NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 693

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:30:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Tiêu sắc mặt mấy gật đầu:

 

“Phải, nhưng ác ý, chỉ bù đắp cho mấy đứa trẻ một chút thôi, là nhà họ Tiêu chúng với chúng, cũng mong cầu sự tha thứ của chúng, chỉ hy vọng đừng hiểu lầm, chia rẽ , bắt bọn trẻ trở về."

 

Bà sợ Tư Niệm hiểu lầm, thực sự dẫn mấy đứa trẻ mất.

 

Tư Niệm :

 

tất nhiên nỡ xa bọn trẻ ."

 

Phương Tuệ lập tức lạnh:

 

“Quả nhiên sai mà, cô thể trả bọn trẻ cho bà !"

 

Bà Tiêu mặt trắng bệch.

 

Tư Niệm Phương Tuệ đang đắc ý một cái, :

 

“Tất nhiên , vất vả bao nhiêu, vì mấy đứa trẻ mà đổ bao nhiêu mồ hôi, kiếm bao nhiêu tiền mới nuôi nấng chúng lớn thế , bây giờ thể dễ dàng trả như , bây giờ gặp là gọi bà nội?

 

Đây rõ ràng là bà nội của !"

 

Bà Tiêu:

 

“..."

 

Phương Tuệ:

 

“..."

 

Chu Gia Đông ở bên cạnh suýt chút nữa cầm chắc đồ trong tay, kinh ngạc Tư Niệm.

 

Bà Tiêu phản ứng , ngơ ngác hỏi:

 

“Niệm Niệm, ý của cô là?"

 

Tư Niệm :

 

“Tiêu phu nhân, ồ đúng, cô , cơ hội phát tài...

 

đúng, bà cần để ý đến suy nghĩ của , sẵn lòng để bọn trẻ kế thừa tài sản của nhà họ Tiêu."

 

“Tất nhiên, mấy đứa trẻ bây giờ sống với thì sống với , cũng ngăn cản chúng tiếp xúc với nhà họ Tiêu, lớn lên kế thừa tài sản cũng giống cả thôi, bà chắc cũng để ý chứ?"

 

“Chuyện của thế hệ liên quan đến mấy đứa trẻ, tìm hiểu, cũng hy vọng chúng đừng vướng bận, sống những ngày tháng hiện tại mới là quan trọng nhất."

 

“Tiểu Đông, con từ bỏ cơ hội phát tài ?"

 

Mắt Tư Niệm lấp lánh ánh vàng.

 

Chu Gia Đông:

 

“..."

 

Nếu cần rời xa mà còn thể kế thừa hàng triệu tài sản... dường như cũng thể.

 

Cậu lập tức lắc đầu.

 

Chương 476 Đại ca nhỏ ăn

 

Phương Tuệ:

 

“..."

 

Tư Niệm phản ứng của con trai, hài lòng gật đầu, đúng là đứa trẻ do nuôi dạy, quả nhiên cùng một chiến tuyến với .

 

Bà Tiêu sững sờ đến rơi cả cằm, thể tin nổi hỏi :

 

“Thật, thật ?"

 

Tư Niệm gật đầu:

 

“Tất nhiên là thật , bà cứ yên tâm giao tài sản nhà họ Tiêu cho thằng bé, đại ca nhỏ của nhà chúng ăn đấy."

 

Tư Niệm , trong lòng đầy vẻ tự hào.

 

Đại ca nhỏ vốn dĩ từ nhỏ thiên bẩm kinh doanh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-693.html.]

 

Mặc dù cô cũng chỉ nhà họ Tiêu giàu, còn cụ thể gì thì cô cũng từng quan tâm, nhưng Tư Niệm tin rằng, thể khó con trai .

 

Không cần cha nỗ lực mà tài sản kế thừa, chuyện đặt lên ai thì cũng là một khối phú quý trời ban cả.

 

Tư Niệm hiểu lắm tại bà Tiêu cho rằng họ bằng lòng để bọn trẻ trở về?

 

Chẳng lẽ họ thù với tiền ?

 

Chu Gia Đông ngơ ngác, hết mực quảng cáo về , khen ngợi như , vẻ mặt chút mờ mịt.

 

Hóa trong mắt , là một lợi hại như ?

 

Mắt sáng lên.

 

Hoàn còn vẻ lạnh lùng vô tình như lúc tìm bà Tiêu hôm đó.

 

Bà Tiêu ôm ng-ực, sự vui mừng và kích thích quá độ khiến bà chút khó thở.

 

Trong phút chốc, buồn vui xen lẫn.

 

Còn Phương Tuệ ở bên cạnh thì ngây .

 

Lúc Tiêu Bác Văn yên lầu cũng thấp thỏm chạy xuống, thực chút hối hận , sợ cô Tư thấy cuộc trò chuyện của và bà nội sẽ tức giận.

 

Lại sợ cô thấu tâm tư nhỏ nhen của , cảm thấy là một đứa trẻ trung thực, sẽ ghét , cho chơi với Chu Gia Đông và bọn họ nữa.

 

Sau một hồi đấu tranh hối hận, định tìm Tư Niệm để xin .

 

ngờ, thấy cảnh tượng cô Tư hớn hở, đều vui vẻ.

 

Chu Gia Đông chân mày cũng dịu , hề vẻ lạnh nhạt như chuyện riêng với bà nội hôm .

 

Tiêu Bác Văn đờ hồi lâu.

 

Cậu hiểu nổi, tại chuyện vốn dĩ phức tạp và rắc rối trong miệng bà nội và , đến chỗ cô Tư trở nên đơn giản và rõ ràng như .

 

Tư Niệm xong, còn chủ động mời bà Tiêu mua quần áo, trời nóng, định mua quần áo cho mấy đứa trẻ.

 

Bà Tiêu chiều mà lo, hiểu thành Tư Niệm cho bà cơ hội, để bà đích mua quần áo bù đắp cho con cháu, đây chính là chuyện bà hằng mong ước nhất.

 

cách nào bù đắp cho mấy đứa cháu nội, bà chỉ thể lén lút âm thầm tài trợ cho chúng, bảo vệ chúng.

 

với tư cách là bà nội ruột, đích mua chút quần áo quà cáp cho các cháu chứ.

 

Bà Tiêu cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.

 

Hận thể coi Tư Niệm như con gái ruột mà đối đãi.

 

Lúc còn quản Phương Tuệ ở đây , một đứa trẻ hiểu chuyện như Tư Niệm, Phương Tuệ dù hạ thấp cô cũng thể nào nữa .

 

Bà cầm lấy túi xách liền đưa họ đến bách hóa.

 

Phương Tuệ định thần , tức đến méo cả mũi.

 

“Chờ , Tiêu phu nhân, bà chẳng lẽ cứ thế mà tin cô ?"

 

Bà Tiêu đầu , lật mặt nhanh như lật sách, lạnh lùng :

 

“Cô tưởng ai cũng nhiều tâm nhãn như cô , Niệm Niệm , cô đừng nghĩ nhiều, những lời xa cô về cô, đều coi như tiếng rắm thoảng qua thôi, để bụng .

 

Cô là thế nào, rõ."

 

“Là đây nghĩ quá nhiều, vẫn luôn dám thừa nhận chuyện , mới lén lút những việc đó, khiến cô hiểu lầm, ác ý gì ."

 

Phương Tuệ thấy thái độ bà đối xử với và Tư Niệm khác biệt, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

 

Tư Niệm liếc khuôn mặt lúc xanh lúc trắng của Phương Tuệ, :

 

“Không , cũng , cũng nhờ đồng chí Phương hôm nay chuyện cho , nếu con nhà chắc phấn đấu thêm mười mấy hai mươi năm nữa mất."

 

Giọng điệu cô kiểu như hời mà còn khoe mẽ.

 

Phương Tuệ thấy lời , đầu bốc khói, suýt chút nữa tức ngất .

 

Lại nghĩ đến việc ba đứa trẻ trở về, nhà họ Tiêu gì còn chỗ cho con trai nữa?

 

 

Loading...