NGỌC NƯƠNG - Chương 1.
Cập nhật lúc: 2026-02-08 09:02:06
Lượt xem: 75
1
Cha là thợ săn.
Dựa núi ăn núi, đàn ông chân núi Ngưu Đầu quá nửa đều nghề săn b.ắ.n. cha là đen đủi nhất.
Vốn dĩ ông cưới vợ, một đứa con gái năm tuổi, cuộc sống vô cùng mỹ mãn. Chẳng ngờ một ngày nọ, vợ đột nhiên dẫn theo con gái bỏ trốn. Ông ngoài tìm kiếm suốt ba năm, tiêu tán hết gia sản mà vẫn bặt vô âm tín. Trong một rừng săn b.ắ.n, ông nhặt từ hang sói.
Từ đó về , hai cha con nương tựa mà sống.
Ông thường càm ràm: "Nếu vì cái gánh nặng là ngươi, sớm cưới vợ mới, đến nỗi đêm nào cũng ngủ giường lạnh chiếu đơn thế ?"
Hồi nhỏ thể chất cực kỳ kém, ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng, cứ hễ bệnh là mời thầy t.h.u.ố.c. Nhà bình thường gánh nổi cái hố đáy ?
Tổ mẫu, thẩm nương và trong làng đều khuyên cha: "Nuôi sống nổi , tranh thủ lúc nó còn thoi thóp thì bán quách cho xong."
Ở nông thôn vốn là . Khi trong nhà túng quẫn gì ăn, khi con trai cưới nổi vợ, thậm chí là khi con lợn con bệnh cần tiền chạy chữa, đều thể bán nữ nhi trong nhà để xoay xở.
Cha tức giận mắng: "Các tưởng mua ngu chắc, mua một con bệnh về gì? Ta nuôi nó từ lúc bé bằng nắm tay đến năm bảy tuổi, bán lấy vài đồng xu chẳng lỗ vốn ? Ta giữ nó để kiếm một khoản sính lễ thật lớn."
Vì nuôi mà tổ mẫu mắng nhiếc cha bao nhiêu .
"Ngươi coi cái thứ con hoang, cái ấm t.h.u.ố.c nhặt về như báu vật, còn thằng Thủy Sinh là cháu ruột của ngươi thì chẳng thấy ngươi để tâm. Đầu ngươi cửa kẹp hả?"
Thẩm nương càng cay nghiệt hơn: "Đại ca chắc chắn là yêu tinh núi mê hoặc tâm trí , mới bỏ tiền nuôi một cái thứ nợ đời như thế. Dùng tiền đó mà đối đãi với Thủy Sinh, về già nó chẳng nhớ ơn ? Thủy Sinh là đinh nam duy nhất của nhà họ Thẩm đấy."
Cha thể lúc nào cũng mang theo bên cạnh, thế nên tổ mẫu và thẩm nương luôn vắt óc tìm cách bắt việc. Ba tuổi bắt nhóm lửa, bốn tuổi bắt giặt đồ, năm tuổi bắt xuống ruộng nhổ cỏ, sáu tuổi bắt leo lên nóc nhà ngói. Không tránh khỏi những lúc va quẹt, thương đổ bệnh.
Cha nhảy dựng lên mắng ngu: "Việc trong nhà nếu đủ cho ngươi thì ngươi cày nốt hai mẫu đất cho ! Họ là bề , ngươi từ chối thì lúc việc đừng thật thà quá, đúng là ngu hết chỗ !"
Ta hiểu .
Thế là nấu cơm cháy đen thui, đồng thì nhổ lúa để cỏ, leo lên mái nhà thì đem những viên ngói lành lặn ném xuống đất vỡ tan. Tổ mẫu và thẩm nương tức đến nổ phổi, xơ múi gì từ , cộng thêm em họ Hoa Nương lớn, dần dần họ cũng chẳng tìm gây sự nữa.
Con thật kỳ lạ. Rõ ràng là tổ mẫu và thẩm nương ngày ngày chèn ép Hoa Nương, nhưng con bé trút hết oán giận lên đầu .
"Chính vì ngươi lười biếng gian giảo nên những việc mới đổ hết lên đầu . là cái giống hoang nhặt núi về, tâm cơ thật lắm."
Ta bụng bày cách cho nó: "Ngươi thể bảo Thủy Sinh ca giúp một tay."
Mấy năm lão thầy bói lang thang ngang qua làng, từng Thủy Sinh ca mệnh Tể tướng. Lão còn Ngưu Nhị sẽ thành giàu nhất Giang Châu, Ngũ Nương sẽ gả hoàng thất... Mọi xong chỉ trừ, nhưng tổ mẫu và thẩm nương tin là thật.
Suốt bao nhiêu năm qua, họ thắt lưng buộc bụng, tìm cách vắt kiệt sức cha cũng để cho học. Vậy mà sách chẳng thuộc mấy bài, cái thói hư tật của đám sĩ phu thì học mười phần mười, chê vùng quê hẻo lánh, chê cha giúp ích gì cho . Lại còn tay của sách là để chữ, để việc đồng áng. Lần nào cũng mắng và Hoa Nương là hạng thô bỉ.
Hoa Nương trợn tròn mắt: "Ca ca là nam nhi, học để Tể tướng, thể mấy việc ? Ngươi chỉ là thấy ca ca thành đạt đúng ? Sao tâm địa ngươi xa thế, hèn chi động một tí là đổ bệnh, đáng đời!"
2
Cha cũng mắng đáng đời. ông mắng cõng vượt qua những sườn núi cao để tìm thầy t.h.u.ố.c.
"Sao nuôi một cái thứ phiền phức tốn tiền như ngươi , ngươi nhất là sống cho khỏe , nếu bệnh c.h.ế.t thì chẳng thu gì . Cơm chẳng thấy ăn mấy miếng mà nặng như lợn rừng con ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngoc-nuong-zcbe/chuong-1.html.]
Ta là khách quen của thầy t.h.u.ố.c, cha cũng nợ ông ít bạc. Thầy t.h.u.ố.c thở dài: "Con bé mang bệnh từ trong bụng , thể chất suy nhược, chỉ thể bớt việc, bồi bổ nhiều , chăm sóc thật cẩn thận."
Cha tức đến nhảy dựng: "Cái nhà thợ săn nào mà nữ nhi việc? Chẳng lẽ còn cung phụng nó như thiên kim tiểu thư chắc!"
Tiền khám ghi nợ. Châm cứu xong, cha quàng chuỗi t.h.u.ố.c thầy bốc lên cổ, cõng về nhà. Đi ngang qua chợ, tiểu thương đang bán hồ lô đường. Mắt tự chủ mà theo từ đầu phố đến cuối phố.
Cha lườm : "Sao, ngươi còn ăn ? Ta tiền thừa ."
Ta lắc đầu, tựa đầu cổ ông: "Con ăn, con chỉ thôi." Ta lấy tay lau mồ hôi trán ông: "Cha ơi cha thả con xuống , con tự ."
Ông gắt gỏng: "Không thầy t.h.u.ố.c bảo ngươi dưỡng , lát nữa bệnh nặng thêm thì tiền của coi như đổ sông đổ biển hết. Ta tốn bao công sức nuôi ngươi, ngươi hiếu thuận với đấy. Lúc gả chồng ít nhất thu năm lượng bạc sính lễ, năm nào con rể cũng mua cho rượu Nữ Nhi Hồng ủ mười năm."
Ta ôm lấy cổ ông, khẽ : " cha ơi, con lấy chồng, con ngày ngày ở bên cha, cả đời rời xa. Con mãi mãi nữ nhi của cha."
Ngươi Vân Nương nhà hàng xóm khi lấy chồng, mỗi năm mới về nhà một . Chỉ ở hai đêm, nhà chồng sai đến giục, ngươi Vân Nương chỉ gạt nước mắt mà . Cha tuy hung dữ, nhưng kẻ thiện ác, ông dùng hết sức bình sinh để đối đãi với , ông chính là đối xử nhất với đời .
Cha liếc một cái, rảo bước đuổi theo bán hồ lô đường . Sau một hồi mặc cả, ông mua xâu hồ lô vẻ ngoài tệ nhất. Ông nghiêm mặt: "Ăn , về sẽ ghi sổ."
Ông chữ, nhà thợ săn cũng tuyệt đối nỡ bỏ tiền mua b.út mực giấy nghiên. ông một cái hộp gỗ, mỗi tiêu một đồng xu cho , ông bẻ một cành cây khô bỏ đó, giờ đây cái hộp gần đầy .
Ta ăn ba viên thì bảo no, khăng khăng bắt ông ăn.
"Cái đồ phá gia chi t.ử, thích mấy thứ chua ngọt ."
Ông gói xâu hồ lô kỹ càng, nhét lòng n.g.ự.c. Ngày hôm khi uống xong bát t.h.u.ố.c đắng ngắt, ông mới lấy ném cho : "Ăn hết , tốn tiền mua lãng phí."
Dưới chân núi Ngưu Đầu nhiều thợ săn, việc săn b.ắ.n kiếm sống cũng chẳng hề dễ dàng. Những nhà bình thường săn đồ đều nỡ tự ăn. Cha thì khác, dăm ba bữa ông cho ăn một bữa ngon. Gà rừng, vịt trời, thỏ, lợn rừng nhỏ, ông đều thịt để ăn. Ông thích ăn cổ, cánh, chân và lòng, còn thịt phần lớn đều chui bụng .
Đợi đến khi tám chín tuổi, thể chất dần lên, ông bắt đầu dẫn rừng săn b.ắ.n. Người trong làng đều kinh ngạc: "Thẩm Ngũ, Ngọc Nương là nữ nhi, ngươi dắt nó rừng gì?"
Trong rừng hiểm trở, vả nữ nhi cũng lấy chồng, quanh quẩn xó bếp ngoài đồng áng mới là việc chính đáng.
Cha trợn mắt họ: "Các thì cái gì. Ai nó gả , trả về. Nếu ai thèm lấy thì ít nó còn cái nghề lận lưng để kiếm sống, nếu lấy gì mà dưỡng lão cho ?"
Ta học hành cực kỳ nghiêm túc, dần dần trở thành cánh tay đắc lực của cha. Khi lớn dần, tổ mẫu và thẩm nương bắt đầu ý đồ với chuyện hôn sự của . Họ tìm nhiều mối, đều sẵn sàng trả sính lễ khá cao, nhưng là lớn tuổi thì cũng là bệnh kín, hoặc là đổi hôn.
Cha đều từ chối sạch. Ông bướng bỉnh: "Ta tốn bao nhiêu bạc và công sức nuôi lớn nó, hai mươi lượng bạc sính lễ thì đừng hòng nhắc đến."
Người trong làng đều mắng cha là kẻ mơ tưởng hão huyền.
"Thẩm Ngũ chắc là thèm tiền đến phát điên ."
"Hai mươi lượng bạc, ông tưởng con gái là Hằng Nga chắc?"
"Cứ dung mạo và phẩm hạnh của con Ngọc Nương kìa, đem ba đứa chồng lên bán lầu xanh cũng đáng giá đó ."
Thực , từng một đối tượng - con trai độc nhất của nhà họ Liễu ở trong thành, Liễu Văn Bách. Cha từng là quan Lục phẩm, qua đời khi đang tại chức và triều đình ban thưởng tiền t.ử tuất. Chú út của hiện đang quan ở trong châu.
Khoảng hai năm , nhà họ Liễu bắt đầu trở thành khách hàng lớn của cha . Mỗi khi săn con gì, cha đều mang thẳng đến đó. Ngoại trừ rắn , thứ gì họ cũng nhận, tiền nong cũng sòng phẳng. Chỉ là cha tâm tư riêng, bao giờ kể với trong làng vì sợ kẻ khác chuyện mà nẫng mất khách quý.
Nửa năm , theo cha đưa thịt rừng, Liễu phu nhân từng mời cha gặp. Tai vốn thính, tựa tường loáng thoáng thấy Liễu phu nhân :
"Ta ý hỏi cưới Ngọc Nương cho Văn Bách, ý của Thẩm Ngũ lang thế nào? Những lời đồn đại bên ngoài tin , đặc biệt nhờ đại sư ở chùa Thanh Sơn xem qua. Ngọc Nương sinh ở chốn núi rừng, bát tự vặn tương hợp với Văn Bách... Sính lễ nhất định sẽ nhiều hơn hai mươi lượng bạc..."