NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 569

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:19:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mấy đứa nhỏ cũng buồn ngủ , thằng hai cũng vững nữa.”

 

Mí mắt cứ chực sụp xuống.

 

Cũng may lúc lên tàu cô chuẩn sẵn bộ ga gối mới, vốn định dùng tàu, lúc cuối cùng cũng chút tác dụng.

 

Lót tạm để ngủ một đêm .

 

Chu Việt Thâm từ tay cô đón lấy Dao Dao đặt lên giường, nắm lấy tay cô :

 

“Làm em chịu thiệt thòi .”

 

Tư Niệm xua xua tay tỏ ý gì, dù họ cũng tới vội vàng, chỗ dừng chân là .

 

Thằng lớn thằng hai xuống là ngủ luôn.

 

Tư Niệm còn gắng gượng dùng nước lạnh tắm rửa qua một cái.

 

May mà ở đây nóng, thì cô thực sự chịu thấu.

 

Buổi tối ngủ phản gỗ cứng ngắc, Tư Niệm sáng hôm thức dậy, cứ gọi là đau lưng mỏi gáy.

 

là dạo hưởng phúc quá nhiều .

 

Đến giường cứng cũng thấy quen nữa.

 

Chu Việt Thâm sáng sớm tinh mơ chạy , cô dậy ngoài thấy thời tiết cực kỳ , trời cao trong xanh một gợn mây.

 

Trong sân hai cây hải đường, còn thì chẳng gì cả.

 

Dưới đất lát đ-á, cũng thể giống như lúc ở nhà đào lên để trồng hoa .

 

như một cái lợi là dễ quét dọn.

 

Tư Niệm ngắm nghía bố cục của sân viện, cảm thấy cũng khá .

 

Cô chống nạnh, nghĩ xong khu vườn của nên bố trí như thế nào .

 

Mấy đứa nhỏ đầu tóc bù xù , b.í.m tóc nhỏ của Dao Dao cũng bung , lệch sang một bên.

 

Tư Niệm bộ dạng mơ màng của ba em, nhịn .

 

“Ba em con là chạy nạn tới đây đấy ?”

 

Dao Dao nghiêng đầu:

 

“Mẹ ơi, chạy nạn là gì ạ?”

 

“Ha ha, trêu con đấy thôi.”

 

Tư Niệm nựng nựng cái má nhỏ của con bé.

 

Thằng hai tự nhiên chọn phòng cho .

 

Lần bé bày tỏ ở xa trai một chút, như lén lút nỗ lực mới thấy .

 

“Mẹ ơi ơi, chúng sẽ ở đây ạ?”

 

Chọn xong hỏi Tư Niệm.

 

Tư Niệm gật đầu:

 

“Nếu gì ngoài ý thì chắc là .”

 

Chỉ là chỗ cách trường đại học xa .

 

Chu Việt Thâm bảo mua ở đây, chắc chắn là nghĩ kỹ .

 

Mặc dù mới ngủ dậy nhưng Tư Niệm thấy đói bụng , dắt mấy nhóc tì định ngoài mua đồ ăn.

 

Lúc Chu Việt Thâm về, nhà trống.

 

Trên tay còn xách theo đồ ăn mua về.

 

Đi khỏi cửa rẽ góc đường, liền thấy Tư Niệm đang dẫn mấy nhóc tì chọn ngô tại một quầy hàng nhỏ, mấy đứa nhỏ chắc là rửa mặt, tóc tai đều rối tung rối mù.

 

Lúc mua xong đầu , một lớn ba nhỏ đồng thời ôm bắp ngô gặm.

 

Chu Việt Thâm xót xa buồn .

 

“Ba ơi, ơi kìa là ba kìa.”

 

“Ba về .”

 

Nhìn thấy Chu Việt Thâm tới, thằng hai lớn tiếng .

 

“Ba ơi, ba xem bắp ngô ngọt lắm còn dẻo nữa!”

 

Cậu nhóc chạy đến bên cạnh Chu Việt Thâm giơ bắp ngô cho xem.

 

Chu Việt Thâm xoa đầu nó, về phía Tư Niệm:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-569.html.]

“Anh mua ít đồ ăn , về .”

 

Tư Niệm gặm ngô hỏi:

 

“Sáng sớm ?”

 

Trong bếp chẳng gì cả, khéo mấy cũng chẳng gì khi thiếu thốn đủ thứ.

 

Cô cũng bất lực, may mà ngoài thấy bán ngô.

 

Chu Việt Thâm :

 

“Anh sắm sửa thêm một ít đồ nội thất.”

 

Chưa dứt lời, Tư Niệm thấy vài thợ đang khiêng đồ đạc nhà.

 

Sofa, bàn , tivi, chăn đệm…

 

đủ cả.

 

Tư Niệm:

 

“Anh… lắm.”

 

Chu Việt Thâm giọng điệu của cô cho bật .

 

Ăn xong bữa sáng, Tư Niệm quần áo, đeo tạp dề chuẩn tổng vệ sinh diện.

 

Mấy đứa nhỏ cũng bắt chước lấy khăn lụa quấn đầu, mặt, vì ngôi nhà quá lớn nên nếu một dọn dẹp thì chẳng bao giờ mới xong.

 

Cùng dọn dẹp thì trở nên nhanh ch.óng.

 

Chu Việt Thâm chuyển đồ nội thất, Tư Niệm và các con lau bàn lau ghế lau nhà, cọ rửa cả cái sân lớn.

 

Dao Dao ôm xẻng đổ r-ác, vãi , lúc tới thùng r-ác thì trong xẻng chẳng còn bao nhiêu bụi nữa.

 

Nói tóm sự đồng tâm hiệp lực của cả nhà, cuối cùng cũng một ngôi nhà mới tinh.

 

Chu Việt Thâm còn cả khóa mới.

 

cái tứ hợp viện một nhược điểm, tường bao quanh sân chẳng cao chút nào, nào cao một chút là thể trèo lên .

 

Và cái cây ở góc tường chính là điểm tựa để leo .

 

Kết quả là lúc Chu Việt Thâm dắt Đại Hoàng về nhà xích ở gốc cây để nó quen với môi trường mới, thì một bàn chân từ bên ngoài bờ tường thò giẫm lên cành cây.

 

Đại Hoàng mở mắt dậy, lên .

 

lúc đó, tên trộm xuống .

 

Bốn mắt trân trân một hồi.

 

“Á ——” Tên trộm trượt chân một cái, từ cây ngã lộn nhào xuống.

 

Rơi ngay mặt Đại Hoàng.

 

Đại Hoàng vốn dĩ đang say xe, lúc còn đang phì phò phì phò thở dốc.

 

Cái miệng rộng với hàm răng nhọn hoắt há , nước dãi từ kẽ răng chảy xuống ròng ròng.

 

Gã đàn ông mở mắt , đúng lúc chạm ngay miệng ch.ó.

 

Lại một tiếng hét ch.ói tai nữa vang lên.

 

Lúc Chu Việt Thâm, Tư Niệm và mấy đứa nhỏ vội vàng chạy thì gã đàn ông ngất xỉu vì sợ .

 

Cũng lúc ngã xuống va đầu mặt còn m-áu, Đại Hoàng dùng chân khều khều cái hình mềm nhũn của gã.

 

Lại đầu Tư Niệm với vẻ vô tội.

 

Mẹ ơi ơi, nó thực sự chẳng gì cả mà.

 

Tư Niệm:

 

“……”

 

……

 

Tên trộm Chu Việt Thâm đưa đồn công an để giáo d.ụ.c.

 

Tư Niệm xoa đầu Đại Hoàng, trong lòng vẫn còn sợ hãi:

 

“Đại Hoàng , quả nhiên đưa mày cùng là lựa chọn đúng đắn nhất.”

 

Giữa ban ngày ban mặt thế còn trộm lẻn , đến buổi tối thì còn thế nào nữa?

 

Cái tứ hợp viện đúng là dễ ở mà.

 

Đại Hoàng bẹp đất, xe hai ngày trời, nó g-ầy một cân .

 

Nó tỏ ý ăn thịt thì mới khỏe .

 

 

Loading...