NGỌC NƯƠNG - Chương 5.

Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:05:13
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Ta mà nực .

Vị quản gia đến cầu cũng nhíu c.h.ặ.t đôi mày. Ông gạt từng bàn tay của tổ mẫu, thẩm nương và Hoa Nương , khóa kỹ tất cả các rương , giao chìa khóa tay cha : "Ngũ lang, sính lễ của lệnh ái kiểm kê xong xuôi, mời ngài cất giữ cho cẩn thận."

Tổ mẫu vốn bình thường hễ chút là đau đầu nhức óc, nay bỗng bước thoăn thoắt đến bên cạnh cha: "Ngũ lang, đưa chìa khóa đây, để giữ hộ cho."

Cha nhét ngay chìa khóa n.g.ự.c áo, lạnh lùng đáp: "Không cần, đây là thứ nhờ công nuôi dưỡng Ngọc Nương bao năm nay, tất cả đều là của , ai cũng đừng hòng tơ hào một chút nào."

Tổ mẫu cuống cuồng: "Ta là đẻ của ngươi đấy, ngươi định vứt bỏ cả hiếu đạo lễ pháp ? Ngươi sợ đời phỉ nhổ, c.h.ử.i rủa đến thối xương ?"

Cha nhảy dựng lên phản pháo: "Bà bảo là đẻ, thế lúc định bán Ngọc Nương cho nhà họ Lý, bà hỏi qua một câu nào ? Bà bảo là đẻ, thế lúc nhà họ Lý đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, cũng chẳng thấy bà lấy một lời bênh vực! Bao năm qua bà chỉ lo cho Lục lang, từng để đứa con trai mắt, chịu đựng đủ . Trước đây sợ bảo bất hiếu, sợ... sợ liên lụy đến việc gả chồng của Ngọc Nương nên mới nhường nhịn đủ bề."

Cha càng càng lớn giọng: "Nay nhà họ Liễu coi trọng Ngọc Nương như , còn cố kỵ cái gì nữa?"

Ông trợn trừng đôi mắt đỏ sọc tia m.á.u, quét đám đang xem náo nhiệt: "Các c.h.ử.i thì cứ c.h.ử.i, tin nước bọt thể dìm c.h.ế.t ."

Tổ mẫu ngẩn , nghẹn họng thở nổi, ngã bệt xuống đất. Thẩm nương  cam lòng, tiếp lời: "Đại ca, Ngọc Nương lấy chồng thì ngươi chỉ còn một thôi, Thủy Sinh chính là con trai ruột của ngươi, một nhà còn phân chia gì nữa?"

Cha đang lúc hăng m.á.u, liền mắng thẳng mặt thẩm nương: "Ngươi cho kỹ , Ngọc Nương gả nhà t.ử tế như , nhiều tiền thế , tùy tiện cũng tìm mười đứa con trai để dưỡng lão cho . Thủy Sinh nhà ngươi săn b.ắ.n xong, học hành cũng chẳng tới , ngu đần như lợn, nhân phẩm thấp kém, mà già còn trông cậy cái loại phế vật như nó !"

Thẩm nương  tức đến run bần bật, răng đ.á.n.h cầm cập: "Ngươi... ngươi... ngươi  nhận Thủy Sinh là ngươi tuyệt tự đấy!"

Cha ha hả: "Đời chỉ cần ăn ngon mặc là đủ, cũng chỉ là một gã thợ săn bình thường, chứ Dương Tiễn đầu t.h.a.i Văn Khúc Tinh hạ phàm mà cần nối dõi? Hơn nữa, với cái hạng phế vật như Thủy Sinh, xuống suối vàng, chẳng lẽ trông mong mấy đồng tiền mã hèn mọn nó đốt cho để đại phú đại quý ? Nhổ !"

Dân làng ai nấy đều sững sờ.

"Thẩm Ngũ lang lẽ vì mừng quá mà hóa điên ?"

"Nói cái quái gì thế ."

"Hắn thật sự sợ c.h.ế.t xuống địa ngục vạc dầu ?" ...

Chẳng riêng gì họ, đến cũng kinh ngạc. Tính khí cha vốn tính là hiền lành, nhưng bộc phát dữ dội thế quả là đầu tiên. Chẳng hiểu , thấy trong lòng hả vô cùng.

Tổ mẫu nuốt trôi cơn giận , bèn mời các bậc cao niên trong tộc mặt trấn áp cha . "Bà ngươi, Lục lang là em ruột ngươi, ngươi cũng chỉ Thủy Sinh là cháu trai, thể tuyệt tình như thế?"

Cha chỉ dùng một câu khiến họ câm nín: "Mấy ngày và Ngọc Nương suýt chút nữa mất mạng trong tay nhà họ Lý, lúc đó các đều giương mắt đấy thôi. Chỉ cần lúc đó các giúp cho chúng lấy một câu, thì ngày hôm nay sẽ theo sự sắp xếp của các . Bà , mỗi tháng sẽ thiếu một quan tiền phụng dưỡng, ngoài đừng hòng đòi thêm đồng nào nữa."

Đám bậc cha chú mắng cho hổ thẹn vô cùng, ai dám lên mặt dạy đời nữa.

Cha thu xếp hết vàng bạc ngọc khí và những thứ đáng giá, nhờ nhà họ Liễu hộ tống mang lên thành gửi hiệu buôn. "Chẳng sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ gian dòm ngó, thế cho chắc chắn."

Ngày ngày ông ở nhà hấp bánh bột mỳ trắng, nấu gạo thơm, mùi hương bay sang tận nhà tổ mẫu và thẩm nương, khiến họ thèm đến nhỏ dãi.

Lý viên ngoại vì chuyện của chịu bẽ mặt ở nhà họ Liễu, bụng đầy lửa giận trút , bèn hối thúc thẩm nương và tổ mẫu mau ch.óng trả tiền. tiền đó thẩm nương  dùng một phần để lo chuyện đính hôn cho Thủy Sinh, còn mụ cũng chẳng nhả . Hai con mụ bàn bạc một hồi, nghĩ một kế: để Hoa Nương gả cho Lý viên ngoại .

Mặc cho Hoa Nương lóc t.h.ả.m thiết, họ đều dùng chính những lời lẽ từng với để lấp l.i.ế.m. Hơn nữa Hoa Nương là  ruột của Thủy Sinh, càng lý do để hiến tế cuộc đời cho tiền đồ của trai.

Hôm đó Hoa Nương chặn đường , phẫn nộ chất vấn: "Dựa cái gì? Đáng lẽ là ngươi, tại chuyện đều thuộc về ngươi, còn vận hạn rơi xuống đầu ? Là ngươi! Tất cả tai ương lẽ là của cái loại con hoang như ngươi mới đúng! Rõ ràng  mới là con cháu ruột thịt, ngươi là đồ nhặt về, dựa cái gì mà ngươi sống hơn ?"

12

Nếu nàng  cầu xin t.ử tế, thành tâm hối , lẽ nghĩ cách giúp đỡ. Dù cùng phận nữ nhi, đều là kẻ đáng thương. đến tận lúc , nàng  vẫn đổ cho .

Ta mỉm : "Sao là tai ương, chẳng nên là chuyện ? Chúc mừng ngươi, sẽ hưởng cuộc sống ăn sung mặc sướng ở nhà họ Lý nhé."

Những lời ác độc nàng  thốt , giờ đây ứng nghiệm lên chính . Trong chớp mắt, sắc mặt Hoa Nương trắng bệch, đôi mắt trừng trừng , đôi môi run rẩy ngừng.

Hồi lâu , nàng  gào lên: "Đừng hòng! Thẩm Ngọc Nương, ngươi đừng hòng   xin cầu xin ngươi. Ngươi cũng đừng vội đắc ý, Liễu Văn Bách sát thê, ngày vui của ngươi cũng chẳng còn bao lâu . Bây giờ ngươi vẻ vang thì , c.h.ế.t thì chẳng còn gì hết. Già một chút cũng chẳng , tổ mẫu và đúng, chỉ cần  sinh con trai, nhà họ Lý sẽ cung phụng  thôi." ...

Hoa Nương mắng xong thì bỏ chạy, xoay định về nhà thì phát hiện Liễu Văn Bách ở phía từ bao giờ. Chân mày  nhíu , vẻ mặt đầy lo âu.

Ta rảo bước tiến tới, : "Hôm nay khách quý ghé thăm nha!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-5.html.]

Ta thông suốt : lớn lên ở chốn thôn dã, học cũng vẻ đài các của tiểu thư khuê các , chi bằng cứ đường đường chính chính là chính , còn hơn là giả tạo nực .

Liễu Văn Bách đăm đăm, khóe miệng khẽ nhếch: "Nghe nhà họ Lý tìm phiền phức cho các , đến xem nàng ."

Vậy là cuộc đối thoại giữa và Hoa Nương lúc nãy, chắc hẳn   thấy hết. Hắn vốn tâm tính thiện lương, liệu thấy quá sắt đá chăng?

Nghĩ đến đó, giải thích: "Có một năm theo cha rừng săn b.ắ.n. Ông bắt một con sói con, chắc  cũng ông nhặt về từ hang sói . Loài sói khi còn nhỏ chẳng khác gì ch.ó, đáng yêu. Khi đó ngu ngốc, thấy nó đáng thương dễ thương nên cầu xin cha đừng g.i.ế.c nó, kết quả là tiếng kêu của sói con dẫn dụ sói tới, cha c.ắ.n một miếng suýt mất mạng, tự trách suốt nhiều năm."

Ta ngước mắt : "Từ lúc đó , lương thiện quá mức là chuyện ."

"Liễu công t.ử thể hiểu cho những gì ngày hôm nay chăng?"

Gió nhẹ thổi qua tóc rối bời. Hắn theo bản năng đưa tay định vuốt lọn tóc cho , nhưng khi ánh mắt hai chạm ,   đỏ mặt rụt tay về.

Hắn khẽ : "Ngọc Nương cần giải thích. Phụ qua đời sớm, những năm qua mang danh sát thê, cũng nếm trải đủ thói đời nóng lạnh. Tính cách đủ cứng cỏi, nếu ngày nên tát thẳng mặt vợ chồng Lý viên ngoại . Ta trái ngưỡng mộ sự quyết đoán, dứt khoát của nàng. Sau , nhất định nàng dạy thêm mới ."

Gió rừng thổi qua lá trúc rì rào. Tiếng động cũng chẳng át nổi nhịp tim đang đập loạn của .

" chữ nghĩa, miệng lưỡi cứ như bôi mật ." Ta kiễng chân, đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn nơi chân mày , "Đừng lo lắng, cha cầu cho một lá bùa bình an. Ta chắc chắn sẽ bình an vô sự mà gả cho ."

cha nghĩ thế.

Càng gần ngày cưới, đêm đêm ông càng yên giấc, mấy bận cứ đòi đến nhà họ Liễu để thoái hôn. Có đôi khi đang ngủ nửa đêm, bỗng cảm thấy bên giường . Dưới ánh trăng, rõ dáng vẻ của cha, ông đưa ngón tay khẽ đặt mũi , cảm nhận thở của con gái mới rón rén lui .

Ta nghĩ, nếu sớm gả , lẽ cha sẽ gục ngã mất.

Tổ mẫu và thẩm nương ngày ngày ở trong thôn nguyền rủa : "Nhà họ Liễu chỉ lấy nó về để chắn tai họa cho con trai họ thôi." 

"Nếu thì trúng đứa con gái thợ săn như nó?" 

"Cứ đợi mà xem, nó chẳng sống mấy ngày ." 

"Con gái gả cho Lý viên ngoại , chẳng mấy chốc sẽ sinh con trai, lúc đó mới là những ngày vinh hoa phú quý dứt." 

...

Tiếc là chuyện như họ mong đợi. Ta thuận lợi gả cho Văn Bách.

Hồi môn chỉ bốn chiếc rương. Người trong thôn xì xào bàn tán về cha : "Dẫu Ngọc Nương là một tay ông nuôi lớn, nhưng thế thì cũng quá đáng quá." 

"Nhà trai đưa mười sáu gánh sính lễ, ông chỉ trả bốn rương hồi môn, thế thì Ngọc Nương chỗ ở nhà chồng!" 

"Dù thêm mấy cái rương rỗng cho dáng cũng mà." 

"Nhiều sính lễ như thế, một ông tiêu đến c.h.ế.t cũng chẳng hết!" 

...

tâm ý của cha. Bởi vì lúc lên đường, ông nén nước mâu mà nhét tay tờ biên lai của hiệu buôn. Ông vẫn nghênh cổ, giọng oang oang:

"Để ở chỗ chắc chắn sẽ tổ mẫu và thẩm nương con dòm ngó, chẳng lúc nào bọn họ lấy mất . Con cứ giữ lấy cho , dùng thì cứ rút mà dùng. Thằng nhóc nhà họ Liễu mà đối xử với con, con đống đồ trong tay thì lo gì sống nổi?"

Còn bốn rương hồi môn mang từ nhà họ Thẩm, bộ đều là do chính tay ông chắt bóp từng đồng tiền xương m.á.u để sắm sửa. Ông cam chịu mang danh cha ác nghiệt để dành tất cả những gì nhất cho .

Đến bao giờ đây? Ông mới chịu thừa nhận rằng, thực ông yêu nhiều, nhiều.

cũng chẳng , sớm , rõ hơn bất cứ ai!

Ta khoác bộ hỉ phục đỏ rực, Liễu Văn Bách cưỡi cao đầu đại mã đến đón . Bước qua đại môn Liễu gia, bái đường thành , từ đường bái tế tổ tiên nhà họ Liễu.

Cũng trong ngày hôm đó, Hoa Nương bà t.ử nhà họ Lý dùng một chiếc xe lừa chở , lẳng lặng cửa hông Lý gia, trở thành của Lý viên ngoại. Nàng  cuối cùng vẫn quyết định hy sinh cuộc đời để chất dinh dưỡng cho vận mệnh của trai Thủy Sinh.

Thật đáng buồn.

cũng chẳng rảnh trí mà thương hại nàng . Bởi vì Văn Bách đang run run đôi tay, vén tấm khăn voan đỏ đầu xuống.

Loading...