NGÔ CẨM THƯ - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-16 13:21:40
Lượt xem: 425

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4

 

“Ta , nếu trở về Hầu phủ, thì hòa ly với nam nhân . Một đôi nhi nữ của ngươi thể mang về, nhưng Tuyên Bình Hầu phủ một thông gia lên mặt bàn.”

 

Sự khinh miệt trắng trợn đến ch.ói mắt.

 

Sinh mẫu của đóng vai mặt trắng:

 

“Cẩm Thư, con cứ lời phụ con . Con lưu lạc bên ngoài nhiều năm, chịu bao khổ sở, chẳng lẽ con còn con cái tiếp tục chịu khổ ? Phụ của bọn trẻ, nếu thật sự nghĩ cho con cái, cũng nên buông tay để các con rời .”

 

Ta bà: “Phu nhân, nếu là nam nhân đó, chịu để thê t.ử con cái của rời ?”

 

Theo suy nghĩ của họ, gả cho một kẻ thô bỉ, sẽ để mặc thê t.ử con cái đá sang một bên, qua cái gọi là cuộc sống ?

 

Tần Hoài Thời hừ lạnh một tiếng:

 

“Đến lượt ? Hầu phủ thừa cách khiến một biến mất.”

 

Đây chính là quyền quý chốn kinh thành.

 

Quả thật khiến mở rộng tầm mắt.

 

Việc nhận phụ mẫu ruột, suôn sẻ như tưởng tượng.

 

Người mẫu vì con gái ruột , hóa cũng ghét bỏ đứa con gái lưu lạc bên ngoài nhiều năm.

 

Ta : “Nếu Hầu phủ nhận là nữ nhi, chúng cứ thế tương kế tựu kế, từ nay về coi như quen , hà tất phiền phức như ?”

 

Ai ngờ, Tần Hoài Thời khẩy một tiếng:

 

“Ngô Cẩm Thư, ngươi lớn từng tuổi , còn dùng thủ đoạn lấy lui tiến của mấy tiểu cô nương ?”

 

Ta còn đang kinh ngạc vì lời , thì phát hiện những xung quanh dường như đều nghĩ như .

 

“Ai chịu bỏ vinh hoa phú quý của Hầu phủ, về sống những ngày khổ cực?”

 

Tần Hoài Thời những lời mát mẻ:

 

“Ta thẳng luôn, Lăng Nguyệt là Tấn Vương phi, nàng nhất định là đích nữ của Hầu phủ.”

 

“Còn ngươi, nếu mẫu cố chấp nhận ngươi về, ngươi nghĩ cơ hội bước Hầu phủ nửa bước ?”

 

“Ngươi thể trở về, nhưng đừng mơ tưởng thể đặt ngang hàng với Lăng Nguyệt.”

 

Quan hệ huyết thống, hóa đáng giá đến thế ?

 

Ta : “Nếu như , xin quấy rầy nữa.”

 

Chuyến lên kinh thành, coi như thành tâm nguyện thời trẻ.

 

Trước từng nghĩ, việc lưu lạc bên ngoài là do ruột thịt gặp khó xử, bình an sống đến hôm nay, cũng nỡ oán trách họ.

 

Bị ôm nhầm lẽ của họ, nhưng nếu cần đến đứa con gái ruột , thì nên đến chỉ trỏ cuộc sống của .

 

Chỉ là khi định rời , phu nhân Tuyên Bình Hầu nắm lấy tay:

 

“Cẩm Thư, con là con gái của , mẫu thể thương con?”

 

“Chỉ là thế gia quá nhiều điều chú trọng, con tin mẫu , mẫu nhất định sẽ bù đắp thật cho những khổ sở năm đó của con.”

 

“Trước tiên cứ ở , con cũng mới đến kinh thành mà, đừng vội vã bôn ba.”

 

Kinh thành thì đầu đến, chỉ là trạch viện do bệ hạ ban xuống cấp, và phu quân nhiều năm về kinh, hiện giờ đang tu sửa.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Ta sinh mẫu đang rơi lệ, khẽ kéo khóe môi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngo-cam-thu/3.html.]

 

“Được.”

 

Lòng trong Hầu phủ , quả thật cần nhiều thời gian mới rõ.

 

Tần Hoài Thời và phu nhân tựa như sớm dự liệu kết quả, hai phu thê một lạnh, một .

 

So với một Vương phi , — một ruột lai lịch rõ, thì tính là gì?

 

Ma ma của Hầu phủ dẫn đến viện chuẩn cho .

 

So với sự xa hoa lộng lẫy của Hầu phủ, viện hẻo lánh và giản dị.

 

Ma ma :

 

“Nhị tiểu thư, đây là viện phu nhân đặc biệt chuẩn cho . Hầu phủ ngày thường khách khứa đông, sợ vô tình va chạm quý khách. Đợi học xong lễ nghi, hãy chuyển viện phía .”

 

Đây là chê thô lỗ, sợ để quý khách trông thấy thì mất mặt.

 

“Còn nữa, đây là nha mà phu nhân phân phó tới hầu hạ , Xuân Đào và Thu Đường.”

 

Hai nha đưa tới mặt , thấy sự khinh thường trong đáy mắt họ.

 

Sau đó ma ma rời .

 

Trong phòng chỉ còn , bọn họ tưởng thấy, liền thì thầm to nhỏ:

 

“Chúng vốn ngày thường hầu hạ thế t.ử phu nhân, giờ hầu một phụ nhân từ thôn quê tới. Nếu nàng ở lâu trong phủ, chẳng chúng mất cơ hội đổi đời ?”

 

Trong cao môn đại viện , chủ t.ử hầu hạ càng cao quý, nô tỳ cũng theo đó mà cao hơn .

 

Ta giả vờ thấy, cứ thế qua một đêm.

 

Ngày hôm , nha tới bẩm báo:

 

“Nhị tiểu thư, một cô nương trẻ tuổi xin yết kiến, tự xưng là con gái của .”

 

5

 

Khi Ngô Chỉ bước , con bé lao thẳng lòng :

 

“Mẫu !”

 

Tính ngày nó rời nhà, hai mẫu t.ử khá lâu gặp.

 

Nàng cùng trưởng lên kinh thành , sớm hơn và phụ của chúng.

 

Không còn cách nào khác, bệ hạ triệu gấp, thể chậm trễ.

 

Đứa con gái của , nuôi đến nay cũng mười bảy tuổi .

 

Từ nhỏ nàng theo các ca ca chạy nhảy khắp nơi, tám tuổi thì mê mẩn đủ loại d.ư.ợ.c thảo.

 

Sau khi bàn bạc với phụ nàng, liền đưa nàng đến Dược Vương Cốc học y.

 

Năm đó Dược Vương chịu nhận đồ , cũng là nể mặt bệ hạ.

 

Giờ Hoàng đế bá bá của nàng lâm bệnh, t.ử kế thừa y thuật của Dược Vương, dĩ nhiên thể thoái thác.

 

Ta đứa con gái nhiều ngày gặp, đau lòng vuốt nhẹ gương mặt nàng:

 

“Sao gầy ?”

 

“Mẫu bừa, con ở trong cung ăn ngon uống , thể gầy ?”

 

Loading...