NGHIỆN VỢ, ÔNG XÃ BÁ ĐẠO XIN DIỆU DÀNG - Chương 64: Tôi đã kết hôn rồi
Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:24:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ôi, yêu, chúng nhất định mua chiếc ngọc bích ." Dưới sự giải thích của Hà Noãn Ngôn và Mặc Khê, cặp vợ chồng Pháp càng thêm yêu thích chiếc ngọc bích .
Hà Noãn Ngôn : "Buổi đấu giá sẽ sớm bắt đầu, hy vọng quý vị thể đạt ước nguyện."
"Cảm ơn, cô và bạn trai kể cho chúng nhiều như , hai thật sự xứng đôi, hai nhất định sẽ yêu thương như chúng ." Người vợ .
Hà Noãn Ngôn sững sờ, vội vàng giải thích: "Quý vị hiểu lầm , chúng chỉ là bạn bè bình thường."
Người vợ , "Thì vẫn tỏ tình với cô, hiểu mà, nước C đều khá kín đáo."
Mặc Khê cũng thể hiểu một câu đơn giản bằng tiếng Pháp, đương nhiên hiểu ý của phu nhân Pháp , khóe môi bất giác nhếch lên.
Sau khi cặp vợ chồng Pháp rời , Hà Noãn Ngôn thở phào nhẹ nhõm, lén Mặc Khê một cái.
May mà Mặc Khê hiểu tiếng Pháp, nếu thì thật sự quá hổ.
Mười phút , buổi đấu giá bắt đầu, việc diễn suôn sẻ, món đồ nào ế.
Hà Noãn Ngôn xem nửa chừng thì rời , cô về phòng nghỉ.
"Tâm Di, em ?" Hà Noãn Ngôn xuống bên cạnh Ôn Tâm Di, quan tâm hỏi.
Lúc , ánh mắt của Ôn Tâm Di Hà Noãn Ngôn chút kỳ lạ, cô cụp mắt xuống, miễn cưỡng nở một nụ , "Em đỡ hơn nhiều ."
"Vậy thì ." Hà Noãn Ngôn yên tâm.
"Chị họ, rốt cuộc chị và Mặc Khê quan hệ gì ?" Ôn Tâm Di nhịn hỏi.
Hà Noãn Ngôn sững sờ, hiểu tại Ôn Tâm Di hỏi câu , cô , "Chúng chỉ là bạn bè thôi mà, ?"
"Không gì, em chỉ cảm thấy Mặc Khê đối với chị , nên tò mò thôi." Ôn Tâm Di .
Hà Noãn Ngôn lúc mới hiểu ý của Ôn Tâm Di, "Tâm Di, em hiểu lầm , chị và Mặc Khê vẫn luôn l..m t.ì.n.h nguyện ở cùng một trại trẻ mồ côi, hai chúng đều quen Lục Húc Phi, nên mới thiết như , thật , Mặc Khê là đối với ai cũng , chỉ riêng chị."
"Vậy thì , chị họ, em còn sợ em cướp của chị chứ." Ôn Tâm Di cũng .
"Sao thể chứ, chị kết hôn mà." Hà Noãn Ngôn chút bất lực sự nghi ngờ của Ôn Tâm Di.
Nửa tiếng , buổi đấu giá kết thúc.
Mặc Khê phòng nghỉ, đến mặt Hà Noãn Ngôn, đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ, "Tặng em."
"Tặng em? Cái gì ? Là quà nhỏ do phụ trách chuẩn ?" Hà Noãn Ngôn tò mò nhận lấy, đây cô cũng từng tham gia những hoạt động như , thường nhận một món quà lưu niệm nhỏ.
Mở hộp , thấy thứ bên trong, cô lập tức sững sờ.
Là chiếc khóa ngọc trường sinh đó.
"Anh mua chiếc khóa ngọc ?" Hà Noãn Ngôn kinh ngạc Mặc Khê.
"Em thích lắm ? Cứ coi như là quà sinh nhật tặng em." Mặc Khê tủm tỉm Hà Noãn Ngôn, trong đôi mắt dịu dàng đó, hình ảnh Hà Noãn Ngôn phản chiếu đầy ắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghien-vo-ong-xa-ba-dao-xin-dieu-dang/chuong-64-toi-da-ket-hon-roi.html.]
Hà Noãn Ngôn mà lòng hoảng loạn, vội vàng trả chiếc khóa ngọc, "Không , em thể nhận, cái quá quý giá."
Một món đồ giá khởi điểm hơn tám mươi vạn, để mua nó, ít nhất cũng hơn một triệu chứ!
Cô và Mặc Khê chỉ là bạn bè bình thường, thể nhận món quà như .
"Chỉ là một món quà thôi, tặng em, là tình cảm của , chứ giá trị của nó." Mặc Khê nghiêm túc .
"Mặc Khê, cảm ơn , nhưng món quà em thật sự thể nhận, bạn bè với chắc chắn qua , em thể trả món quà của ." Hà Noãn Ngôn kiên quyết .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Mặc Khê Hà Noãn Ngôn, chút tổn thương, "Noãn Ngôn, em quá khách sáo với , lẽ nào em cảm giác của dành cho em ?"
Hà Noãn Ngôn sững sờ, đột nhiên phản ứng , "Cảm giác của dành cho em? Mặc Khê, ..."
Cô vẫn luôn chỉ coi Mặc Khê là bạn bè bình thường, họ thậm chí còn gặp mấy , chuyện nhiều, Hà Noãn Ngôn dám tin Mặc Khê sẽ thích cô.
"Noãn Ngôn, thật đầu tiên gặp em ở trại trẻ mồ côi, thích em , thích nụ ấm áp của em, thích sự lương thiện vô tư của em đối với lũ trẻ, em như một thiên thần ." Trong mắt Mặc Khê phản chiếu hình bóng của Hà Noãn Ngôn, tràn đầy tình cảm sâu sắc.
Hà Noãn Ngôn kinh ngạc Mặc Khê, theo bản năng lùi một bước, lời của Mặc Khê khiến cô đối mặt với như thế nào.
"Noãn Ngôn, xin em hãy chấp nhận tình cảm của , tin rằng là xứng đáng với em." Mặc Khê nắm lấy tay Hà Noãn Ngôn, dịu dàng .
Hà Noãn Ngôn vội vàng rút tay , "Xin , Mặc Khê, thật sự xin vì khiến hiểu lầm, em kết hôn , em trúng chiếc khóa ngọc là tặng cho con gái em, em thể chấp nhận tình cảm của ."
Nghe lời Hà Noãn Ngôn , Mặc Khê lập tức như sét đ.á.n.h, sững tại chỗ, "Em gì?"
Hà Noãn Ngôn, kết hôn ?
"Mặc Khê, xin , lẽ là do em gì đó khiến hiểu lầm, em cứ nghĩ chúng chỉ là bạn bè cùng công ích, nên từng với về gia đình của em." Hà Noãn Ngôn cũng đau lòng.
Cô bao giờ chuyện với Mặc Khê về gia đình của , thứ về cô, giống như Mặc Khê cũng từng với cô , cô vẫn luôn nghĩ, họ chỉ là những qua đường trong cuộc đời , chỉ vì công ích mà giao lưu với .“Không, đừng xin , là của mới đúng.” Mặc Khê cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như thứ gì đó chặn , gần như nghẹt thở, dự đoán hàng ngàn kết quả, nhưng ngờ nhận một tin tức như .
Im lặng một lúc lâu, sắc mặt Mặc Khê tái nhợt, nhưng vẫn nở một nụ lịch sự, “Vậy cũng , chiếc khóa ngọc coi như là quà tặng con gái cô , xin , khó chịu trong , lẽ thể đưa hai về , sẽ tìm đưa hai về.”
Nói xong, nhét chiếc khóa ngọc tay Hà Noãn Ngôn, đó giả vờ bình tĩnh bước khỏi phòng nghỉ, ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c .
Thì , cô kết hôn , như một kẻ ngốc, thậm chí còn hỏi về gia đình cô tỏ tình.
Nhìn Mặc Khê thất thần rời , Hà Noãn Ngôn trong lòng cũng chút khó chịu.
Cô cố ý giấu Mặc Khê, cô chỉ cảm thấy cần thiết.
Mặc dù đây Mặc Khê cứu cô một , nhưng giữa họ thiết đến mức đó.
“Chị họ, chị chứ?” Ôn Tâm Di thấy Hà Noãn Ngôn từ chối Mặc Khê, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm thấy buồn.
Quả nhiên, Mặc Khê thích Hà Noãn Ngôn.
Tại ? Chẳng lẽ cô bằng Hà Noãn Ngôn ? Về gia thế, về nhan sắc, cô điểm nào kém Hà Noãn Ngôn.
Hà Noãn Ngôn ngượng, “Tâm Di, xin , chị thật sự ngờ xảy chuyện , ban đầu chị định tác hợp em với Mặc Khê mà.”