NGỌC NƯƠNG - Chương 3.
Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:03:56
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Đám gia đinh vơ lấy đủ thứ công cụ trong sân. Ta hét lớn: "Ta tín vật!"
Đó là một cái túi thơm thêu hình cây liễu. Là thứ hai cha giao hàng, Liễu phu nhân ban thưởng cho . Ban đầu nhận, vì túi thơm là vật riêng tư, hơn nữa gấm vóc nhà giàu vốn thực dụng với . mụ già trong phủ loại vải bền chắc, màu sắc sạch sẽ, đúng lúc túi cũ của mất, bà khuyên mãi nên mới nhận lấy.
Vợ chồng Lý viên ngoại bắt đầu do dự. Thẩm nương sợ tiền đến tay còn bay mất, vội vàng : "Viên ngoại, phu nhân, loại vải thô kệch lắm, nhà họ Liễu thể dùng thứ tín vật đính ước ? Chắc chắn là của nô tỳ nào đ.á.n.h rơi con nhỏ nhặt thôi. Liễu công t.ử là nhân vật thế nào, dung mạo và gia thế của Ngọc Nương thể Liễu gia cưới vợ?"
Hoa Nương càng với ánh mắt hằn học: " thế, nàng đến cho nhà họ Liễu còn chẳng đủ tư cách."
Vì trói c.h.ặ.t nên dáng vóc của lộ rõ mồn một. Lý viên ngoại , l.i.ế.m môi đầy thèm khát, thở dốc : "Có , cứ đến Liễu gia hỏi một câu là rõ."
Trên đường thành, họ tách và cha . Hoa Nương bên cạnh , buông lời lạnh lùng: "Hai cha con các đúng là gan tày đình, dối ngượng. Ngươi nên soi gương xem xứng với Liễu công t.ử ? là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga."
Tổ mẫu chống gậy gõ xuống đất: "Các ngươi đến cái phủ nhà họ Liễu ở còn mà dám ăn bừa bãi, cha ngươi thật là sống nữa ! Lát nữa Lý viên ngoại đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng chẳng thèm xin giùm ."
Thẩm nương thì bĩu môi: "Hai cha con các thật tự tự chịu. Ngọc Nương, ngươi cứ ngoan ngoãn nhà họ Lý, dỗ dành viên ngoại cho vui lòng thì chút tiền lẻ từ kẽ tay ông rơi cũng đủ cho cả nhà ăn cả năm . Giờ gây chuyện thế , đừng mong ngày lành."
Trong lòng vô cùng thấp thỏm. Ngày đó Liễu phu nhân hạ chủ động nhắc chuyện hôn sự nhưng cha từ chối. Nói trắng là chúng điều. Nay thời thế đổi , chừng bà tìm mối khác hơn ở ngoại tỉnh . Lời hứa năm xưa đa phần là còn giá trị.
Vừa vì sợ cha mất mạng nên trong lúc cấp bách mới mượn danh Liễu gia để ép vợ chồng Lý viên ngoại, ngờ giờ đối chất trực tiếp. Thật chẳng lát nữa sẽ .
Trong lúc lo âu, đoàn đến cửa Liễu phủ. Quản gia mở cửa, khi chào hỏi Lý viên ngoại và phu nhân, ông sang cha con đang trói, nhíu mày: "Thẩm thợ săn, Ngọc Nương, các thế là ..."
Sắc mặt khẽ biến. Không ai ngờ chúng thật sự quen nhà họ Liễu. Lý phu nhân giả lả tiến lên: "Quản gia, hai cha con thợ săn đính ước với Liễu gia, liệu chuyện đó ?"
7
Quản gia khẽ nhíu mày, cha , lắc đầu: "Chưa phu nhân và công t.ử nhắc tới."
Sắc mặt Lý phu nhân lập tức giãn , bà sang tát cha mấy cái đau điếng. Vẫn hả giận, bà bước đến bên giáng thêm một bạt tai nữa. Mặt của hai cha con đều sưng vù lên.
Lý phu nhân âm hiểm : "Hay cho quân bần tiện! Ta bảo mà, hạng như các ngươi thể trèo cao tới nhà họ Liễu? là mơ giữa ban ngày. Mang hai cha con nhà về, hôm nay cho chúng cái giá của việc dám giỡn mặt với !"
Cha trào nước mắt, giọng khản đặc: "Ngọc Nương, cha... cha với con. Cha bảo vệ con..."
Nước mắt cũng cầm : "Cha đừng nữa, là con liên lụy đến cha."
Có lẽ vì ôm chút hy vọng cuối cùng, cha hét lớn: "Liễu phu nhân, Liễu công t.ử, cầu xin các mở lòng từ bi, cứu lấy con gái . Cầu xin các !"
Lý phu nhân lạnh: "Coi phận , Liễu gia rảnh mà bận tâm hạng tiện dân các ngươi? Suốt ngày mơ mộng trèo cao, đúng là thiếu dạy bảo."
Bà giật lấy roi từ tay gia đinh, định quất xuống cha . Tim thắt .
lúc đó, một giọng nam t.ử thanh sảng vang lên: "Dừng tay! Các định gì nhạc phụ và vị hôn thê của ?"
Một bóng hình cao ráo từ trong phủ sải bước , nắm lấy cổ tay Lý phu nhân đang đờ đẫn, giật lấy cây roi ném xuống đất. Sau khi đỡ cha dậy, dặn dò quản gia: "Mau, đưa nhạc phụ đại nhân phủ, mời đại phu của Hồi Xuân Đường tới ngay."
Hắn bước đến mặt . Chỉ bằng một ánh mắt, những mụ già đang giữ đều run rẩy buông tay. Hắn cởi dây trói cho , trong mắt đầy vẻ phẫn nộ lẫn quan tâm: "Ngọc Nương, nàng thương ở ?"
Hắn hẳn là Liễu Văn Bách. Trước chỉ tiếng chứ thấy , giờ rõ gương mặt ... thấy quen mắt đến thế?
Vợ chồng Lý viên ngoại , kinh ngạc hoảng loạn, gượng tiến lên hành lễ: "Bái kiến biểu thúc. Biểu thúc bình thường đóng cửa sách, hôm nay nhã hứng ngoài thế ?"
Hóa họ còn mối quan hệ . cũng , nhà giàu trong huyện chỉ bấy nhiêu, khi thông gia qua thì tính đều là họ hàng cả. Chuyện cháu ba tuổi ông, lão già bảy mươi cháu cũng chẳng hiếm thấy.
Liễu Văn Bách thản nhiên đáp: "Nếu , còn chẳng các định nh.ụ.c m.ạ vị hôn thê và nhạc phụ của đến mức nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-3.html.]
Lý phu nhân trợn tròn mắt, thể tin nổi: "Biểu thúc, ngài thật sự cưới một đứa con gái thợ săn ? Nàng thể xứng với ngài!"
Liễu Văn Bách quát khẽ: "Ta mới thấy chuyện hậu bối chỉ điểm hôn sự của tiền bối đấy. Xem nhà họ Lý giờ đây giàu quyền thế , nên coi nghèo khó như Liễu gia gì nữa ?"
Người nhà quyền quý việc vốn trọng thể diện, lời của là nặng, vợ chồng Lý viên ngoại lập tức biến sắc. Đặc biệt là Lý viên ngoại, mồ hôi hột rịn trán. Lão xoay tát một cú trời giáng mặt Lý phu nhân: "Tiện phụ! Từ khi nào đến lượt ngươi chỉ tay năm ngón việc của biểu thúc? Nội t.ử vô lễ, xin biểu thúc đừng chấp nhặt."
Liễu Văn Bách thèm đáp lời, nắm lấy cổ tay , đẩy về phía một chút: "Ngọc Nương là vị hôn thê của , cha nàng cũng là nhạc phụ của . Việc hôm nay của các ngươi thật quá quắt, mau hành lễ xin thẩm nương tương lai của các ngươi ."
Mặt của vợ chồng Lý viên ngoại hết đỏ trắng, hết trắng đỏ. Dù vạn , nhưng vì thế gia nhà họ Liễu cao hơn, Liễu Văn Bách vai vế bề , Lý viên ngoại đành bỏ gậy, để tiểu sai đỡ run rẩy quỳ xuống. Lý phu nhân cũng hậm hực quỳ theo.
Cả hai cùng hành đại lễ với : "Cháu trai, cháu dâu bái kiến biểu thẩm. Hôm nay điều mạo phạm, xin biểu thẩm lượng thứ."
Ta lau nước mắt, từ trong túi lấy hai đồng tiền xu, nhét tay mỗi một đồng, mỉm : "Đây là tiền mắt, nhận lấy ."
8
Hai họ tức đến mức khóe miệng giật liên hồi, nhưng ngại nể mặt mũi Liễu Văn Bách nên đành thu tiền, còn nén nhục mà thốt một câu: "Đa tạ thẩm nương."
Liễu Văn Bách vẫn cau mày: "Ta vốn thích cậy thế ép , hành động hôm nay chẳng qua là gậy ông đập lưng ông, để các rằng, đừng cậy trong túi mấy đồng bạc mà gì thì , h.i.ế.p đáp dân lành."
Hai mắng tới mức dám ho một tiếng, liên miệng .
Lúc họ dìu dậy, ngước mắt lên thấy Liễu phu nhân từ lúc nào, đang ở cổng lớn cảnh . Lý phu nhân vẻ vẫn cam tâm, nặn một nụ : "Bái kiến tổ mẫu, biểu thúc định hôn sự mà chúng con chẳng gì..."
Trong lòng mụ vẫn hy vọng Liễu phu nhân đồng ý mối hôn sự , như thế thì và cha vẫn sẽ mặc cho mụ định đoạt.
Lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi. Liễu Văn Bách tâm tính cực kỳ lương thiện, nếu đó chẳng đặc biệt đuổi theo dặn cha cứ tiếp tục đưa thịt rừng đến. Nay thừa nhận phận của và cha, e rằng cũng vì mủi lòng cứu giúp. thái độ của Liễu phu nhân thì ...
Ta thấp thỏm sang, vặn chạm ánh mắt bà. Bà mỉm gật đầu: "Ngọc Nương, đây với ."
Bà dặn dò : "Thông gia tới cửa là chuyện hỷ, mau tới Như Ý Tửu Gia đặt một bàn tiệc hạng nhất."
Như Ý Tửu Gia là t.ửu lầu nhất trong huyện, một món ăn của họ cũng bằng tiền ăn tiêu cả năm của nhà thường dân.
Sắc mặt Lý viên ngoại và phu nhân đổi liên tục, vô cùng đặc sắc. Liễu phu nhân vẫn : "Hôm nay trong phủ khách quý, tiện tiếp đãi hai vị."
Bà công khai đặt tiệc sang ngay mặt họ, bảo chúng là khách quý, còn họ thì đến tư cách bồi tiếp cũng . Đây rõ ràng là một cái tát nảy lửa mặt. Vợ chồng Lý viên ngoại còn giữ nổi nụ mặt nữa, đành lủi thủi cáo lui.
Liễu phu nhân nắm tay trong, Liễu Văn Bách thì đưa tay đỡ một chút: "Ngọc Nương, cẩn thận bậc cửa."
Ta nào từng đối đãi như thế , giật rụt tay . Liễu Văn Bách thu tay về, gương mặt đỏ bừng lên. Đám dân làng theo xem náo nhiệt thì tắc lưỡi khen lạ:
"Nhà Thẩm Ngũ đúng là tổ tiên hiển linh ."
"Ngọc Nương thế mà nhà họ Liễu trúng thật."
"Được vị hôn thê của Liễu công t.ử thì dù ngày mai c.h.ế.t cũng cam lòng!"
...
Thẩm nương hai mắt sáng rực, rảo bước tiến lên, trưng nụ xu nịnh đẩy Hoa Nương phía : "Liễu phu nhân, Liễu phu nhân, đây là con gái , Hoa Nương. Nó kém Ngọc Nương một tuổi, và cha nó luôn nuôi dạy nó như đại tiểu thư, nó chữ, giỏi nữ công gia chánh. Chẳng bù cho Ngọc Nương, suốt ngày núi tiếp xúc với thú vật, chữ nghĩa, là đứa trẻ nhặt từ hang sói về, mạng bạc lắm, xứng với Liễu công t.ử ?"
Thẩm nương trơ trẽn tiếp: "Hoa Nương nhà hợp phu nhân của Liễu công t.ử hơn nhiều."
Tổ mẫu cũng phụ họa theo: "Phải đấy, Hoa Nương là con cháu nhà họ Thẩm chúng , đương nhiên hơn cái giống con hoang nhặt về."
Hoa Nương mặt đỏ bừng, e thẹn định nắm lấy tay áo Liễu Văn Bách: "Liễu công t.ử..."