NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 633

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:27:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Là thì ?”

 

Nên là chiếc áo mẫu mới tốn ít tiền để mua bản giới hạn đấy.

 

Hôm nay cố tình mặc sang đây để khoe khoang.

 

Kết quả là còn bước cửa đốt cho một cái lỗ.

 

khổ nỗi là kiểu thích chấp nhặt với trẻ con.

 

Anh hít sâu một :

 

“Cũng trách em, đường tắt qua đây, nếu thằng bé cũng thấy."

 

Anh đường tắt vì nghĩ cho gần.

 

Ai ngờ mới bước là trong lòng thêm một quả pháo diêm.

 

Cũng may loại pháo diêm uy lực lớn.

 

Trần Hạo Nhiên nhớ vẫn còn thấy sợ hãi.

 

“Tiểu Hàn, mau đây xin chú Trần ."

 

Tư Niệm liếc bé một cái.

 

Chú Trần Hạo Nhiên:

 

“?"

 

“Sao em thành chú ?"

 

Anh cũng chỉ lớn hơn mấy đứa trẻ bảy tám tuổi thôi mà?

 

Tư Niệm lườm một cái:

 

“Cậu gọi là chị, nó là con , nó gọi là chú chẳng lẽ gọi là chắc?"

 

Vẻ mặt Trần Hạo Nhiên méo mó.

 

Cảm giác kiểu gì thì chịu thiệt cũng là ?

 

“Chú Trần, xin chú, cháu cố ý ạ."

 

Thằng hai ngoan ngoãn .

 

“Ai chà, , chú trách cháu."

 

Trần Hạo Nhiên vội .

 

Anh thích mấy đứa em nhỏ, đặc biệt là cô con gái út nhà Tư Niệm, giống như một viên thịt viên , đáng yêu vô cùng.

 

Những năm ba bảo đưa đồ cho họ hàng, chẳng khác nào lấy mạng .

 

Hôm nay còn chủ động sang đây, là đưa đồ Tết.

 

Lúc xách lớn xách nhỏ ít .

 

Tư Niệm ngờ mới thế mà đến chúc Tết , cô nhà lấy một bao lì xì đưa cho Trần Hạo Nhiên.

 

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của , cô :

 

“Bậc bề cho thì cứ đừng khách sáo mà nhận ."

 

Khóe miệng Trần Hạo Nhiên giật giật.

 

Tư Niệm còn nấu cho một bát kẹo bột, Trần Hạo Nhiên cảm thấy nhà họ Chu thật sự là cái gì cũng ngon.

 

Không giống nhà , Tết đến chẳng chút nào, khách sạn, hoặc là để bảo mẫu nấu cơm sẵn.

 

Cái gì cũng sắp xếp thỏa, khí Tết.

 

nhà đang ăn Tết, cũng tiện ở lâu, ăn xong bánh trôi nhận bao lì xì xong là vội vàng cáo từ.

 

Tư Niệm giữ ăn cơm trưa cũng ăn.

 

Nói là còn nhà tiếp theo.

 

Tư Niệm chỉ đành để .

 

Đến xế chiều, Chu Việt Thâm bắt đầu g-iết gà mổ cá, hầm chân giò, mua ít hải sản.

 

Cả gia đình đều đang bận rộn cơm tất niên.

 

Ngày ba mươi Tết 1.

 

Vì đây là cái Tết đầu tiên đón ở kinh thành, nên Tư Niệm và Chu Việt Thâm đều chuẩn ít đồ.

 

Lúc cũng bận tối mắt tối mũi.

 

Mấy đứa trẻ cũng vui vẻ, đây là đầu tiên cả gia đình bọn họ cùng đón Tết, năm ngoái là về nhà ngoại ăn Tết, tính chất cũng giống .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-633.html.]

Tư Niệm nhiều món ăn gia đình, là những món đây mấy đứa trẻ thích ăn ở quê.

 

Bày đầy một bàn lớn.

 

Tư Niệm giới thiệu ý nghĩa của các món ăn cho mấy đứa trẻ:

 

“Đây là Niên Niên Hữu Ngư (mỗi năm đều cá/dư dả), đây là Đại Cát Đại Lợi, đây là Chưng Chưng Nhật Thượng (ngày càng thăng tiến), Hoa Khai Phú Quý..."

 

liền một mạch bảy tám món, vẻ mặt lạ lẫm của mấy đứa nhỏ, Tư Niệm :

 

“Mau bảo ba các con chuẩn pháo , đốt xong là khai tiệc."

 

Thằng hai phấn khích hú lên một tiếng, chạy nhảy ngoài tìm ba.

 

“Ba ơi ba, bảo đốt pháo ăn cơm ạ~"

 

Cậu bé kéo Chu Việt Thâm từ bên ngoài nhà, thấy dáng vẻ vội vàng của , chỉ hận thể .

 

Thằng hai lôi từ trong tủ phong pháo mua sẵn, đưa cho :

 

“Ba ơi, ba đốt ."

 

bé còn nhỏ, pháo nổ giống pháo diêm, uy lực lớn, cho trẻ con đốt.

 

Nên chỉ thể để ba .

 

Chu Việt Thâm giơ tay nhận lấy, ngoài.

 

Tư Niệm và mấy đứa trẻ cũng theo ngoài.

 

Lúc khắp nơi đều tiếng pháo nổ, đùng đoàng lách tách, vô cùng náo nhiệt.

 

Cuối cùng cũng đến lượt nhà bọn họ, thằng hai phấn khích suýt chút nữa nhảy dựng lên.

 

“Anh ơi , mau kìa, nhà đốt pháo ."

 

“Em ơi em, em mau đây."

 

Cậu bé giúp Dao Dao bịt tai .

 

Chu Việt Thâm châm lửa phong pháo, chẳng mấy chốc, tiếng nổ đùng đoàng vang lên cửa.

 

“Oa, đốt pháo ~" Thằng hai reo hò thành tiếng.

 

Đừng bé đang phấn khích, ngay cả Chu Trạch Đông bên cạnh khuôn mặt cũng mang theo nụ nhạt.

 

Dao Dao thấy hai vui vẻ, cũng nhảy theo , giọng sữa:

 

“Đốt pháo ~"

 

Lúc còn đến sáu giờ, vì mùa đông trời tối sớm nên bên ngoài sập tối .

 

Đốt pháo xong, cả gia đình nhà.

 

Bây giờ chương trình Xuân Vãn , Tư Niệm bật ti vi lên, bên trong đang phát các tiết mục Xuân Vãn, vô cùng vui mừng.

 

Vừa chương trình, quây quần bên bàn ăn cơm tất niên.

 

Thằng hai lấy Coca , tự rót cho một ly đầy , đó rót đầy cho những khác.

 

Loại Coca đắt, giống nước ngọt lề đường, uống còn đau bụng.

 

Mấy đứa trẻ đều đặc biệt thích.

 

“Chúc mừng cả gia đình chúng cùng đón cái Tết thứ hai, mỗi năm đều thể ở bên , đoàn đoàn viên viên."

 

Tư Niệm nâng ly, mấy đứa trẻ lập tức cũng nâng ly theo.

 

Chu Việt Thâm cô với ánh mắt dịu dàng.

 

Cả gia đình cạn ly một cái, mấy đứa trẻ liền cúi đầu ăn cơm.

 

Mỗi mấy đứa trẻ ăn cơm, Tư Niệm cảm thấy cảm giác thèm ăn, vì bọn chúng ăn trông thật sự ngon.

 

Khiến cô vốn dĩ sức ăn lớn cũng sẽ ăn nhiều thêm một chút.

 

Kết thúc bữa tối, Tư Niệm lấy bao lì xì từ trong túi , phát cho mấy đứa trẻ.

 

“Đây là của Tiểu Đông, đây là của Tiểu Hàn, đây là của em gái, lát nữa ngủ mới mở nhé."

 

Tư Niệm đầy vẻ bí ẩn.

 

Mấy đứa trẻ phấn khích cầm bao lì xì, , nọ.

 

Chu Trạch Đông bẽn lẽn :

 

“Cảm ơn ."

 

“Mẹ ơi , nhất đời ."

 

Thằng hai cực lớn.

 

 

Loading...