NGỌC NƯƠNG - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:03:07
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Liễu Văn Bách năm nay hai mươi hai tuổi, đó từng định hai nơi hôn sự, nhưng thê t.ử kịp về nhà chồng thì đều đột ngột bạo bệnh mà qua đời mười ngày hôn lễ.
Vì lẽ đó, mang tiếng là khắc vợ. Ta những năm qua Liễu phu nhân tốn ít tâm tư nhưng vẫn chẳng tìm nhà nào phù hợp cho .
Hai mươi lượng bạc sính lễ, quả thực là một con lớn. Biết bao cha chỉ vì năm sáu lượng bạc mà sẵn sàng gạt nước mắt bán con gái lầu xanh.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo, thầm nghĩ: Hai mươi lượng bạc đủ để cha sống an nhàn nửa đời còn . Ông vất vả nuôi bấy nhiêu năm, nếu bảo gả cho vị Liễu công t.ử khắc vợ , cũng cam lòng.
Đang lúc suy nghĩ miên man, chợt một giọng nam nhân thanh tao xen : "Mẫu , là thành hôn, xin đừng gán ghép lung tung..."
Liễu phu nhân vội vàng phân trần vài câu với , lúc cha mới lên tiếng: "Liễu phu nhân, thôi bỏ . Ngọc Nương nhà lớn lên ở nơi núi rừng, chữ nghĩa thô lỗ, xứng đáng với hạng như Liễu công t.ử?"
Liễu phu nhân thở dài sườn sượt: "Chao ôi, thôi . Xem là duyên phận."
Vừa bước khỏi cửa Liễu phủ, cha kéo dài mặt mà mắng: "Giờ thì , vì ngươi mà phật lòng nhà họ Liễu, tìm mối khách hời như thế nữa?"
Ta tiện để ông trộm, chỉ đành giả ngơ: "Con còn trong, bảo là tại con?"
Cha trợn mắt quát: "Ngươi còn dám cãi bướng , ngứa da ?"
Ông giơ tay định đ.á.n.h, thì phía vang lên giọng quen thuộc: "Thẩm ngũ thúc, xin dừng bước."
Ta ngoái đầu , thấy một mặc thanh y đang sải bước tới, chắc hẳn là Liễu công t.ử Liễu Văn Bách. Định cho rõ mặt thì cha vỗ một phát gáy : "Đồ hổ, góc tường lưng đợi ."
Liễu Văn Bách nhanh ch.óng đuổi kịp, thấp giọng tạ : "Chuyện hôm nay là do gia mẫu đường đột. Những món thịt rừng ngũ thúc săn vãn bối vô cùng yêu thích, vạn đừng vì chuyện mà ghé phủ nữa."
Sắc mặt cha tức thì chuyển biến, hớn hở trở : "Tất nhiên , công t.ử thích thì vẫn sẽ tới."
Với gia thế và tính cách của Liễu công t.ử, đó hẳn là nam nhân nhất mà cả đời thể với tới . Chỉ là, giữ mạng sống vẫn quan trọng hơn.
Hơn một tháng , tin đồn rằng Liễu phu nhân đang tìm vợ cho con trai ở ngoại tỉnh. Ta xem như cắt đứt duyên nợ với chốn hào môn .
Sau Tết Trung Thu, tròn mười bảy tuổi, chính thức trở thành một "gái già" trong làng. Những kẻ rỗi đều bảo hạng như chắc cả đời chẳng gả .
Một ngày nọ, cùng cha săn về thì thấy cái sân vốn vắng vẻ nay vây kín mít. Giữa sân là một cặp vợ chồng già ăn mặc sang trọng, còn tổ mẫu và thẩm nương thì đang đon đả, nịnh nọt hầu hạ với vẻ mặt đầy vẻ hèn hạ.
Trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, định kéo cha trốn rừng thì thẩm nương tinh mắt thấy. Thẩm nương chỉ tay về phía , gào lên: "Lý viên ngoại, ngài xem, đó chính là cháu gái . Ngài xem cái eo, cái m.ô.n.g kìa, nhất định là sẽ sinh quý t.ử cho nhà họ Lý."
4
Tổ mẫu vẫn thản nhiên đó: "Ngũ lang, em dâu ngươi tìm nhà sẵn sàng bỏ hai mươi lượng sính lễ . Đây là Lý viên ngoại và phu nhân ở trong thành. Ngọc Nương gả cho Lý viên ngoại , nếu sinh con trai, họ còn hứa cho thêm mười lượng nữa. Lý viên ngoại và phu nhân hào phóng lắm đấy. Số tiền vặn để cưới vợ cho Thủy Sinh, nhắm mối , đây đúng là song hỷ lâm môn!"
Trong lúc bà , Lý viên ngoại đưa mắt . Lão gần năm mươi, gầy đét như khỉ, hốc mắt trũng sâu, ánh dâm tà, đục ngầu. Trên mu bàn tay và mặt lão hiện rõ những đốm đồi mồi của già.
Còn Lý phu nhân thì đẫy đà, mặt mày hung ác, giữa chân mày nếp nhăn sâu hoắm, qua là hạng khó chung sống.
Nhà họ Lý là đại hộ trong huyện. Lý viên ngoại tiền nhưng con nối dõi. Những năm qua, Lý phu nhân nạp cho lão hơn mười . Nếu nào trong hai năm sinh con trai thì đều bà đem bán , lúc bán còn miếng da thịt nào lành lặn.
Lúc , Lý viên ngoại mà nước miếng sắp chảy đến nơi. Lý phu nhân thì ánh mắt âm u, đ.á.n.h giá một lượt lấy khăn tay che mũi: " là con gái nhà thợ săn, ngợm mùi tanh."
Bà phẩy tay: "Mang về rửa ráy từ trong ngoài cho sạch sẽ, đừng bẩn phủ của ."
Ngay lập tức hai tên gia đinh tiến lên, một trái một khóa c.h.ặ.t t.a.y . Ta sợ hãi tột độ, theo bản năng kêu lên: "Cha ơi..."
Cha xông tới, bóp c.h.ặ.t cổ tay hai tên , giận dữ : "Buông nữ nhi của , hôn sự còn đồng ý. Ngọc Nương nhà chỉ thê t.ử đàng hoàng, bán ."
Lý phu nhân lạnh: "Mẫu ngươi nhận bạc , giờ lật lọng ? Hôm nay nhất định mang ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-2.html.]
Ta đ.ấ.m đá túi bụi, ngừng kháng cự, cha cũng lao giằng co với đám gia đinh nhà họ Lý. Giữa lúc hỗn loạn, tổ mẫu bệt xuống đất gào : "Hai mươi lượng bạc nhận , tiền cũng đem đặt cọc cho nhà gái bên phía Thủy Sinh. Bây giờ ngươi đồng ý thì bảo ... Thủy Sinh cưới vợ, nhà họ Thẩm tuyệt tự thì xuống suối vàng ăn thế nào với cha ngươi! Trong lòng ngươi, còn bằng cái giống hoang nhặt về ? Ngươi còn coi là ruột hả!"
Những lớn tuổi trong làng cũng bắt đầu thở dài khuyên nhủ:
"Thẩm Ngũ, nhà ngươi giờ chỉ còn mỗi thằng Thủy Sinh là độc đinh, chuyện thành của nó ngươi giúp một tay chứ."
"Sính lễ nhận, vợ cho Thủy Sinh cũng định , chuyện ngươi cứ theo lời ngươi , dù cũng là để nối dõi tông đường cho nhà họ Thẩm."
"Ngọc Nương, cha ngươi nuôi ngươi khôn lớn bấy lâu dễ dàng gì, đến lúc ngươi báo đáp đấy."
Hoa Nương bên cạnh đắc ý: "Ngọc Nương, ngươi cũng mang họ Thẩm, thể để nhà họ Thẩm tuyệt hậu ? Lý viên ngoại trúng ngươi, đó là phúc đức tám đời của ngươi đấy."
Cha tóc tai rũ rượi, mặt mũi tay chân đầy vết bầm tím, hổn hển bệt xuống đất, đỏ mắt gào lên: "Tiền thu, các mang nữ nhi của . Ai thu tiền thì các tìm đó mà đòi. Nữ nhi tốn bao công sức nuôi lớn, sính lễ đương nhiên đưa cho . Ai cũng đừng hòng cướp tiền bán từ tay !"
Lý phu nhân mất kiên nhẫn. Bà đưa mắt hiệu, thêm nhiều gia đinh nữa vây quanh.
"Ta trả tiền, nhà họ Thẩm các ngươi cũng ký tên, dù kiện lên quan huyện thì quan cũng sẽ phán cho mang ."
Bốn tên gia đinh đè c.h.ặ.t cha xuống. Tổ mẫu và thẩm nương giúp mụ già của nhà họ Lý trói nghiến , lôi xệch đẩy lên xe ngựa.
Hoa Nương vẫn bên cạnh cợt: "Tỷ tỷ, thật ngưỡng mộ ngươi, sắp sống cảnh vinh hoa phú quý ."
5
Trong lòng một mảnh bi thương thê lương.
Nhà họ Lý gia thế hiển hách, giàu nhất vùng, ngay cả quan huyện cũng nể mặt vài phần. Một nhà thợ săn thấp cổ bé họng như chúng mà chống chọi ?
Tổ mẫu và thẩm nương sớm cha đời nào để họ nhúng tay hôn sự của , nên mới cố tình bí mật nhận bạc , còn đem tiền đó định cho Thủy Sinh. Như , cha và coi như rơi đường cùng, thể xoay chuyển nữa.
Cha liều mạng vùng vẫy, ngừng lao về phía , nhưng hết đến khác đám gia đinh đá văng , lồm cồm bò dậy.
Ta chỉ lắc đầu trong nước mắt, nghẹn mà khuyên ông từ bỏ: "Cha ơi, cha ơi... thôi , bỏ mà..."
Thân phận bình dân bách tính địch nổi những hào môn thế gia ? Dẫu mất mạng cũng chẳng kêu oan ở . Ta vốn chỉ ở bên cạnh phụng dưỡng ông cả đời, nhưng từ nay về , lẽ còn cơ hội để dâng cho ông chén , đun cho ông ấm nước, nấu một bữa cơm nóng hổi nữa ...
Cha gầm lên như một con thú hoang dồn đường cùng: "Ngọc Nương là một tay nuôi lớn, các ngươi mang nó thì bước qua xác !"
Trái tim vụn vỡ...
Tên gia đinh bắt đầu mất kiên nhẫn, vơ lấy cái cuốc trong sân định giáng xuống cha: "Lão già thật điều!"
Không! Không hại ông!
Ta dùng hết sức bình sinh để thoát khỏi sự kìm kẹp của mụ già, trí óc xoay chuyển điên cuồng. Nhanh lên. Phải nghĩ cách gì đó. Nếu cha sẽ c.h.ế.t mất.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, hét lớn: "Các ngươi đừng động ông ! Ta đính ước với Liễu công t.ử Liễu Văn Bách , chúng sắp thành đến nơi !"
Không gian xung quanh bỗng chốc lặng ngắt như tờ. ngay đó là những tiếng xì rầm bàn tán còn lớn hơn .
"Chẳng Liễu công t.ử khắc vợ ?"
"Nhà họ Liễu là hạng môn đăng hộ đối thế nào, dù khắc vợ thì cũng đến lượt Ngọc Nương?"
Gia thế nhà họ Liễu cực cao, Liễu Văn Bách mới mười bốn tuổi trúng Tú tài. Dù là liên tiếp khắc c.h.ế.t hai vị vị hôn thê, nhưng những kẻ gả con gái nhà họ Liễu vẫn xếp hàng dài. Có điều Liễu phu nhân mắt cao hơn , những cô gái đó bà đều mắt.
Nếu ở cái huyện còn ai ép Lý viên ngoại, thì ngoài quan huyện , e là chỉ nhà họ Liễu.
Lý viên ngoại và Lý phu nhân , sắc mặt chút đổi. Lý phu nhân nheo mắt đầy vẻ hoài nghi: "Nhà họ Liễu là hạng danh môn thế nào, ngay cả cháu gái ruột của họ còn chẳng thèm ngó ngàng, thể trúng một đứa con gái thợ săn hôi hám như ngươi ? E là các ngươi còn chẳng cửa nhà họ Liễu mở hướng nào nữa kìa! Một quân thợ săn nhỏ bé, vì chiếm đoạt hai mươi lượng bạc mà dám ăn ? Đám tiện dân các ngươi thật lắm mưu mô, , đ.á.n.h c.h.ế.t lão cho !"