NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 481

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:11:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hiếm khi cô thấy để lộ cảm xúc, biểu cảm khuôn mặt cường điệu đến thế.”

 

Đây là đầu tiên.

 

Đủ để chứng minh lời của Lý Diễm Hồng đối với sức công phá kinh khủng đến nhường nào.

 

Tư Niệm nghĩ đến đây cũng nhịn .

 

Muốn .

 

Mặc dù trẻ trung hơn một chút thật, nhưng đến mức là con gái của Chu Việt Thâm chứ.

 

Ước chừng.

 

Tư Niệm cách ăn mặc của đàn ông, chút thấu hiểu .

 

Cái áo khoác màu xanh quân đội già khú của đàn ông già dặn bao giờ mới vứt đây?

 

Chu Việt Thâm thấy cô , liền lườm cô một cái.

 

“Em vui lắm ?"

 

Tư Niệm lập tức thu nụ .

 

Chu Việt Thâm sắp xếp đống sơ yếu lý lịch để sang một bên:

 

“Đã ăn cơm trưa ?"

 

Tư Niệm đặt chén nước xuống, uống nước thôi cô cũng no , cô thành thật đáp:

 

“Vẫn , ăn cơm ?"

 

Chu Việt Thâm ăn .

 

Chỉ :

 

“Lát nữa nấu cơm, qua lấy cơm cho em."

 

“Vâng."

 

Sau đó, bảo cô chơi một lát, còn thì lôi mấy tờ đơn lách.

 

Tư Niệm bên cạnh buồn chán ký tên.

 

Toàn là các đơn đặt hàng.

 

Của buổi chiều, bây giờ ký ngay.

 

Người đàn ông vẫn cứ bận rộn như .

 

Tư Niệm cũng phiền .

 

Cô đưa mắt quan sát môi trường xung quanh.

 

Đây đầu tiên đến đây, nhưng trông môi trường vẻ còn tệ hơn .

 

Trên mặt đất bên cạnh còn đặt một cái chậu, bên trong nước.

 

Là trần nhà dột.

 

Tư Niệm ngẩng đầu lên, trần vẫn còn vết nước và một vài dấu vết khác.

 

Ngôi nhà cũ, là Chu Việt Thâm thuê mới tu sửa để sử dụng.

 

Xung quanh trát vôi, cửa sổ lớn.

 

Trông giống như kiểu cửa hàng tạp hóa ở nông thôn.

 

Bản cũng chẳng yêu cầu gì về môi trường văn phòng.

 

Nên cứ thế mà ở tạm thôi.

 

như Dư Đông , chuồng lợn con còn xịn hơn văn phòng của .

 

Thời gian mưa lớn liên tục, những ngôi nhà đều cũ .

 

Mặc dù trang trại chăn nuôi là mới xây, nhưng vì một rãnh thoát nước xong nên cũng dễ đọng nước.

 

Môi trường quá ẩm ướt cũng cho lợn con.

 

Dễ sinh bệnh.

 

Thời gian , Chu Việt Thâm cũng đang đào mương thoát nước đấy.

 

May mà nuôi lợn kinh nghiệm .

 

Biết thế nào.

 

Cộng thêm là trang trại mới xây nên cũng dột.

 

Thấy vẫn còn nhiều đơn đặt hàng như , chắc hẳn ảnh hưởng cũng lớn lắm.

 

Tư Niệm lướt qua giá cả, :

 

“Giảm giá ?"

 

Chu Việt Thâm khẽ gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-481.html.]

“Trang trại phía Tây thành phố đang dịch tả lợn, bây giờ nhiều dám ăn thịt lợn nữa.

 

Dịch tả lợn là một loại virus tính truyền nhiễm cao và gây ch-ết ch.óc, thể nhanh ch.óng lan rộng và lây nhiễm cho bộ trang trại.

 

gần đây trang trại của chúng đều chăn nuôi khép kín, hơn nữa hàng ngày đều khử trùng để ngăn chặn sự cố xảy ."

 

Anh đưa tay sờ sờ mặt Tư Niệm.

 

“Mấy ngày nay chắc về , đợi chuyện dịch tả lợn giải quyết ."

 

Chu Việt Thâm ăn quá , chắc chắn sẽ ghen ghét.

 

Huống chi thời điểm then chốt , nếu xảy chuyện gì thì sẽ là sụp đổ , để xảy một kẽ hở nào.

 

Đặc biệt là khi những nhà khác đều gặp chuyện mà vẫn giữ vững tình hình, thì chắc chắn sẽ đẩy lên đầu sóng ngọn gió, trở thành mục tiêu công kích của .

 

Đám lợn con:

 

“Cái gì?

 

Khu bên cạnh phong tỏa ?”

 

Chương 353 Cô thể gây rắc rối cho

 

Tư Niệm xong cũng im lặng.

 

Virus là thứ dù ở thời đại nào cũng vô cùng chí mạng.

 

Tỷ lệ lây nhiễm cực lớn , còn nguy hiểm.

 

Một chút bất cẩn thôi là coi như trắng tay.

 

Đến từ tương lai, cô cũng từng trải qua sự tàn phá của virus nên hiểu rõ tầm quan trọng của việc phong tỏa và ngăn cách.

 

Trong lòng Tư Niệm lo lắng, trong lịch sử đây, lịch sử phát triển của dịch tả lợn thật sự quá nhiều.

 

Trong tiểu thuyết chỉ về trang trại lợn của đàn ông già dặn , vì là nhân vật phụ nên sẽ về những chuyện từng xảy .

 

Lúc cô cũng tránh khỏi lo lắng.

 

Cô cảm thấy đến đúng lúc.

 

Bởi vì dường như cô thể gì giúp .

 

Ngược còn mất thời gian của .

 

Chu Việt Thâm sẽ bỏ mặc cô ở đây mà việc của .

 

Tư Niệm , nhưng khi đối diện với đàn ông đang với ánh mắt dịu dàng thì cô thấy nỡ.

 

……

 

Chu Việt Thâm thường xuyên bận rộn đến mức quên cả ăn cơm.

 

Theo lệ thường, đều là Dư Đông gọi .

 

Hoặc trực tiếp mang tới.

 

Hôm nay cũng nghĩ như , thức ăn khỏi nồi, muỗng đầu tiên chắc chắn để dành cho xưởng trưởng.

 

Kết quả là còn kịp múc mang qua thì thấy Chu Việt Thâm tới.

 

Ở đây chỉ một gian bếp nấu ăn, lớn lắm.

 

Mọi bình thường đều ghế đẩu nhỏ để ăn cơm.

 

Đàn ông con trai mấy cầu kỳ về những chuyện , ăn xong tìm chỗ nào đó còn thể ngủ trưa một lát.

 

Chỉ Chu Việt Thâm là văn phòng riêng, bình thường vì công việc nhiều nên đều lấy cơm về văn phòng ăn.

 

Chu Việt Thâm bình thường hiếm khi , lúc nào cũng giữ khuôn mặt lạnh lùng, đều khá sợ .

 

Chỉ Dư Đông là dám đùa giỡn với thôi.

 

Lúc thấy tới, đang xôn xao đều đồng loạt im lặng, lên tiếng chào hỏi.

 

“Đại ca."

 

“Đại ca hôm nay tự qua đây thế?"

 

“Đại ca, chị dâu tới tìm ?"

 

Chu Việt Thâm ừ một tiếng, gì thêm.

 

Anh tiến lên lấy hai bộ bát đũa múc cơm rời .

 

Mọi thấy cũng hiểu .

 

Hóa là đặc biệt qua lấy cơm cho chị dâu đấy.

 

Họ bảo mà, bình thường bận đến mức quên cả ăn cơm như đột nhiên chạy qua lấy cơm.

 

Hóa là lấy cho chị dâu.

 

Lúc Chu Việt Thâm về, Tư Niệm đang quét nhà.

 

Thấy về, Tư Niệm :

 

“Chỗ của ẩm ướt, cho sức khỏe , lúc nào rảnh nên sửa trần nhà ."

Loading...