NGỌC NƯƠNG - Chương 6.

Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:06:21
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Cả hai chúng đều căng thẳng.

Vì mồ côi từ nhỏ, nên khi thành lén mua xuân cung họa để tìm hiểu đôi chút về chuyện nam nữ. Ta giường lặng lẽ chờ đợi, phát hiện   khi cởi hỉ phục thì định cứ thế xuống ngủ. Giữa hai chúng như thể ngăn cách bởi một dải ngân hà.

Suốt mười ngày liền đều như . Mẹ chồng kín đáo hỏi chuyện vợ chồng hòa thuận . Ta cũng chẳng thể  căn bản chạm , đành tìm lời thoái thác.

ngày thường  đối đãi với cực kỳ , cầm tay dạy sách chữ. Ta nữ công kim đ.â.m tay,  liền gạt món đồ sang một bên bảo: "Ta thích tính cách chân thành thẳng thắn của nàng, việc gì ép học những thứ ? Nhà họ Liễu cũng chẳng thiếu tiền mua đồ thêu."

Ngoài ,  còn tích cực tìm mua nhà, đón cha thành.

"Nhạc phụ tuổi tác cao, chỉ nàng là con gái, trong thôn đều ông đắc tội sạch , chi bằng thành mà sống. Thực sống cùng chúng nhất, nhưng sợ ông thoải mái, nên tìm một căn nhà gần Liễu phủ một chút. Như thế cũng tiện bề chăm sóc." ...

Thái độ của   thực sự hiểu nổi. Chớp mắt nửa tháng trôi qua, một buổi tối nọ khi   tắm rửa, cố ý chỉ mặc một chiếc nội đơn mỏng manh. Khi  tắm xong trở về, bên giường khẽ gọi một tiếng: "Liễu lang..."

Chỉ trong một thở,   đỏ mặt từ đầu đến chân. Đôi mắt  căn bản dám lên , vội mặt : "Trời lạnh, phu nhân mau đắp chăn kẻo nhiễm lạnh. Ta bỗng nhớ hôm nay sách vẫn xong, đêm nay thắp đèn sách tiếp."

Nói đoạn,  định chạy biến ngoài. Ta nhanh tay lẹ mắt, từ giường nhảy phắt xuống, nhảy tới ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng . Trong giọng cũng nhuốm màu tủi :

"Liễu Văn Bách, ban đầu là  tự nguyện cưới , giờ chịu chạm ,  chê chỉ là con gái thợ săn, thấp kém phận của  ? Nếu , chi bằng  tới thư phòng ngay cho một bức hưu thư, từ nay chúng còn liên quan gì nữa."

Liễu Văn Bách xoay , cúi đầu sâu mắt . Đôi tay  đặt lên mu bàn tay , khẽ khàng : "Là của . Ta chỉ lo nếu chúng thực chất phu thê, sẽ hại đến tính mạng của nàng. Ta thực sự ngày ngày đều sống trong dằn vặt, Ngọc Nương, thật sự sợ..."

Hắn thật là... Không đợi   hết lời, kiễng chân hôn lên môi : "Đồ ngốc! Ông trời nếu ngày mai bắt , thì ít nhất  cũng để hôm nay sống vui vẻ chứ. Ít nhất hãy để vợ danh chính ngôn thuận của ."

Tay trượt xuống thắt lưng . "Làm gì đạo lý cưới về bắt thủ tiết sống? Văn Bách,   thế sẽ khiến nghĩ là  ' ' đấy." 

...

Sau đó,   dùng hành động thực tế để chứng minh với rằng   '', cực kỳ ''.

Sau khi mây mưa tan dần, mệt rã rời,  nhẹ nhàng vuốt ve đầu : "Khi mang danh khắc vợ, chịu nhiều điều tiếng. Lúc rắn c.ắ.n, cũng đúng lúc vì đau bụng mà lỡ mất kỳ thi thu hương. Khi còn bảo nàng đừng phí sức cứu , vốn là một kẻ thất bại, đáng để nàng đ.á.n.h đổi tính mạng. Nàng mắng một trận xối xả, bảo rằng cách ăn mặc là gia cảnh sung túc, ông trời cho mệnh cách như trân trọng.

Nàng bảo nàng suýt sói ăn thịt, bao nhiêu bên bờ vực cửa t.ử, ngày ngày vất vả săn b.ắ.n vẫn cứ sống đó thôi. Nàng bảo con sói trong rừng dù gãy ba chân vẫn dùng cái chân còn để tìm đường sống, lấy tư cách gì mà từ bỏ. Thật đúng là như gáo nước lạnh tỉnh . Ta bao nhiêu sách thánh hiền, mà chẳng thông tuệ bằng nàng."

Ta cảm thấy lâng lâng. Hóa từ lúc đó   bằng con mắt khác. Hóa đứa con gái thợ săn tầm thường như là viên minh châu trong mắt .

Hậu quả của việc chuyện trò chính là ngày hôm dậy nổi đúng giờ. Trong cơn mơ màng, thấy chồng ở ngoài cửa hỏi: "Ngọc Nương vẫn dậy, là ốm ?"

Văn Bách trầm giọng đáp: "Là do hôm qua con nàng mệt quá, cứ để nàng ngủ thêm chút ạ."

Mẹ chồng hì hì : "Ái chà, . Cái khúc gỗ nhà c.o.n c.uối cùng cũng thông suốt , xem sắp bế cháu nội đây. Mau, dặn nhà bếp hầm cho Ngọc Nương một bát tổ yến để bồi bổ." 

...

Sau , khi chữ nhiều hơn, chồng dạy xem sổ sách, kinh doanh cửa tiệm. "Thuê quản gia đương nhiên cũng , nhưng những mấu chốt bên trong, bản lĩnh thu phục lòng thì vẫn nên nắm trong tay mới ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-6.html.]

Ta dùng những gì bà dạy, lấy một phần từ sính lễ cha cho để mở một cửa tiệm chuyên kinh doanh sản vật núi rừng. Cha là thợ săn lão luyện, mời ông thầy kiểm định hàng hóa, giá cả thì chưởng quỹ kiểm soát. Phu dịch và chưởng quỹ trong tiệm ai nấy đều cung kính gọi ông là "Thẩm sư phụ", khiến ông đắc ý vô cùng.

Nhờ mạng lưới quan hệ của nhà họ Liễu, cửa tiệm kinh doanh khá . Ta mua cho cha một căn nhà nhỏ gần Liễu phủ. Ngày tân gia, ông khép miệng:

"Xem ai còn dám bảo nuôi con gái là vô dụng nào! Mười đứa con trai tiền đồ cũng chẳng bằng một Ngọc Nương nhà . Thẩm Ngũ đúng là hậu phúc, con gái con rể hiếu thảo, bản cũng tay nghề, những ngày tháng đều là những ngày sống sướng như tiên."

Tổ mẫu và thẩm nương  căn nhà mà thèm nhỏ dãi.

Đặc biệt là tổ mẫu, bà dày mặt : "Ngũ lang ,   lơ là con, nhưng con cũng là do một tay  nuôi nấng, chăm bẵm từ lúc còn đỏ hỏn mà lớn lên. Con xem cái nhà to thế , một con ở hết . Hay là để gia đình  con dọn qua đây ở cùng, một nhà gì còn bảo ban, chăm sóc lẫn . Như thì Thủy Sinh cũng cần ở đậu trong học xá của thư viện nữa."

14

Thủy Sinh ca vốn chê nhà nghèo nên những năm nay thư viện huyện. Đèn sách bao năm, đến nay vẫn chỉ là một đồng sinh. Y là sách "cao quý" như thế đó, cứ chắp tay trong bóng tối, mặc cho tổ mẫu và thẩm nương tiên phong xông pha mưu cầu lợi lộc cho , lạnh lùng  ruột là Hoa Nương đẩy hố lửa nhà họ Lý.

Cha nhảy dựng lên mắng : "Nằm mơ ! Sao mà ở hết? Đêm nay ngủ phòng , đêm mai ngủ phòng , thích ngủ phòng nào thì ngủ phòng đó..."

Sau chuyện lâu, khi xe ngựa ngang qua Lý gia thì bắt gặp Hoa Nương. Nàng  đang ở cửa hông Lý phủ, chỉ đạo mấy bà t.ử lôi một nữ t.ử khắp đầy vết thương ngoài.

Nữ t.ử gắt gao túm lấy vạt áo nàng , ngừng van xin: "Hoa Nương, ngày thường chúng thiết nhất ? Ngươi giúp xin phu nhân , xin bà đừng bán lầu xanh, cầu xin ngươi..."

Hoa Nương chán ghét đẩy nàng : "Có ngươi ở đây, lão gia chẳng mấy khi ghé phòng , cứ thế thì bao giờ  mới m.a.n.g t.h.a.i ?"

Nàng   về phía mụ tú bà đang đợi ở cổng để dắt , : "Con ả  nhiều ngón nghề lắm, bà cứ việc mà sai bảo."

Toàn nổi lên một cơn ớn lạnh. Nghĩ kỹ , thẩm nương và Hoa Nương thực chất đều là những nữ t.ử đáng thương. Thế nhưng họ những phản kháng, mà còn vung liềm lên, trút tai ương xuống đầu những phụ nữ khác. Thật đáng hận.

Nàng tiểu đầy thương tích tên là Đào Nương, Lý phu nhân mua về với giá năm lượng bạc. Ở Lý gia trâu ngựa suốt ba năm, nay bán cho tú bà với giá ba lượng.

Đại môn nhà họ Lý đóng sầm , nàng  chợt thấy đang trong xe ngựa, liền vùng khỏi sự kìm kẹp của tú bà mà lao tới, quỳ sụp xuống bánh xe ngừng cầu khẩn: "Phu nhân, cầu xin cứu cứu con, cầu xin ..."

Ta bỏ năm lượng bạc chuộc nàng về: "Về nhà ."

Đào Nương nước mắt rơi như lã chã: "Năm xưa đại ca cưới vợ, cha bán   nhà họ Lý. Nay  cũng sắp thành ,  mà về nhà thì cũng chỉ bán nữa thôi... Công ơn nuôi dưỡng của họ,   trả xong một ."

Cha nay tuổi tác cao, bên cạnh cũng cần sớm hôm trông nom.

"Nếu ngươi  thấy tủi thì mắt cứ nha cho cha . Sau nếu gặp đám nào t.ử tế, lấy chồng,  cũng sẽ để ngươi ."

Đào Nương ngừng dập đầu: "Đại ơn của phu nhân, Đào Nương khắc cốt ghi tâm."

Cha lúc đầu còn nhảy dựng lên mắng : "Tiền của con nhiều đến mức tiêu hết ? Ta cần gì hầu hạ?"

Về kể về cảnh đời của Đào Nương, ông mới nguôi giận: "Lý viên ngoại và mụ vợ đúng là ."

Dần dần, ông cũng quen với việc hầu hạ cơm bưng nước rót.

Vì chuyện mà Hoa Nương còn đặc biệt đến tìm . Lớp phấn son dày cộm cũng che nổi những vết thương mặt và tay nàng . Nàng  gào thét chất vấn :

"Ngọc Nương, ngươi thích vả mặt  đến thế ? Ngươi  nỡ Đào Nương chịu khổ, thế ngươi  thấy  ngày ngày sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng ? Tính  là  ngươi, bao giờ thấy ngươi thương xót, rõ ràng chỉ cần ngày đó ngươi để Liễu Văn Bách một câu là   chịu cảnh ..."

Loading...