NGỌC NƯƠNG - Chương 4.
Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:04:34
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Liễu Văn Bách lùi mấy bước, nhíu mày: "Cô nương xin hãy tự trọng."
Nụ mặt Liễu phu nhân tắt ngấm, bà thản nhiên : "Ồ, ? Những cô gái như Hoa Nương đây, cả cái huyện một nghìn thì cũng tám trăm. Ta chẳng thấy gì đặc biệt. Trái là Ngọc Nương, hiếu thảo lương thiện, mệnh cách cao quý, với con trai mới là lương duyên tiền định. Hôm nay Liễu phủ tiếp khách quý, những liên quan mau giải tán sớm ."
Quản gia , lập tức chỉ huy mấy gã sai vặt dồn ba nhà thẩm nương ngoài. Mấy đó cam lòng, gào thét:
"Liễu phu nhân, chúng ngoài! Chúng là tổ mẫu và thẩm nương của Ngọc Nương, chúng là một nhà mà!"
"Liễu công t.ử, Ngọc Nương ngoài săn b.ắ.n thì chẳng cái gì , ngươi bằng . Ta cũng , thông phòng cũng sẵn lòng mà!" ...
Cánh cổng lớn khép , ngăn cách tiếng la hét. Đến tận lúc , vẫn thấy như đang trong cõi mộng.
Liễu phu nhân nắm tay , dịu dàng bảo: "Đứa nhỏ ngoan, con và Văn Bách duyên với lắm. Ta đặc biệt nhờ đại sư ở chùa Thanh Sơn xem qua, đại sư con vì thuở nhỏ lớn lên trong núi rừng, bụi trần vây hãm, thế nên càng ảnh hưởng bởi mệnh cách của con trai . Tiếc là cha con từ chối , khiến Văn Bách buồn bã mất một thời gian."
Gương mặt bớt nóng của Liễu Văn Bách đỏ lựng lên: "Mẫu đừng bậy..."
Liễu phu nhân bĩu môi: "Ta thì con tự mà . Đọc bao nhiêu sách vở như thế, trong sách dạy con cách bày tỏ tâm ý với trong lòng ?"
Liễu Văn Bách bà cho mặt đỏ như gấc. Liễu phu nhân thở dài bất lực, chỉ tay về phía đình hóng mát phía : "Ta sai bày sẵn bánh, hai đứa trẻ các con cứ đó mà tâm sự. Ta và thông gia sẽ bàn bạc chuyện hôn sự cụ thể."
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y , khẽ vuốt lọn tóc mai của : "Ngoan, đừng lo lắng. Con thể bước chân cửa nhà họ Liễu, là phúc phận của chúng mới đúng."
Liễu phu nhân dẫn theo đám gia nhân rời , chỉ còn và Liễu Văn Bách. Hắn còn lúng túng hơn cả , mắt dám thẳng. Ta đành chủ động hỏi : "Liễu công t.ử, đây chúng từng gặp ?"
Nếu , thật sự hiểu nổi thái độ của nhà họ Liễu.
Liễu Văn Bách khẽ thở dài: "Nàng quả nhiên quên . Hai năm , mùa thu, chân dốc Ngưu Nhãn..."
Nghe , bắt đầu ấn tượng. Hôm đó trời sắp đổ mưa, cha kiểm tra mấy cái bẫy đặt đó nên bảo mang chiến lợi phẩm xuống núi đợi ông . Kết quả là chân dốc, gặp Liễu Văn Bách. Hắn vô tình dẫm trứng rắn, rắn độc truy đuổi và c.ắ.n bắp chân. Gã tiểu sai cùng sợ tới mức phát .
Chuyện rắn rết đối với chỉ là chuyện nhỏ, tiến tới khống chế con rắn, giúp Liễu Văn Bách hút nọc độc và dùng loại t.h.u.ố.c thường mang theo bên . Sau khi tỉnh táo hỏi tên , định báo danh tính thì thấy ám hiệu của cha, kịp thêm co giò chạy rừng tìm ông.
Hôm đó Liễu Văn Bách trúng độc, tóc tai rối bời, thần sắc nhếch nhác, cộng thêm trời sập tối nên cũng chẳng để ý kỹ dung mạo . Vì thế lúc nãy mới thấy quen mắt mà nhớ gặp ở .
Mọi chuyện giờ sáng tỏ. Chính là đó lâu, quản gia Liễu phủ tìm gặp cha , rằng săn bao nhiêu thú rừng cứ mang hết tới phủ. Rồi cả Liễu phu nhân, mấy gặp đều tươi rạng rỡ, còn ban thưởng nhiều thứ, bao giờ xem nhẹ . Hóa tiền duyên như , cuộc hôn nhân bỗng nhiên mang thêm chút hương vị của định mệnh.
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo cái túi thơm cũ nát của , đầu ngón tay trắng trẻo ửng lên sắc hồng: "Hôm đó nàng rời vội vã, thứ vẫn kịp trả ."
Ta suy nghĩ một chút, lấy cái túi thơm thêu lá liễu mà Liễu phu nhân thưởng : "Cái là nhờ phu nhân đưa cho ?"
Hắn gật đầu, trầm giọng : "Đáng lẽ trực tiếp tạ ơn cứu mạng, nhưng hôm đó nàng vì mà hút nọc độc, chỉ sợ truyền ngoài sẽ vấy bẩn thanh danh của nàng... Lại cha con nàng hạng cậy ơn đòi báo đáp, sợ rõ hai e ngại đến phủ nữa, nên mới..."
Hắn quả thật nghĩ nhiều, sâu xa.
"Thật nữ nhi thôn dã chúng nhiều quy tắc như nhà quyền quý các . Mạng quan trọng, chẳng lẽ chỉ vì chút thanh bạch, hổ thẹn nam nữ thụ thụ bất nực mà c.h.ế.t ?"
Liễu Văn Bách cúi đầu , trong mắt ánh sáng lấp lánh, nhưng nhanh ch.óng mờ : "Ngọc Nương, dân gian đồn rằng khắc vợ, ơn cứu mạng luôn cảm thấy gì báo đáp nổi. Nay nàng gặp nạn, đương nhiên sẵn lòng dốc sức tương trợ, chỉ là lo sợ sẽ tổn hại đến tính mạng của nàng."
Gió thu thổi qua, khẽ hất nhẹ vạt áo của . Hắn hạ thấp giọng: "Hay là để mẫu nhận nàng nghĩa nữ, như thế cũng thể bảo vệ nàng chu ."
10
Có lẽ tích phúc đức suốt tám kiếp mới thể gặp một nam t.ử như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-4.html.]
Thôi thì cứ tham lam một thì ? Hơn nữa, nếu kết với nhà họ Liễu, dẫu chẳng may đoản mệnh, chắc hẳn Liễu phu nhân và Liễu Văn Bách cũng sẽ đối đãi t.ử tế, che chở và phụng dưỡng cha đến cuối đời.
Nghĩ đến đây, ngước mắt lên mỉm thẳng : "Ta chợt nghĩ , đạo lý nam nữ thụ thụ bất cũng đúng. Chúng đụng chạm thể, ơn cứu mạng , tính theo tình lý thì đều nên cưới mới ."
Liễu Văn Bách ngẩn . Ta sắc đỏ lan từ cổ lên từng tấc một, nhuộm hồng cả gương mặt .
là công t.ử thế gia, thẹn thùng đến . Ta nhịn trêu chọc thêm chút nữa: "Sao thế, Liễu công t.ử bằng lòng ?"
Hắn hít một thật sâu, gật đầu lia lịa: "Bằng lòng, đương nhiên bằng lòng."
Đại phu bắt mạch bốc t.h.u.ố.c cho cha , ông cần tĩnh dưỡng một thời gian dài. Lúc vắng nhà họ Liễu, cha kéo hỏi: "Con thật sự gả cho Liễu công t.ử ?"
"Vâng."
" Liễu Văn Bách khắc vợ," cha lo lắng bực bội, "Ta chẳng thấy điểm nào cả."
"Đó chỉ là lời đồn thôi, đại sư chẳng mệnh cách của chúng con bù trừ cho ?" Ta ôn tồn giải thích, "Cha , thực sự là một lang quân cực kỳ, cực kỳ ."
Cha càng giận hơn: "Hắn chỗ nào? Người gầy như thanh củi, chắc đến con gà cũng chẳng dám g.i.ế.c, chỉ cần một đ.ấ.m là ngã lăn ..." Ông cứ lải nhải đủ điều hài lòng.
Ta nhẹ nhàng ôm lấy ông, dịu giọng: "Cha ơi, tất nhiên bằng cha . Dù con gả cho ai, trong lòng con, cha vẫn là nhất, quan trọng nhất đời ."
Lâu , cha mới hừ một tiếng đầy hậm hực: "Nói thì lắm, chả tin. Sau nếu chồng mà quên cha, sẽ đ.á.n.h gãy chân con, ném con hang sói đấy. Nghe rõ ?"
"Nghe rõ , rõ mà."
Liễu phu nhân nôn nóng thấy con trai thành nên định ngày cưới tháng . Sau khi sức khỏe của cha khá hơn, vì lo lắng ở nhà một an , ông gửi gắm nhờ Liễu phu nhân chăm sóc vài ngày để ông việc.
Ba ngày ông về, bước khập khiễng, đưa cho một lá bùa bình an bốn góc.
"Cha kiểm chứng , đại sư mệnh bàn của hai đứa đúng là cực kỳ hợp , là lương duyên thể bên đến đầu bạc răng long. Cha xin đại sư một lá bùa bình an . Khó khăn lắm mới trèo lên cao môn như nhà họ Liễu, con sống cho thật đấy. Nửa đời của ăn ngon mặc đều trông cậy cả con."
Ta nhận lá bùa , là do chính tay trụ trì chùa Thanh Sơn vẽ. Nghe một tháng ngài chỉ vẽ đúng một lá. Muốn xin bùa, lòng đủ thành tâm, từ chân núi cứ ba bước một cúi đầu, chín bước một lạy, quỳ lạy cho đến tận cửa thiền phòng của đại sư mới thôi.
Cha quần áo sạch sẽ, nhưng khi vén ống quần ông lên, đầu gối quả nhiên trầy trụa hết cả, rõ cả xương trắng bên trong, chỉ bôi t.h.u.ố.c qua loa. Thịt da lật ngược, trông vô cùng đáng sợ. Đường núi là bậc đá, thô ráp lạ thường. Thương thế ông còn lành hẳn, thật chẳng ông nhẫn nhịn đau đớn thế nào để quỳ lạy qua mấy ngàn bậc thang đó.
Ông túm ống quần kéo xuống, miệng vẫn cứng cỏi: "Cái vì con , đều là vì nửa đời của thôi. Chẳng may con khắc c.h.ế.t thì tiền nuôi con bấy lâu chẳng đổ sông đổ biển hết ..."
Ta ôm chầm lấy ông, nước mắt tuôn rơi như mưa: "Cha ơi... con nhất định sẽ sống thật lâu, nhất định sẽ phụng dưỡng và lo liệu hậu sự cho cha thật chu ."
Cha để mặc ôm, đầu ngẩng thật cao lên xà nhà, giọng nghèn nghẹt: "Phụng dưỡng là bổn phận của con, bao nhiêu Diêm Vương bắt con , đều là giành con về từ tay ông đấy."
Ngày rằm tháng Chín, nhà họ Liễu mang lễ đến dạm ngõ. Có tới tận mười sáu gánh sính lễ. Theo quy chế triều , Hoàng đế thành hôn dùng sáu mươi bốn tráp. Với những nữ nhi thôn dã như chúng , bộ trang sức bạc nặng hai lượng, bốn sấp vải, thêm sáu hộc gạo là vô cùng trọng đại .
Hoa Nương ghen tị đến nổ mắt: "Chắc là hộp rỗng thôi, bên trong đặt mấy thứ rẻ tiền để mã bên ngoài mà."
Thế nhưng, quản gia xướng lễ mở tráp, bên trong là vàng bạc ngọc khí, gấm vóc lụa là và đủ loại trân phẩm quý giá. Cha nếu đuôi thì chắc lúc vểnh lên tận trời .
"Cái con Ngọc Nương đúng là thật thà quá, cứ bảo chỗ sính lễ để cả cho dưỡng lão. Ta từng tuổi , dẫu bữa nào cũng cá thịt linh đình, tháng nào cũng may áo mới thì cũng chẳng dùng hết đống đồ . Tiêu hết, thật sự tiêu hết, thế nào bây giờ! Cái đầu của nhanh nhạy, các tính giúp xem, đống đồ quy bao nhiêu cái 'hai mươi lượng'?"
Những kẻ đây nhạo cha là kẻ si tâm vọng tưởng, nay tức đến méo cả mũi.
Tổ mẫu thì : "Sao tiêu hết? Còn nhà ngươi nữa mà."
Mắt bà tràn đầy vẻ tham lam, vuốt ve từng món đồ một bắt đầu phân chia: "Đôi vòng đeo là khéo. Cái trâm ngọc để dành cho vợ của Thủy Sinh. Sấp vải áo mùa đông cho Thủy Sinh thì tuyệt! Chỗ bột mỳ hạng nhất đem chợ bán , đổi lấy bột mỳ thô về ăn. Chỗ còn cái gì bán thì bán, cái gì giữ thì giữ, tiền cứ cất cho Thủy Sinh, nó còn học thi cử. Giờ nhà tiền , cưới cho nó một cô vợ hồn, ít nhất cũng là đích tiểu thư của nhà quyền quý."
Thẩm nương bên cạnh lom lom, tổ mẫu chỉ một bộ trang sức bằng bạc: "Ngươi sinh Thủy Sinh là đại công thần của nhà họ Thẩm . Sao thể để ngươi chịu thiệt ? Bộ trang sức đó ngươi cứ cầm lấy mà đeo."