“Tư Niệm là cơ địa thu hút muỗi, cho dù mua hương muỗi cũng chẳng ăn thua.”
Chu Việt Thâm thấy tay cô ngày nào cũng mọc thêm mấy nốt sưng to, chẳng kiếm một đống ngải cứu, khi đốt lên thì mang xông khắp các phòng trong nhà.
Đến cả phòng tắm và sân cũng bỏ qua.
Vì Chu Việt Thâm nhổ sạch cỏ trong sân.
Lúc đang đưa mấy đứa trẻ nhổ cỏ trong sân.
Mấy loại cỏ mọc nhanh lắm, chỗ nào đất là mọc, còn cả gốc cây, vì lắp một bóng đèn nên đêm nào đèn sáng là muỗi đó cũng dày đặc.
Ngặt nỗi thời tiết nóng, mặc áo dài tay thì chịu nổi.
Đừng Tư Niệm, mấy đứa nhỏ cũng đốt thê t.h.ả.m.
Chỉ Chu Việt Thâm chẳng vì da dày thịt b-éo mà hình như chẳng ảnh hưởng gì.
Trần Hạo Nhiên , thấy cả nhà đang bảo là đuổi muỗi nhổ cỏ, lập tức nhiệt tình qua giúp một tay.
Bây giờ nhà họ Chu trở thành ngôi nhà thứ hai của , dựa ơn huệ giúp Tư Niệm chăm sóc mấy đứa trẻ đó, cứ cách vài ngày là qua ăn chực.
Chẳng thấy chút ngại ngùng nào cả.
Thấy Tư Niệm đang xịt thu-ốc đuổi muỗi cho mấy đứa nhỏ, cũng ghé gần:
“Chị ơi, xịt cho em một ít với."
Tư Niệm lườm một cái:
“Cậu tưởng là trẻ con chắc, tự xịt ."
Nói xong quăng cho một lọ, bảo đừng lười biếng, mau qua giúp một tay.
Trần Hạo Nhiên cũng giận, giúp nhổ hết cỏ trong sân.
Thấy Chu Việt Thâm ý định , liền tiện ở lâu.
Cũng chẳng tại , chú Chu trông trẻ trung như , nhưng ở mặt cảm giác áp lực còn lớn hơn cả cha nữa.
Cho nên bình thường tranh thủ lúc Chu Việt Thâm nhà mà qua thôi.
Ai ngờ hôm nay khéo thế nào mà gặp , cho ăn chực một bữa cũng thấy ngại.
Nghĩ nghĩ , tự tìm cho một cái thang xuống.
“Tiểu Hàn, thôi, đưa nhóc lái xe."
Chu Trạch Hàn lập tức vui mừng :
“Dạ ạ!"
Cậu xong mới sực nhận cha đều ở đây, đây khi lái mô tô với Trần Hạo Nhiên là lúc cha đều nhà.
Cậu theo bản năng sắc mặt Tư Niệm, cô hỏi:
“Mẹ ơi, con thể ạ?"
Tư Niệm nghĩ trong nhà cũng việc gì, liền gật đầu đồng ý:
“Đi , khi trời tối về đấy nhé, chơi quá lâu ?"
Tiểu nhị lập tức gật đầu, hỏi Chu Trạch Đông và em gái:
“Anh cả ?
Em gái em ?"
Chu Trạch Đông lắc đầu từ chối:
“Không ."
“Anh cả Dao Dao cũng , Dao Dao ở bên cạnh ."
Dao Dao vì xa cách Tư Niệm một thời gian nên dạo bám Tư Niệm lắm, buổi tối đều ngủ cùng cô.
Tư Niệm thương cô nhóc, ngày nào cũng để cô bé giữa.
Dao Dao bé xíu xiu, b-éo lên , mềm nhũn, ôm thích.
Tư Niệm dịu dàng xoa đầu cái nấm nhỏ, :
“Dao Dao nữa, lát nữa gió thổi cảm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-671.html.]
Tiểu nhị chút thất vọng, nhưng nghĩ đến việc lái mô tô, thấy vui mừng trở .
Lập tức cùng Trần Hạo Nhiên.
Trần Hạo Nhiên vác nhóc con lên mô tô, lái “phượt" phố.
Một lớn một nhỏ chơi đến quên cả thời gian, đến khi phản ứng thì trời sắp tối .
Hơn nữa Trần Hạo Nhiên quên đổ xăng, cũng ngờ Chu Việt Thâm ở nhà, dẫn đến hai chạy một nửa thì hết xăng, chỉ thể dắt bộ về nhà.
Lúc vui vẻ bao nhiêu thì lúc về nhếch nhác bấy nhiêu.
Vừa mới đến con ngõ, vài gã đàn ông hung thần ác sát chặn đường.
Mấy tay còn cầm gậy gộc.
Trông vẻ như đến tìm rắc rối.
Hai hẹn mà gặp đều dừng bước, trái ngó , khi xác định còn ai khác, biểu cảm đều đổi.
“Anh Trần Hạo Nhiên ơi, đắc tội với ai ?"
Trần Hạo Nhiên cũng đang cố gắng nhớ xem đắc tội với ai ?
ngoài hồi cấp ba quậy phá thì khi lên đại học, chẳng mấy khi đ-ánh nh-au nữa.
Hơn nữa đám thế nào cũng thấy lạ hoắc.
Lúc cũng chút dám chắc.
giờ là lúc nghĩ chuyện , nhiều như , tuy đ-ánh nh-au nhưng bên cạnh còn một nhóc con theo nữa.
Vừa bảo vệ tiểu nhị, đối phó với nhiều như , trong lòng thực sự thấy chắc chắn chút nào.
Anh lùi hai bước, chắn tiểu nhị lưng.
Nghiêm túc :
“Tiểu Hàn, rẽ phía còn một con đường thể ngoài, nhóc mau chạy ."
Nói xong, thấy tiếng đáp , còn tưởng là tiểu nhị , :
“Nhóc yên tâm, sẽ , đây ở trường cũng coi là một đại ca đấy..."
Anh cảm thấy chút cảm động:
“Mặc dù nhóc ở cùng , vui, nhưng nhóc xảy chuyện..."
Nói xong, chính cũng thấy cảm động bởi chính , đầu bảo mau .
Một cơn gió thổi qua...
Phía chẳng lấy một bóng .
Trần Hạo Nhiên:
“?
Người ?"
Từ góc tường phía xa xa, tiểu nhị thò cái đầu nhỏ , nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm cổ vũ cho :
“Anh Trần Hạo Nhiên ơi, em tìm chú cảnh sát đây, kiên trì đấy nhé!!"
Nói xong, vèo một cái chạy mất hút~
“Đi đuổi theo đứa bé đó."
Đám bên bỗng nhiên lên tiếng.
Trần Hạo Nhiên kịp để ý đến việc khóe miệng giật giật, vội chặn :
“Này, các định gì, ngay cả một đứa trẻ cũng tha, đừng quá đáng quá, chuyện gì cứ nhắm đây !"
Vài , sắc mặt âm trầm:
“Chúng tao cũng đến để tìm rắc rối, nhưng nếu mày định báo cảnh sát thì chúng tao sẽ khách sáo ."
“Ý gì đây, các rốt cuộc là ai?"
Trần Hạo Nhiên cau mày.
“ chắc là từng đắc tội với các chứ?"
“Mày thì đắc tội với bọn tao, nhưng con bồ của mày thì đắc tội với bọn tao , nó vay của Cường một nghìn tệ, bây giờ lãi đẻ lãi con trả bọn tao mười nghìn, nhưng thì trốn trong trường , bọn tao tìm , đối tượng của nó nhà giàu, mở công ty, nên mới qua đây tìm mày..."