NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:39:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế nhưng tính cách của nguyên chủ là kiêu ngạo, ôm suy nghĩ ai tin thì tin, tin thì thôi, tóm thèm giải thích.”

 

Ly hôn với Chu Việt Thâm cũng .

 

Sau khi phát hiện khi thoát ly Chu Việt Thâm, đôi khi cô thậm chí còn chủ động mời Lý Minh Quân nhà, ngay mặt mấy đứa trẻ.

 

Mấy đứa trẻ chán ghét cô đến cực điểm nhưng cũng lực bất tòng tâm.

 

Tư Niệm và Chu Việt Thâm ly hôn, chỉ vì chuyện con cái, đương nhiên còn nguyên nhân từ chuyện nữa.

 

Thời , nếu thật sự thể sống nổi nữa, căn bản ít ly hôn.

 

ly hôn, đời một phụ nữ coi như là bỏ .

 

Thế nhưng trong mắt nguyên chủ, cuộc đời cô hủy hoại kể từ khi gả cho một ông già đời vợ thứ hai .

 

Bây giờ chẳng qua chỉ là khó thêm một chút mà thôi, sợ.

 

Người thời , là nhát gan cam chịu gia đình ức h.i.ế.p rời , thì chính là kiểu chịu chấp nhận thực tế như nguyên chủ.

 

Rõ ràng nguyên chủ thuộc vế .

 

Cuối cùng con đường tự tìm c-ái ch-ết , cô ngày càng lún sâu.

 

Nghĩ đến cái cốt truyện cẩu huyết , biểu cảm của Tư Niệm như thể nuốt ruồi .

 

Tuy ai mà chẳng vài cái hoa đào thối, nhưng đàn ông mắt cũng quá ghê tởm .

 

Mình tán tỉnh thành, sang vu khống cho đàng gái, như là loại hạ lưu gây họa ?

 

Cái cuốn tiểu thuyết , thù hằn lớn đến nhường nào với nhân vật nữ phụ nữa.

 

“Đây là ai ?"

 

Sau khi chào hỏi mấy chị dâu, Lý Minh Quân vẻ như bấy giờ mới chuyển tầm mắt sang Tư Niệm, ngạc nhiên hỏi.

 

Mọi đều nghĩ nhiều, nhiệt tình giới thiệu:

 

“Đây là Tư Niệm, mới từ thành phố về thôn lâu , là vợ cả Chu đấy, chú chắc vẫn nhỉ."

 

Nghe thấy là vợ cả Chu, Lý Minh Quân bấy giờ mới khựng một chút, nhưng nghĩ đến điều gì đó, chợt mỉm , để lộ vẻ mặt say mê:

 

“Tư Niệm, Tư Niệm... quả thực là một cái tên êm tai và ưu nhã."

 

Tư Niệm vẻ mặt ghê tởm vô cùng, mỉa mai :

 

“Xem ở xưởng của chồng , vơ vét ít mỡ đấy nhỉ."

 

Lý Minh Quân suýt chút nữa theo kịp mạch suy nghĩ của cô, thấy lời , theo bản năng liền thấy chột , phản bác :

 

“Sao, chứ, hạng như thế."

 

Tư Niệm lạnh:

 

“Thế chuyện bóng nhẫy như , ví von thì hãy chăm sách , nếu trông vô học đấy."

 

Lý Minh Quân:

 

“..."

 

Lý Minh Quân tâm cao hơn trời, tự cho là vô đối, đến đây cũng vì Chu Việt Thâm là trai ruột của chị dâu , nghĩ bụng theo Chu Việt Thâm thì sẽ kiếm bộn tiền.

 

Kết quả đến đây lâu như vẫn cứ mãi tài xế.

 

Cái thói “đời bóng bóng" của tự nhiên là bằng lòng .

 

Bắt đầu ăn chênh lệch từ giữa, những tán vợ Chu Việt Thâm, mà còn hỏng danh tiếng trang trại của Chu Việt Thâm, dự định ôm tiền bỏ trốn.

 

Thế nhưng Chu Việt Thâm cũng chẳng dạng , kết cục cuối cùng của cũng chẳng gì, Chu Việt Thâm tống đồn, nếu em gái quỳ xuống cầu xin thì đàn ông tù từ lâu .

 

Thế mà tha cho , những ơn, mà còn hận Chu Việt Thâm thấu xương, thấy Chu Việt Thâm kiếm tiền giỏi như , cũng bỏ tiền học theo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-65.html.]

Thế nhưng phát hiện cái nghề hề đơn giản như , cộng thêm việc căn bản chịu khổ, cuối cùng là thua lỗ đến tán gia bại sản...

 

Mấy chị dâu cũng cảm thấy cách gọi Tư Niệm như gì đó , lúc thấy lời , khỏi suýt xoa.

 

Khuôn mặt của Lý Minh Quân càng là lúc xanh lúc trắng, một trận vặn vẹo.

 

Chẳng lẽ trai ?

 

Lại dám bóng nhẫy ghê tởm, còn mắng vô học!

 

Lý Minh Quân tức ch-ết , bình thường là phụ nữ lấy lòng , lúc dám mắng như , phụ nữ chẳng cậy chút nhan sắc , còn thật sự tưởng ghê gớm lắm chắc!

 

Anh chủ động hỏi tên cô là nể mặt cô !

 

Cô thì , còn cho mặt mà cần nữa.

 

Vợ của Chu Việt Thâm thì ?

 

Chu Việt Thâm chẳng cũng cầu cạnh giúp lái xe đó ?

 

Không giao hàng cho thì trong cái thôn còn ai giúp việc nữa!

 

Càng nghĩ càng thấy phẫn nộ, sự tự tin dâng trào.

 

Lập tức liền giọng quái gở:

 

“Cô nghĩ nhiều , chỉ đùa thôi, hừ, ai cũng khen ."

 

Anh mang giọng điệu như đang ban ơn.

 

“Nói đùa?

 

quen ?

 

Một lạ như lấy tư cách gì để đùa với ?"

 

Tư Niệm vặn hỏi.

 

Lý Minh Quân nghẹn lời:

 

“..."

 

Mọi cũng hiểu lắm tại Tư Niệm vốn dĩ luôn hiền lành lúc chuyện sắc sảo như , nhưng thấy cảnh tượng gượng gạo, cũng vội vàng dàn xếp:

 

“Thế chúng đưa cơm đây, đàn ông ở nhà đều đang đói cả , nhiều với chú nữa."

 

Lý Minh Quân sầm mặt , mấy phụ nữ trang trại.

 

Cái mặt đen như đ-ít nồi .

 

Vốn tưởng là một đóa mẫu đơn yếu ớt chờ hái, ai ngờ là đóa hồng gai.

 

Mặc dù cho mất mặt bao nhiêu , nhưng nghĩ phụ nữ như cũng tệ, so với loại phụ nữ chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là tự tìm đến, cô càng khiến cảm thấy tính thử thách, càng cảm giác hơn!

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Minh Quân lập tức nhẹ nhõm ít.

 

Anh đoán, phụ nữ chắc chắn là phận của , thành phố, cho nên mới khinh thường như .

 

Phụ nữ thời đều thực tế, ai mà chẳng gả thành phố.

 

Cứ điều kiện của Chu Việt Thâm mà xem, còn chẳng bằng , tuy kiếm nhiều hơn thật đấy, nhưng áp lực của lớn mà, còn dèo thêm ba cái đuôi nheo.

 

Chương 55 Nắm lấy đầu ngón tay

 

Hơn nữa chỉ thể ở nông thôn.

 

thì khác, chỉ một đứa con gái, theo vợ , ở thành phố còn nhà.

 

Cộng thêm việc tự cho rằng trai hơn Chu Việt Thâm, căn bản phụ nữ nào khi điều kiện của động lòng cho .

 

Nghĩ đến đây, Lý Minh Quân tự tin rướn thẳng lưng, chỉnh chiếc áo da, nếu vì dịp mấy thuận tiện, lúc thật hận thể lập tức cho Tư Niệm rốt cuộc đến nhường nào, nếu chọn , cô sẽ hối hận cả đời...

 

 

Loading...