NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:10:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cả ba tâm trí vẫn còn đặt ở túi thịt cừu, thấy thì ngẩn .”

 

“Đến nhà Đông ca chơi á?"

 

“Vì thế?"

 

“Nhà Đông ca to lắm, dám đến ."

 

Thần ca cũng ngạc nhiên, vì đây Chu Trạch Đông cho họ tiếp cận .

 

Nghĩ đến căn nhà lớn của Chu Trạch Đông, cụp mắt xuống, đáy mắt thoáng qua tia ngưỡng mộ.

 

Nhìn hai đứa em bên cạnh dáng vẻ thụ sủng nhược kinh, lườm chúng một cái.

 

“Đồ vô dụng, mặc kệ đến đó gì, cứ ăn thịt cừu ."

 

Cả ba từng ăn thịt cừu, mở , những miếng thịt cừu nạc mỡ xen kẽ trong lớp mỡ đông, trông núng nính.

 

Một mùi thịt thơm nồng nàn xộc mũi, cả ba kìm mà nuốt nước miếng ừng ực.

 

Nhiều thịt cừu thế , đủ cho họ ăn no nê!

 

Phải rằng họ từng thấy ăn tiệm, một bát mì thịt cừu giá một đồng cũng chỉ vài lát mỏng dính mà thôi!

 

Mẹ của Đông ca đúng là hào phóng thật.

 

Ba đứa trẻ ngưỡng mộ kích động.

 

Tiểu Nhị cũng đang mong chờ sinh nhật của , đó một tháng bắt đầu mời bạn bè .

 

Vốn dĩ chuyện đều đang , các bạn trong lớp đều đồng ý đến nhà chơi.

 

Chỉ là khi đến khu nhà tập thể, Chu Trạch Hàn phát hiện họ đều thèm để ý đến nữa.

 

Bây giờ họ chỉ chơi với Phương Bác Văn.

 

Họ còn ngốc, khoe khoang.

 

Sau cho phép và Tưởng Cứu đến khu nhà tập thể của họ nữa.

 

Nếu là Đại Tráng như , Chu Trạch Hàn chắc chắn sẽ bận tâm.

 

coi là bạn như , đó chính là một sự tổn thương.

 

Cậu hiểu, rõ ràng đó họ còn hẹn hằng ngày chơi cùng , ghét là ghét luôn .

 

Chỉ vì giỏi bằng Phương Bác Văn ?

 

Cậu còn thề thốt với rằng sẽ mời bạn ở khu tập thể về nhà mừng sinh nhật mà.

 

Chu Trạch Hàn buồn, buổi tối về nhà chỉ ăn ba bát cơm ăn nữa, bảo tâm trạng.

 

“......"

 

Mấy ngày nay Tiểu Nhị đến khu tập thể chơi, cũng thích ngoài.

 

Tưởng Cứu chạy đến tìm chơi nhưng từ chối, bảo hai chơi vui.

 

Tưởng Cứu một hồi, định gì đó nhưng cuối cùng vẫn thất vọng về nhà.

 

Tư Niệm vốn thấy Tiểu Nhị gì đó , lúc thấy cảnh , khỏi dồn sự chú ý bé.

 

Đứa nhỏ bình thường hễ tan học là chạy khắp nơi cùng Tưởng Cứu, bỗng nhiên trở nên trầm mặc thế .

 

Tâm trạng dường như cũng còn như , Tưởng Cứu rủ chơi cũng .

 

Tư Niệm tò mò xảy chuyện gì.

 

Cô hỏi:

 

“Tiểu Hàn, con thế?

 

Mấy ngày nay ngoài chơi?"

 

Tiểu Nhị bậc cửa, hai tay chống cằm, thở dài một tiếng vẻ già dặn, uể oải :

 

“Nhóm Tiểu Trư chơi với con nữa, họ chỉ chơi với Phương Bác Văn, còn con là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, khoe khoang."

 

Chu Trạch Hàn cảm thấy hề khoe khoang, vì những gì đều là thật mà.

 

coi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, còn ghét bỏ .

 

Sau khi lên thành phố, luôn gặp thuận lợi, chơi với ai cũng hợp.

 

Những đó cũng mắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-463.html.]

 

Hồi ở quê, vì bà kế đây hạ độc nên đều lánh xa, chơi với .

 

Cậu chỉ một bạn là Thạch Đầu.

 

Cho nên khi lên thành phố, Chu Trạch Hàn kết giao bạn bè, vô cùng trân trọng.

 

Chỉ là ngờ, con thuyền tình bạn lật là lật.

 

Mọi chỉ chơi với mà còn mắng nữa.

 

Tư Niệm xong thì im lặng.

 

Sau đó cô xoa đầu bé, dạy bảo:

 

“Tiểu Hàn, con cảm thấy mất nhiều thứ ?"

 

Chu Trạch Hàn gật đầu.

 

“Trân trọng bạn bè là việc , nhưng nếu con chỉ một mực quan tâm đến những gì mất mà phớt lờ những vẫn còn ở bên cạnh thì đó là điều đúng."

 

Chu Trạch Hàn thu tay , thẳng lưng:

 

“Những ?"

 

Tư Niệm :

 

, ngoài nhóm Tiểu Trư , con còn bạn nào khác ?"

 

Chu Trạch Hàn vội lắc đầu, :

 

“Không , con còn em Tưởng Cứu và các bạn khác nữa."

 

, nếu con còn họ, tại đau lòng vì những rời bỏ con mà phớt lờ những quan tâm con chứ?"

 

Tư Niệm :

 

“Có câu bỏ mới , khi con mất họ, con cũng nhận những bạn tin tưởng con nhất.

 

Họ chỉ vì vài câu khích bác của khác mà chơi với con, chứng tỏ họ tin tưởng con, nhưng tiểu Cứu tin tưởng con ?"

 

Chu Trạch Hàn ngơ ngác lắc đầu.

 

“Người tin tưởng con, tại con vì họ mà đau lòng?"

 

“Mẹ..."

 

Chu Trạch Hàn mím môi.

 

“Vừa nãy tiểu Cứu đến tìm con chơi, nhưng con vì những tin tưởng đó mà phớt lờ thằng bé, thằng bé mới là nên đau lòng nhất."

 

Chương 340 Hổ thẹn

 

“Mẹ, con ạ."

 

Tư Niệm :

 

“Tiểu Hàn, con cần với là con sai, con nên xin ."

 

Chu Trạch Hàn lập tức hổ thẹn cúi đầu.

 

Tư Niệm xoa đầu bé:

 

“Mẹ hy vọng con kết bạn, nhưng là hy vọng con kết giao với những bạn như Thạch Đầu, tiểu Cứu.

 

Lần con rõ nhóm Tiểu Trư , sẽ chịu thiệt thòi như nữa."

 

Chu Trạch Hàn gật đầu thật mạnh, :

 

“Mẹ, con tìm tiểu Cứu xin , với em là con xin , con thèm chơi với nhóm Tiểu Trư nữa."

 

Tư Niệm vỗ vai bé, bóng dáng thằng bé chạy , bấy giờ mới phòng bài tập.

 

Trước mặt con cái dù uy nghiêm đến thì vẫn cúi đầu những tờ đề thi.

 

Tưởng Cứu đang tự nhốt trong phòng âm thầm đau khổ.

 

Từ khi nhóm Tiểu Trư chơi với nhị ca nữa, nhị ca mấy ngày dắt em chơi .

 

Thật Tưởng Cứu vốn thích nhóm ở khu tập thể lắm, vì đây họ luôn bài xích em, cho em qua đó.

 

Là nhị ca dẫn em qua, em mới chơi cùng họ.

 

Họ mua đồ ăn đều chia cho đám Tiểu Trư.

 

 

Loading...