“Nghĩ , lập tức từ chối lời mời mọc của đám bạn nhậu, tan học buổi chiều là vội vàng lái chiếc mô tô đón mấy đứa trẻ.”
Thấy ba em từ trong trường , Trần Hạo Nhiên tươi như hoa.
Mấy đứa trẻ ngang qua chiếc mô tô của với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Chiếc mô tô lái là phiên bản giới hạn, xe màu đỏ, vô cùng nổi bật.
Thử hỏi đứa trẻ nào mà khao khát một chiếc mô tô cực ngầu như .
Thêm đó Trần Hạo Nhiên ăn mặc sành điệu, tóc vuốt ngược lên trời, còn nhuộm màu vàng, là cùng kiểu tóc với một ngôi Hồng Kông nào đó.
Anh còn đeo khuyên tai, bên tai lủng lẳng chiếc tai , đầu cài kính râm, trông tây chịu .
Cộng thêm vẻ ngoài chút nhan sắc, đừng là trẻ con, ngay cả thanh niên thiếu nữ ngang qua cũng ngừng ném về phía những ánh mắt ngưỡng mộ và thẹn thùng.
Mấy đứa trẻ , cảnh tượng đ-ập mắt chính là như .
Thấy ba em , Trần Hạo Nhiên hất cằm:
“Tiểu Đông, Tiểu Hàn, ở đây."
Chu Trạch Đông nghiêng đầu, thấy một Trần Hạo Nhiên đầy vẻ “ăn chơi".
“..."
Còn tiểu nhị thì mắt mà “Oa" lên một tiếng:
“Chiếc mô tô quá, ơi, em cũng ."
Cậu thấy mô tô là kìm mà nhớ về hồi còn ở thôn Hạnh Phúc, chiếc mô tô của cha.
Hồi đó mỗi sáng sớm cha đều lái mô tô đưa và trai đến trường, ngầu lắm luôn.
Bạn bè ở trường đều ngưỡng mộ .
Tiểu nhị mỗi ngày đều ưỡn ng-ực hãnh diện.
Sau thành phố , tuy cuộc sống hơn nhưng vẫn nhớ cuộc sống ở thôn Hạnh Phúc.
Cậu tót một cái chạy tới, sờ chỗ một tí sờ chỗ một tẹo.
Trần Hạo Nhiên thấy bộ dạng vui mừng của là lái chiếc mô tô đến là quá chuẩn .
Hếch cằm hỏi:
“Thế nào, xe của ngầu ?"
Tiểu nhị gật đầu:
“Ngầu ạ!"
“Muốn ?"
“Dạ !"
“Thế thì thử thách chú một chút, chú thấy hôm nay chỗ nào khác ?"
Tiểu nhị cuối cùng cũng thu hút sự chú ý, ngước đầu tò mò Trần Hạo Nhiên.
Trần Hạo Nhiên tự cho là trai mà cúi đầu xuống, hỏi tiểu nhị:
“Chú thấy mặt cái gì ?"
Tiểu nhị cau mày, kỹ một hồi, bỗng nhiên chợt nhận :
“Em thấy ."
Khóe miệng Trần Hạo Nhiên nhếch lên:
“Nói to lên cho cùng nào."
Tiểu nhị cực to:
“Anh gỉ mắt kìa!"
Trần Hạo Nhiên:
“..."
Dao Dao lạch bạch chạy tới, mở to đôi mắt long lanh :
“Anh hai cho em xem với."
Ngay đó con bé thốt lên một cách cường điệu:
“Thật sự gỉ mắt kìa, Trần bẩn quá, rửa mặt.
Dao Dao ngày nào cũng tự rửa mặt cho ."
Nói xong, con bé kiêu ngạo hếch cái cằm nhỏ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-665.html.]
Trần Hạo Nhiên suýt chút nữa ngã khỏi mô tô.
Chu Trạch Đông hai đứa em đang cố gắng tìm gỉ mắt mặt Trần Hạo Nhiên, khóe miệng giật giật.
là chẳng nữa.
Cha tìm , thực sự đáng tin ?
Với tâm trạng nặng nề, Chu Trạch Đông chợ mua thức ăn.
Nơi quen thuộc .
Đôi khi trong nhà hết thức ăn, sẽ bảo mua.
Đến mức những bán hàng thấy đều nhiệt tình chào hỏi.
“Tiểu Đông, cháu bảo cháu mua thức ăn ?"
“Mẹ cháu về quê , cháu tự mua ạ."
Chu Trạch Đông lựa chọn những loại rau tươi ngon, lễ phép đáp .
“Ái chà, thật giỏi quá."
Mọi khen hiểu chuyện.
Nói nhỏ thế mà chợ nấu cơm , lớn lên còn giỏi đến mức nào nữa.
Con gái nhà ai gả cho hưởng phúc .
Chiếc mô tô sành điệu của Trần Hạo Nhiên cuối cùng trở thành công cụ chở rau, đằng còn buộc mấy cây hành lá.
Dao Dao phía , Chu Trạch Đông và Chu Trạch Hàn hai em phía .
Kỹ thuật lái xe của , ở cái chợ đông đúc cũng lái đến mức mồ hôi đầm đìa.
Chu Trạch Đông còn tỏ vẻ tin tưởng lắm:
“Hay là bọn cháu xuống bộ cho ."
Trần Hạo Nhiên đỏ bừng cả khuôn mặt già nua.
Chương Tuyết như thường lệ cùng một nhóm bạn dạo, hích cô một cái:
“Này, Tuyết ơi kìa, chẳng là Trần Hạo Nhiên ?"
Chương Tuyết ngạc nhiên sang, quả nhiên thấy Trần Hạo Nhiên sáng nay còn sành điệu kéo gió, gây chấn động cả trường, ai cũng ghế của , lúc đang nhếch nhác hết sức đèo ba nhóc tỳ, xe còn treo mấy cây hành lá.
Cô còn kịp hồn thì thắc mắc hỏi:
“Không nhà giàu lắm ?
Trông thế cũng chẳng giống nhà giàu tí nào."
“Phải đấy, nhà giàu nào mà tự mua thức ăn chứ, vả chị em nhà vẻ đông quá nhỉ."
Trong lòng Chương Tuyết cũng đầy thắc mắc, tại Trần Hạo Nhiên đưa theo mấy đứa trẻ nhà Tư Niệm.
Chẳng trách dạo tan học là ngay, còn chơi bời gì nữa.
Nghĩ đến Tư Niệm đang mang thai, chẳng lẽ là đặc biệt đến giúp Tư Niệm trông trẻ ?
Quả nhiên nếu xây dựng quan hệ với Tư Niệm thì cô chắc chắn thể tiếp xúc với nhiều hơn.
Chương Tuyết trong lòng phấn khích, thấy xe đang lái tới, lập tức chỉnh đốn mái tóc, đám bạn cũng thi hích cô , ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
Chương Tuyết chút thẹn thùng.
Thấy tới gần, cô định mở miệng chào một tiếng, nào ngờ Trần Hạo Nhiên chẳng thèm đầu mà cứ thế phóng vù chiếc mô tô mất.
Căn bản là thấy cô .
Chương 463 Về nhà
Nụ của cô lập tức cứng đờ.
“Ơ kìa chuyện gì , chào , hai chẳng là bạn ?"
“ đấy, tớ đây còn đang theo đuổi mà."
Mọi thắc mắc hỏi.
Sắc mặt Chương Tuyết lắm, thì gượng ép :
“Chắc... chắc là đông quá nên để ý thôi?"
Mọi .
Vừa lái mô tô lướt qua ngay mặt họ, thế mà cũng thấy, mù thì chắc là quen nhỉ.
Mọi Chương Tuyết với ánh mắt kỳ quái.