“Chủ yếu là vì thịt hun khói ở đây phiền phức, hơn nữa một con lợn cũng quá nhiều, bọn họ chắc chắn ăn hết.”
Tết đến cứ ngoài mua một ít là .
Thấy mặt Chu Trạch Hàn đầy vẻ tiếc nuối, cô :
“Đợi đến sang năm về quê ăn Tết, chúng g-iết lợn."
“Thật ?"
Thằng hai mong đợi hỏi.
“Không tin con hỏi ba con xem."
“Ba ơi ba, sang năm nhà g-iết lợn thật ạ?"
Chu Việt Thâm khẽ gật đầu:
“Ừm."
“Yê, tuyệt quá ~"
Trong tiếng vui vẻ của bé, cả gia đình đến bách hóa tổng hợp.
Trong trung tâm thương mại lạnh lắm, vì sắp Tết nên đông.
Chu Việt Thâm bảo vệ Tư Niệm, để mấy đứa trẻ theo sát phía .
Dịp Tết là lúc bọn buôn hoành hành nhất.
Tư Niệm dẫn mấy đứa nhỏ thử vài bộ áo lông vũ, áo lông vũ nhẹ ấm, mấy đứa nhỏ đều thích.
“Mẹ ơi , cái áo mặc nhẹ quá, thoải mái thật đấy."
Thằng hai càng vui vẻ nhảy cẫng tại chỗ.
Trước đây mặc áo bông lớn nặng bất tiện khi cử động.
Nếu thì tay áo của bé cũng chẳng thấm ướt .
“Thoải mái là ."
Tư Niệm mỉm cùng Chu Việt Thâm trả tiền.
Mua xong áo, quần lót lông và ủng tuyết cũng sắp xếp đủ cho mấy đứa trẻ.
Vừa giá tiền, thằng hai chùn bước, đổi ý :
“Mẹ ơi, thật con thấy áo bông lớn mặc cũng lắm ạ."
Tư Niệm xoa đầu bé:
“Yên tâm , ba con là mua nổi ."
Bây giờ điều kiện gia đình thế , cũng cần tiết kiệm chút tiền .
Tư Niệm cũng tự mua cho một chiếc áo lông vũ dáng dài rộng rãi, như cho dù bụng to lên cũng gò bó.
Có thể mặc suốt cả mùa đông.
Cô còn chọn cho Chu Việt Thâm một chiếc kiểu dáng màu đen.
Cả gia đình xách lớn xách nhỏ mua ít đồ, cũng may mấy đứa nhỏ đều thể tự xách đồ của , nếu thì dù Chu Việt Thâm sức lực lớn đến cũng xách hết .
Trên đường về nhà, còn thấy bày sạp bán pháo hoa pháo nổ.
Giá cả đắt lắm.
Mấy thứ đến Tết là sẽ tăng giá.
Thấy mấy đứa nhỏ mắt cứ dán c.h.ặ.t đó rời, Tư Niệm mua ít để đợi đến Tết dùng.
Mua xong quần áo, buổi chiều Chu Việt Thâm mua đồ Tết.
Liên tiếp mấy ngày cả gia đình đều bận rộn.
Vào ngày ba mươi Tết, mấy đứa trẻ sáng sớm lải nhải đòi dán câu đối.
Tư Niệm cũng dậy thật sớm để bánh trôi và gói sủi cảo.
Nhân bánh chuẩn sẵn từ tối qua.
Chu Việt Thâm sáng sớm đốt than tổ ong và một lò sưởi nhỏ.
Vừa bước phòng khách thấy ấm áp hẳn lên.
Mùa đông vì quá lạnh nên cửa sổ đều dùng màng nhựa dán kín , ấm thoát ngoài nên trong nhà ấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-632.html.]
Tư Niệm ở nhà chỉ cần mặc một bộ đồ ngủ lông xù là đủ .
Cô bàn gói sủi cảo và nặn bánh trôi, bánh trôi tròn vo, mà là loại kẹo bột (tướng tự bánh trôi nhưng nặn dẹt/khác hình dạng) nhất định ăn ngày Tết ở quê cô, nhân bánh là do cô tự pha, bên trong lạc, vừng và đường trắng, c.ắ.n một miếng là nước đường trào .
Dao Dao nặn một mẩu bột học theo gói, nửa ngày trời cô bé nhào nặn đến mức chẳng hình thù gì mà vẫn gói .
Tư Niệm phát hiện , đứa trẻ thông minh thì thông minh, học cái gì cũng nhanh.
mấy việc thủ công thì cô bé nổi chút nào.
Có lẽ là thiên sinh mang mệnh hưởng phúc .
Tư Niệm con gái với khuôn mặt đỏ hồng, ánh mắt tự chủ mà trở nên dịu dàng.
Thằng hai từ bên ngoài ôm câu đối chạy :
“Mẹ ơi , cái dán ở ạ?"
Tư Niệm thoáng qua, :
“Cái là giấy cắt, dán cửa sổ, còn chữ Phúc dán ở cửa lớn, dán ngược."
“Tại dán ngược ạ, thế chẳng là chữ nữa ?"
Dù học vài năm nhưng thằng hai vẫn đưa một câu hỏi “linh hồn" đầy vẻ thiếu kiến thức.
Tư Niệm dở dở :
“Phúc đảo (ngược) đồng âm với Phúc đáo (đến), con hiểu ?"
Thằng hai bừng tỉnh đại ngộ:
“Con , hóa là ý ."
Dùng băng dính dán thì , Chu Việt Thâm còn nấu một ít hồ tinh bột.
Hai đứa trẻ với tới, đương nhiên là dán.
Thằng hai còn đó chỉ tay năm ngón:
“Lệch lệch , cao quá cao quá, ba ngốc thật!"
Đợi khi Chu Việt Thâm dán chữ Phúc, bé còn sợ ba hiểu đạo lý đó, nhắc nhở rằng:
“Ba ơi cái dán ngược đấy, dán ngược chính là Phúc đến Phúc đến."
Chu Việt Thâm véo nhẹ cái má đỏ bừng vì lạnh của bé, dán chữ Phúc lên.
Chu Trạch Đông hiểu chuyện và khéo tay hơn thì bên cạnh lắp đèn l.ồ.ng, lúc lắp xong xách đây, Chu Việt Thâm treo cửa.
Màu đỏ rực rỡ và sân nhà phủ đầy tuyết trắng tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ.
Nhìn thành quả, thằng hai hài lòng gật đầu:
“Mình tệ, đốt một phong pháo để ăn mừng mới ."
Rõ ràng là công của Chu Việt Thâm và Chu Trạch Đông, bé dường như ngoài việc líu lo thì cái gì .
Thằng hai mặc kệ bọn họ nghĩ gì, lập tức nhà lôi pháo diêm của chạy ngoài, đòi đốt.
Vừa quẹt xong ném , Trần Hạo Nhiên xách đồ từ góc đường bước , thật đúng là khéo quá hóa vụng, quả pháo rơi tọt trong áo .
Trần Hạo Nhiên:
“Chị...
ủa cái gì ?"
Cúi đầu , áo đang bốc khói.
“Á——"
Trong sân, thằng hai phạt .
Trần Hạo Nhiên cái lỗ áo , thằng hai đang phạt , gượng :
“Cái đó, chị Tư Niệm, Tiểu Hàn cũng cố ý."
Tư Niệm nhíu mày :
“Dù cố ý thì chuyện cũng là sai, là thì còn đỡ, đổi là khác thì chắc chắn tìm nó gây phiền phức từ lâu ."
Trần Hạo Nhiên:
......
Gì mà gọi là là thì còn đỡ chứ.