nhân ký tên tờ giấy ..."

Ta liếc qua, đó là bản sớ tấu tố cáo tiểu thúc tham ô. Nếu chữ ký xác nhận của cận như chồng, e rằng tội danh của tiểu thúc sẽ sớm định đoạt.

Mẹ chồng lạnh lùng hừ một tiếng: "Tiểu thúc  quan đều thẹn với trời đất, thẹn với triều đình, chữ sẽ ký."

Vị quan sa sầm mặt mũi: "Chồng bà c.h.ế.t , xét cho cùng Liễu Tuấn Ngôn cũng chẳng m.á.u mủ ruột rà gì với bà. Nếu bà nhận rượu mời mà uống rượu phạt, thì sản nghiệp của Liễu gia, cả căn nhà sẽ tịch thu hết. Ta khuyên bà nên giữ , vinh hoa phú quý gia đình bà vẫn thể tiếp tục hưởng thụ."

16

Mẹ chồng thẳng lưng: "Những năm qua nếu dựa tiểu thúc, góa con côi chúng thể sống yên thế ? Chúng hưởng sự che chở khi chú đắc thế, thì cũng gánh lấy ảnh hưởng khi chú thất thế. Ta tin Bệ hạ nhất định sẽ trả công đạo cho Liễu gia."

Vị quan tức quá hóa : " là hạng đàn bà khuê các, ngây thơ đến thế là cùng. Ta cho bà cơ hội , đừng mà hối hận."

Hắn việc cực kỳ sấm sét, ngay trong ngày hôm đó, sản nghiệp danh nghĩa Liễu gia và cả Liễu phủ đều niêm phong.

Đến khi Văn Bách tin vội vã chạy về thì chồng, cùng đám hầu trong nhà đuổi ngoài. Ngoài quần áo , chúng phép mang theo bất cứ thứ gì.

Hắn một tay nắm lấy tay , một tay dìu lấy chồng đang cố tỏ cứng cỏi, gắng gượng vờ như chuyện gì: "Đừng sợ, tiểu thúc sẽ . Mẹ, Ngọc Nương, từ nay về con sẽ gánh vác gia đình ."

Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Đám xem náo nhiệt vây kín cổng Liễu phủ, lớp trong lớp ngoài xì xào: "Nghe tiểu thúc của Liễu công t.ử gặp chuyện ." "Gia sản và nhà cửa đều niêm phong, giờ đến chỗ ở cũng , Liễu gia phen tiêu đời thật ."

Đám nô bộc loạn thành một đoàn, chồng dù trong lòng hoảng hốt vẫn nén xuống để an ủi và thu xếp chuyện. Vợ chồng Lý viên ngoại còn cố ý chạy đến để xem náo nhiệt.

Lý phu nhân hớn hở mặt: "Chao ôi, chuyện gì thế ? Liễu phu nhân, Liễu công t.ử, giờ hai thành kẻ nhà để về ? Tính chúng cũng là chỗ thích, chẳng thể trơ mắt các đầu đường xó chợ . Chuồng bò nhà hiện đang để trống, sẽ sai dọn dẹp ngay, cho các ở lúc khéo."

Hoa Nương bên cạnh Lý phu nhân, tay xoa cái bụng phẳng lì, đắc ý : "Ngọc Nương, tin vui báo cho ngươi, t.h.a.i . Những lời với ngươi ngày , giờ đều ứng nghiệm cả đấy."

Tổ mẫu và thẩm nương cũng đà dậu đổ bìm leo. "Ta bảo mà, con Ngọc Nương đúng là thứ con hoang rước họa về nhà, là ngôi chổi." 

"Nhà họ Liễu giờ là nó ám quẻ đấy." 

"Hoa Nương nhà chúng mới thật là hưởng phước." 

...

Đã đến vận hạn thì chuyện gì cũng chẳng suôn sẻ. Sáng sớm trời còn xanh trong, lúc bỗng đổ mưa tầm tã. Ta cầu xin binh lính cho nhà lấy ít ô dù, nón lá nhưng đều xua đuổi chút tình .

Ngày thường chồng cũng việc thiện, nhưng dân chúng thấp cổ bé họng sợ quan gia. Tuy ít đồng cảm, nhưng lúc cũng chẳng ai dám tiến tới giúp đỡ.

Lý phu nhân che chiếc ô giấy dầu lớn, khà khà: "Liễu phu nhân, Liễu công t.ử, giờ còn chỗ nào để nữa, là theo về ở chuồng bò ?"

17

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-7.html.]

Ngay lúc đó, một tiếng quát lớn vang lên: "Ai bảo họ chỗ để !"

Là cha . Ông kẹp nách một chồng ô giấy dầu, bản chẳng che, cứ thế đội mưa hớt hải chạy tới. Ông đưa ô cho từng chúng : "Thông gia, con rể, Ngọc Nương, chúng về nhà thôi. Nhà  thiếu gì phòng, đủ chỗ cho ở. Chúng cứ về nhà ."

Mẹ chồng đỏ hoe mắt: "E là sẽ liên lụy đến ông..."

Cha khoát tay: "Người một nhà đừng lời khách sáo đó. Cùng lắm thì   về làng thợ săn. Túp lều tranh và cái nghề của  vẫn còn, lẽ nào để c.h.ế.t đói ?"

Văn Bách che ô cho cha, lên tiếng: "Mẹ, chúng cứ theo nhạc phụ về ."

Về đến nhà cha, Đào Nương sớm dọn dẹp xong phòng ốc, nấu sẵn canh gừng nóng hổi. Nàng bưng bát canh, mắt đỏ hoe : "Thiếu phu nhân mau uống cho ấm , kẻo nhiễm lạnh."

Giọng cha vẫn oang oang như : "Căn nhà tuy là Ngọc Nương mua, nhưng tiền vốn là của nhà họ Liễu cho, thực chất cũng là sản nghiệp Liễu gia các . Mọi cứ yên tâm mà ở."

Đến lúc , chồng mới lộ vài phần yếu đuối, bà dậy hành lễ: "Đa tạ ông..."

Cha vội vàng né tránh: "Không , , thế tổn thọ  c.h.ế.t."

Đêm đó, chồng gọi sang, Văn Bách cũng mặt ở đó. Cha vẫn giữ thói quen tiết kiệm, trong phòng chỉ thắp một ngọn nến, chẳng thể sáng sủa như khi còn ở Liễu phủ.

Dưới ánh lửa mờ ảo, sắc mặt chồng phần u ám, bà trầm giọng bảo: "Văn Bách, con tự ."

Yết hầu Văn Bách chuyển động liên tục,  ngước mắt , khó khăn mở lời: "Ngọc Nương, chúng hòa ly . Nàng còn trẻ, tay nhạc phụ sẵn chút tiền bạc, nàng thể tái giá một gia đình hơn. Ta lỡ dở đời nàng. Nàng xứng đáng cuộc sống hơn."

Ta vạn ngờ   mở miệng những lời , tức đến mức  bằng ánh mắt lạnh lẽo. Sắc mặt  càng lúc càng tái , cuối cùng lảng tránh dám thẳng mắt .

Mẹ chồng liếc  một cái, khẽ : "Mẹ bảo , Ngọc Nương sẽ đồng ý , mà con cứ nhất quyết một cho nàng thêm giận."

Ta mở hộp gỗ trong tay, lấy những tờ ngân phiếu bên trong đập mạnh xuống bàn, giận dữ : "Liễu Văn Bách, tuy nhiều sách bằng , nhưng cũng chẳng hạng thấy đại nạn ập tới là mạnh ai nấy bay. Hơn nữa, chúng sống tiết kiệm một chút là , ngày tháng cũng chẳng đến mức sống nổi."

Mẹ chồng cầm lấy ngân phiếu liếc , kinh ngạc hỏi: "Đây là..."

"Là sính lễ ngày đưa, cha đều gửi hiệu buôn cả . Nhờ tiền , chuyện ăn uống của chúng vẫn đảm bảo."

Liễu Văn Bách nhíu mày: " đây là tiền riêng của nàng, là nam nhi đại trượng phu, thể..."

Ta lườm : "Chúng là phu thê, còn phân chia của ngươi của   gì, lúc quan trọng nhất là cùng vượt qua hoạn nạn. Bên phía tiểu thúc chắc chắn còn khó khăn hơn, chúng cũng nên nghĩ cách tiếp tế đôi chút."

Mẹ chồng đỏ hoe mắt, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay : "Con ngoan, thật vất vả cho con, đến lúc vẫn còn nghĩ đến thúc thẩm. Văn Bách cưới con, đúng là phúc đức tám đời." ...

Sáng hôm khi cha mở cửa, thấy cổng đặt nhiều đồ đạc. Nào là mấy con gà mái buộc chân, một ổ trứng gà nhỏ, mấy mớ rau tươi nhổ còn dính chút bùn đất... Chắc hẳn là những từng chịu ơn nhà họ Liễu, họ sợ liên lụy nhưng lương tâm đành lòng, nên mới nhân lúc trời tối lén đưa tới.

Ta mang những thứ đó cho chồng xem: "Mẹ xem, trái đúng sai, trong lòng thực đều một bàn cân cả."

Liễu gia sa sút, tiệm sản vật núi rừng cũng ảnh hưởng lớn, buôn bán ngày một héo hắt, cuối cùng đành đóng cửa, cha cũng còn việc gì để .

Mẹ chồng áy náy: "Đều là vì chúng  mà ông vạ lây."

Cha thoáng: "Vốn dĩ là nhờ thông gia mới việc ăn , bảo là vạ lây? Ta đến tuổi , vốn cũng nên nghỉ ngơi hưởng phước thôi."

Chuyện con rể đưa cả nhà đến ở đậu nhà nhạc phụ tránh khỏi những lời xì xào bàn tán. Cha liền nhảy dựng lên mắng trả những kẻ đó: "Ta chỉ mỗi mụn con gái , con rể cũng như con trai  . Nhà của  cũng là nhờ con rể hiếu kính mới , giờ nó ở trong chính nhà , cần mấy nhiều lời ? Nó ăn cơm nhà các chắc, là ở nhà các ?"

Văn Bách lúc đầu còn chút gò bó, cũng dần thích nghi. Hắn thậm chí còn chợ bày một sạp thư thuê, kiếm đồng lẻ nào mua chút rượu về cho cha nhắm nháp cho đỡ thèm.

Chuyện tiểu thúc  hặc tấu tham ô dính dáng đến tranh chấp đảng phái trong triều đình, nhất thời thể kết quả ngay. Chớp mắt thu, kỳ thi Hương sắp bắt đầu.

Từ năm mười bốn tuổi trúng Tú tài, Văn Bách nhiều tham gia thi Hương.   gặp may, nào cũng , cứ hễ khi thi là đổ bệnh đột ngột, nôn mửa tiêu chảy, đến mức thể trường thi. Thế nên dù bụng đầy kinh luân nhưng  vẫn bao giờ công nhận.

Lặp lặp nhiều như thế,   cam chịu phận, còn tâm trí cho con đường hoạn lộ. Ta cũng chẳng thiết tha gì việc phu nhân Cử nhân phu nhân Trạng nguyên, nhưng tình thế bây giờ khác.

Ta khuyên : "Chuyện của tiểu thúc giờ vẫn rõ ràng, các con cháu khác của Liễu gia ai nổi trội, chỉ  là học vấn uyên thâm. Lần  nhất định thi. Thứ nhất là để bõ công đèn sách bao năm, thi một kiểu gì cũng nuối tiếc. Thứ hai là hiện giờ Liễu gia, , và cả nhà thẩm nương nhỏ đều cần   chống đỡ. Cùng lắm thì thất bại nữa, cũng chẳng đầu, gì mà sợ?"

Hắn đồng ý với : "Thực cũng cam lòng, chỉ là thiếu chút dũng khí để bước tiếp. Đa tạ nàng, Ngọc Nương!"

Ta quyết định cùng  lên châu phủ dự thi. Thẩm nương  chuyện thì ngớt lời mỉa mai: "Ngày lúc Liễu đại nhân còn đắc thế, nó còn chẳng bước chân nổi cửa trường thi. Giờ chú nó đổ đài , nó còn mơ mộng đỗ Cử nhân ? Nó Thủy Sinh nhà  , tương lai là bậc Tể tướng đấy. Cái loại như Liễu Văn Bách thì cái đó."

Loading...