“Cô bé cảm thấy m-áu nóng sục sôi.”
Cô bé nghĩ, lúc hai thi đấu chắc chắn cũng cảm giác như thế .
Tư Niệm mỉm xoa đầu con gái:
“Thích là , nếu con thích thì thể tham gia thi đấu nhiều hơn, chỉ tiếp xúc với nhiều hơn mà còn mở mang tầm mắt với những cảnh tượng lớn hơn."
Tư Niệm nghĩ, trong tiểu thuyết Dao Dao vì chuyện nên thích dùng cách vẽ tranh để giãi bày nội tâm, nhưng vì ở nông thôn ai hiểu vẽ tranh nên chỉ một cô bé chìm đắm trong thế giới của riêng , dần dần trở nên trầm cảm.
Tư Niệm hy vọng cô bé sẽ rạng rỡ và phóng khoáng.
Chỉ từ nhỏ chứng kiến những thứ hơn, những cảnh tượng lớn hơn thì lớn lên mới dễ dàng khác lừa gạt.
Buổi chiều, kết quả .
Người đạt giải nhất là Tạ Hiền, tác phẩm của thậm chí còn bảo tàng mỹ thuật mua vật sưu tầm.
Giải nhất xứng đáng.
Dao Dao đạt giải năm, nhưng tranh cãi khá lớn, một mặt là vì nền tảng của cô bé , đường nét lộn xộn, mặt khác trí tưởng tượng của cô bé khiến kinh ngạc, tác phẩm vẽ mang một ý cảnh riêng biệt, mấy vị giám khảo sức bảo vệ, thế là cô bé đạt giải năm.
Dao Dao ngờ còn đạt giải, cả ngơ ngẩn.
“Mẹ ơi, con đạt giải , con cũng đạt giải !"
Chờ đến khi định thần , cô bé reo lên một tiếng, đầu vui sướng ôm chầm lấy Tư Niệm bên cạnh.
Tư Niệm cũng chút kinh ngạc, ngờ con gái thật sự đạt giải, cô mỉm :
“Mẹ thấy , nhận giải con, nhận giải xong về nhà với các ."
Dao Dao gật gật đầu, lên đài nhận giải.
Tổng cộng mười hạng mục giải thưởng, chỗ họ chiếm hết hai suất.
Cô giáo đến khép miệng.
Trên đường về cứ đòi mời họ ăn cơm.
Tư Niệm từ chối, trong nhà còn hai đứa nhỏ đang đợi , cô giáo mới đành chịu.
Thấy Tư Niệm dắt Dao Dao lên xe, Tạ Hiền mới lên tiếng:
“Em cũng ."
Sau đó theo lên xe.
“Tổ tông của ơi, thì , đợi cô giáo với chứ."
Nói xong, cô vội vã đuổi theo.
Lượt về mất năm tiếng đồng hồ, Tư Niệm đến đau cả m-ông.
Khó khăn lắm mới về đến thành phố, trời tối muộn, các phụ đều dắt con cái ai về nhà nấy.
Tư Niệm dắt con gái cũng chuẩn về nhà thì gọi .
Cô đầu , thấy là Tạ Hiền, bé đang ôm chiếc áo, vẻ mặt phức tạp :
“Cảm ơn chiếc áo của cô."
Tư Niệm mỉm đưa tay nhận lấy, :
“Khách khí quá, bọn cô về đây, cháu cũng sớm về nhà nhé, Dao Dao chào tạm biệt bạn Tiểu Hiền con."
“Tiểu Hiền bye bye, mai gặp nhé."
Tạ Hiền cô bé gật gật đầu.
Đợi hai , mới thu hồi ánh mắt, rời .
Dao Dao vốn dĩ khoe nhận cúp .
ngờ về đến nhà cả hai đều ngủ cả .
Ngay cả Đại Hoàng cũng chỉ chừa mỗi cái m-ông ở bên ngoài.
Khuôn mặt cô bé đầy vẻ thất vọng, Tư Niệm thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé đầy sự hụt hẫng, bèn :
“Gọi điện cho ba con, chắc ba vẫn ngủ ."
Chu Việt Thâm về quê cũ, bên nhà đó điện thoại, Tư Niệm bây giờ thư nữa, đây nhà lo tiền điện thoại nên cứ thư cho cô mãi, cô thấy cảm giác nghi lễ nên cũng thư theo.
lúc chuyện quan trọng thì vẫn gọi điện thoại.
Mắt Dao Dao sáng lên, lập tức lạch bạch chạy qua gọi điện cho ba.
Quả nhiên bên nhanh ch.óng bắt máy, mắt cô bé sáng rực, lớn:
“Ba ơi, con tham gia cuộc thi vẽ tranh, nhận bằng khen ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-705.html.]
Đầu dây bên Chu Việt Thâm thấy giọng con gái, khẽ một tiếng, giọng điệu dịu dàng:
“Là Dao Dao , đạt giải ?
Giỏi quá, con ?"
“Mẹ tắm ạ, ba và em vẫn khỏe chứ, bao giờ mới về ạ?"
Chu Việt Thâm định gì đó thì ống quần ai đó kéo một cái.
Anh cúi đầu, con trai vốn dĩ lên giường nhưng ngủ đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ, đôi mắt sáng rực ... chiếc điện thoại trong tay .
“Mẹ ạ?"
Chu Việt Thâm lắc đầu:
“Không ."
Thằng bé lập tức buông tay .
Chu Việt Thâm:
“.......
Của chị con."
Tay thằng bé bám :
“Nghe, con ."
Thấy ba đưa, thằng bé hét lớn:
“Chị ơi, cứu mạng với, ba thối tha định chia rẽ chúng , chị sắp mất đứa em trai đáng yêu ngoan ngoãn hu hu hu~"
Chu Việt Thâm:
“......"
Kể từ khi lén lút đưa con trai về quê cũ, oán khí của con trai út đối với thể là mỗi ngày một sâu thêm.
Anh đưa điện thoại cho thằng bé, nhóc con treo nước mắt nước mũi mách lẻo với chị.
Cứ như thể Chu Việt Thâm ba thằng bé mà là tội phạm bắt cóc .
Nói ít nhất cũng nửa tiếng đồng hồ, Chu Việt Thâm thấy thằng bé nữa mới lên tiếng:
“Vui ?"
Nhóc con lúc mới chút chột , nghếch cái cổ nhỏ lên :
“Con, con vui, chị Đại Hoàng đều ở đây......."
Nghĩ đến việc cả nhà chỉ theo ba, nhóc con từ trong lòng bi thương mà , đau lòng nức nở:
“Hu hu hu, con nhớ quá."
Chu Việt Thâm đau đầu thôi, bế thốc con trai lên dỗ dành:
“Mẹ con sắp về , đừng nữa, nam t.ử hán đại trượng phu, đổ m-áu đổ lệ."
“Thật ạ?"
Nhóc con hồ nghi ba .
Chu Việt Thâm gật gật đầu:
“Ba lừa con gì?
Đi ngủ ."
“Vậy chúng ngoéo tay ạ."
Thằng bé chìa ngón tay út .
Khóe miệng Chu Việt Thâm giật giật, đành phối hợp với thằng bé.
Cuối cùng cũng đưa nhóc con phòng, định thì kéo .
Cục bột nhỏ bĩu môi, ủy khuất :
“Trước đây mỗi ngày đều kể chuyện cho con mà......"
Chu Việt Thâm:
“.....".......
Kể từ khi Tiểu Lão Nhị thấy kiểu tóc ưng ý của , cứ canh cánh trong lòng mãi.
Khó khăn lắm mới sắp đến kỳ nghỉ, liền nằng nặc đòi Tư Niệm đưa cắt tóc.