NGÔ CẨM THƯ - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-16 13:20:53
Lượt xem: 221
1
Cổng lớn của Tuyên Bình Hầu phủ nguy nga đồ sộ.
Ta bước xuống từ xe ngựa, thấy quản gia đang đợi bên ngoài.
Ông tiến lên nghênh đón, chỉ trong mấy bước ngắn ngủi từ đầu đến chân đ.á.n.h giá một lượt.
“Nhị tiểu thư, về .”
Nhị tiểu thư.
Nếu nhớ lầm, ba ngày , phu nhân Hầu phủ với rằng, là đích trưởng nữ của Hầu phủ.
Năm đó bà sinh con gái giữa loạn lạc chiến tranh, nhưng trong cảnh hỗn loạn ôm nhầm con.
Mãi đến ngày thấy dung mạo của , bà mới dám khẳng định rằng, những điều bất bà cảm nhận suốt bao năm qua, là ảo giác của .
“Hôm nay Hầu gia và phu nhân dâng hương về, phiền nhị tiểu thư chờ giây lát.”
Quản gia dẫn tiền sảnh, dâng nước xong liền vội vã rời .
Ta Hầu phủ xa hoa tráng lệ , đám hạ nhân mỗi một việc, mi mắt khẽ rũ xuống.
Thật thú vị.
Đã là nhận con gái ruột, gõ chiêng đ.á.n.h trống thì thôi.
Cái dáng vẻ kín đáo thấp giọng , giống hệt như một họ hàng chào đón đến thăm cửa.
Chờ đợi hồi lâu, ai tới.
Ta nhàn rỗi đến phát chán, liền thêm vài bước.
Đi ngang qua một viện nào đó, còn đến gần, thấy bên trong truyền tiếng chuyện.
“…Thật hiểu vì phụ và mẫu khăng khăng nhận nàng cùng đám dã chủng về.”
“Lưu lạc bên ngoài mấy chục năm, e rằng một chữ cũng , chỉ là thôn nữ, gả cho kẻ quê mùa, sinh hai đứa dã chủng, hà tất nhận về nhà để mất mặt?”
Là giọng của một nam nhân.
“Huynh trưởng, đừng bậy, dù nàng cũng là ruột thịt của , truyền ngoài sẽ cho danh tiếng của .”
“Muội ruột thịt? Lăng Nguyệt, trong mắt chỉ một là ruột thịt. Còn những kẻ lai lịch rõ , xứng đặt ngang hàng với ?”
Không khó đoán, trong đó hẳn chính là trưởng hơn ba tuổi, Tần Hoài Thời, cùng với vị thiên kim giả Tần Lăng Nguyệt, kẻ thế vị trí của suốt bốn mươi năm.
“Lăng Nguyệt, hiện giờ là Tấn Vương phi, nếu lúc truyền chuyện con ruột của Hầu phủ, chỉ Tuyên Bình Hầu phủ chúng , mà ngay cả Tấn Vương phủ cũng sẽ đời chế giễu. Hoàng thất sẽ nhận Tần gia thế nào? Muội và Dẫn Xuyên, Lung Tư tự xử ?”
“Huynh trưởng… nhưng ở bên ngoài nhiều năm, hẳn chịu ít khổ sở. Trở về Hầu phủ, tiền đồ của và bọn trẻ mới chỗ dựa chứ.”
Ta thấy trưởng quan hệ huyết thống với hừ lạnh một tiếng:
“Cặp dã chủng của nàng , đến lúc đó mượn thế lực Hầu phủ, cho con trai nàng nhặt một chức quan bé bằng hạt vừng mà là ân huệ.”
“Con gái nàng , gả cho quan thất phẩm chính thất, hoặc trong phủ huân quý cũng coi như tệ . Sao thể so với con cháu danh chính ngôn thuận của Hầu phủ?”
Dã chủng?
Là đang chỉ đứa con trai tướng quân của , khi niên thiếu một trận thành danh ?
Hay là đang đến đứa con gái của , tinh thông y thuật, hiện giờ đang ở trong cung chẩn bệnh cho bệ hạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngo-cam-thu/1.html.]
2
Cặp bên trong vẫn tiếp tục trò chuyện, rằng ngoài viện .
Ta lâu, liền trở về, đúng lúc gặp quản gia đến tìm.
“Nhị tiểu thư, Hầu gia và phu nhân về .”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Quản gia xong, dường như còn cố ý quan sát sắc mặt , tựa như mong chờ từ thấy niềm vui mừng khôn xiết.
.
Sắc mặt nhàn nhạt: “Vậy dẫn gặp họ .”
Khi còn trẻ, cũng từng nghĩ đến cảnh tượng , nhưng biển mênh m.ô.n.g, tìm phụ mẫu ruột thịt giữa thời gian , dễ hơn .
Huống chi khi đó, cũng bỏ rơi, là do những sai sót trùng hợp nào đó mà lưu lạc bên ngoài.
Mãi cho đến lên kinh thành.
Hầu phủ là cao môn đại hộ như , tự nhiên sẽ vứt bỏ con cái.
Vậy thì, chỉ thể là mệnh trớ trêu mà thôi.
Lần nữa trở tiền sảnh, gặp vị quý phụ nhân ba ngày , sinh mẫu của , chủ mẫu Tuyên Bình Hầu phủ, Tô Oánh.
Bên cạnh bà một nam nhân tóc hoa râm, sinh phụ của , Tuyên Bình Hầu Tần Tri Sùng.
Khi thấy gương mặt , vị nam nhân vốn tin phận của , đột ngột khép miệng .
Không vì lý do nào khác.
Dung mạo của quá giống sinh mẫu.
Cho nên sinh mẫu của mới thể nhận phận của ngay từ ánh đầu tiên.
“Con gái đáng thương của !”
Phu nhân Tuyên Bình Hầu nắm lấy tay , rơi lệ.
“Quả nhiên vai con một nốt ruồi đỏ.”
Bà nghẹn ngào một chút:
“Năm đó gặp binh loạn, sinh con xong thì quan binh xông phủ, trong lúc hỗn loạn lẽ ôm nhầm con với chạy nạn. Về phát hiện vai đứa bé nốt ruồi đỏ, còn tưởng lầm, nào ngờ…”
Phu nhân Tuyên Bình Hầu đến khiến động dung.
Trong lòng một khoảnh khắc chua xót.
Thế nhưng ngay đó, lưng vang lên tiếng bước chân.
Một nam hai nữ, tuổi tác xấp xỉ , chậm rãi bước tới.
“Phụ , mẫu .”
Ánh mắt dừng những đến.
Trong đó hai giọng quen tai, chính là đôi nam nữ trò chuyện trong viện khi nãy.
Người còn hẳn chính là thế t.ử phu nhân của Hầu phủ, tính là đại tẩu của .