“ nghĩ đến việc nhà Tư Niệm cũng , cô nghiến răng, cầm tiền ngoài.”
Rất nhanh, Phương Tuệ xách một chiếc đài radio mới toanh trở về.
Tư Niệm đang ở cửa sân, liền thấy Phương Tuệ xách chiếc đài radio cùng loại, thấy cô, bà hất cằm chào hỏi:
“Cô Tư, cô tan học sớm thế ?"
Tư Niệm tùy tiện đáp một tiếng, gì thêm.
Phương Tuệ gì, vui vẻ xách đài radio về nhà.
Tuy nhiên khi bà mở đài radio , mới phát hiện dù bỏ bao nhiêu băng đĩa , điều chỉnh thế nào cũng bắt âm thanh giống như nhà Tư Niệm.
Phương Tuệ tức điên , tưởng mua hàng giả .......
Ngày thứ tư , Tư Niệm bảo Chu Việt Thâm đưa Dao Dao theo.
Bởi vì cô thi, Dao Dao ai trông.
Chu Việt Thâm chút lo lắng, hỏi cần đưa cô .
Tư Niệm bảo cần.
Chu Việt Thâm đưa Dao Dao và Đại Hoàng đến trang trại lợn.
Dao Dao đến một đám đàn ông thô lỗ vây quanh chằm chằm, ghen tị Chu Việt Thâm.
Thật sự thể ngờ lão đại với vẻ ngoài thô kệch hung dữ một cô con gái đáng yêu bụ bẫm như .
“Lại đây, bé cưng Dao Dao, chú bế một cái nào."
“Đáng yêu quá, cũng sinh một cô con gái."
“Chú đưa cháu chơi nhé."
Một đám đàn ông lớn tuổi vẻ mặt nịnh nọt chằm chằm Dao Dao.
Dao Dao định giơ tay , Chu Việt Thâm ấn lòng, ánh mắt “hiền từ" quét qua đám thuộc hạ đáng ngờ .
Lông mày Chu Việt Thâm lộ rõ vẻ chán ghét, khó chịu :
“Các hôi quá, tránh xa con gái ."
Mọi theo bản năng đưa tay lên ngửi ngửi, :
“Không hôi mà, hôm qua mới tắm đấy."
Chu Việt Thâm lười để ý tới bọn họ, ôm con gái hiên ngang bước văn phòng.
Phía Tư Niệm cũng đạp xe đạp đến trường Trung học 2.
Giờ thi là đúng chín giờ.
Cô cũng sớm.
Lúc đến nơi, lục tục mười mấy đang đợi bên ngoài .
Ngoài những thi , còn học sinh chuyển trường.
Tư Niệm là từ trường 1 chuyển qua, giám thị là giáo viên chủ nhiệm lớp 12, gọi tên xem các học sinh đến từ trường nào.
Đến lượt cô, thầy cô một cái:
“Trường 1 , từ trường 1 tới đến trường chúng , ở trường 1 ?"
Phải rằng trường 1 là trường cấp ba nhất thành phố, luôn đè bẹp bọn họ.
Hơn nữa học sinh trường 1 cũng kiêu ngạo, căn bản thèm tới những trường ngoài trường 1.
Cái danh hiệu “lão nhì vạn năm" của họ cũng nổi tiếng khắp thành phố.
Tư Niệm cũng giấu giếm :
“Bởi vì nhà trường nhận ạ."
Cô , những trường chắc chắn sẽ xác minh nguyên nhân, bản dối là tự tìm rắc rối.
Lời khiến mấy giáo viên đều sững .
Ngay đó họ cô với vẻ thương cảm:
“Trường 1 khắt khe quá, nhưng em yên tâm, trường 1 giữ thì ắt nơi khác giữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-450.html.]
Trường chúng sẽ từ bỏ bất kỳ học sinh nào nỗ lực phấn đấu vì học tập."
Họ tưởng là thành tích của Tư Niệm quá kém, nên nhà trường mới nhận.
Bởi vì chỉ cần thành tích học tập một chút, ngay cả trường 1 cũng là học sinh thi .
trường 1 nhận, thì chắc chắn là lo lắng thành tích quá kém sẽ kéo thấp tỷ lệ đỗ đại học.
Thời đại thể đỗ đại học dẫu cũng nhiều.
Trường họ mặc dù cũng yêu cầu, nhưng sẽ khắt khe như , chỉ cần học sinh sẵn lòng nỗ lực, nếu kém đến mức quá đáng thì họ đều sẵn lòng cho đứa trẻ một cơ hội.
Tư Niệm thành công nhận ánh mắt thương cảm của một nhóm giáo viên.
Những khác hầu hết là học sinh trường , học sinh trường khác nhiều, còn là học sinh chuyển trường.
Vì đều là lớp 12 nên cùng thi thử luôn.
Rất nhanh, Tư Niệm cùng một nhóm phòng thi chuẩn thi.
Chỉ mười mấy , nên vị trí của mỗi chia xa để ngăn chặn gian lận.
Tư Niệm xếp vị trí ở giữa.
Ngồi xuống lâu là bắt đầu phát đề thi.
Tư Niệm lấy đề thi kiểm tra qua một lượt, về cơ bản đều khó.
Cô đặt b.út bắt đầu .
Bản cô vốn dĩ nền tảng, cộng thêm việc nhiều, những đề cô cơ bản cần suy nghĩ nhiều.
Tư Niệm cũng nhanh ch.óng thi xong.
Bởi vì thành tích là viên gạch gõ cửa, mới thể thương lượng điều kiện với nhà trường.
Nếu cô ngay cả thành tích cũng , nhà trường cũng thể nhận một học sinh học mà tự học ở nhà như cô.
Mặc dù hiệu trưởng trường tiểu học ngoại ngữ sẽ giúp cô, nhưng Tư Niệm vẫn từ bỏ con đường cửa .
Bản thực lực , cũng cần thiết cửa .
Để tránh rắc rối, vì cô mới tự đích việc .
Mấy giáo viên tới lui giám thị.
Cực kỳ nghiêm ngặt.
Các bạn học khác đổ mồ hôi đầm đìa, Tư Niệm chẳng thấy cảm giác gì.
Dẫu cũng là từng giáo viên , tâm lý mạnh mẽ hơn bình thường nhiều.
Tuy nhiên, ngay khi cô sắp xong, một sự cố xảy .
Một nam sinh bỗng giơ tay xin vệ sinh, đột nhiên ném một mảnh giấy cho thí sinh phía cô.
Ai ngờ mảnh giấy lăn đến bên cạnh Tư Niệm.
Nam sinh phía mặt tái mét, lúng túng .
Tư Niệm còn kịp phản ứng, thấy một giáo viên vẻ mặt nghiêm túc đang về phía cô.
Ngay đó thầy nhặt mảnh giấy đất lên, nghiêm giọng hỏi:
“Em học sinh , dậy, chuyện là thế nào?"
Tư Niệm cũng sững .
Cô thấy mảnh giấy từ tới, luôn mải mê bài.
Tuy nhiên thấy đều , cô vẫn dậy.
Các giáo viên khác thi bước tới, mở mảnh giấy , quả nhiên bên trong một đáp án.
Lập tức sắc mặt đều đổi.
Nhìn chằm chằm Tư Niệm với vẻ thể tin nổi.
Thật sự ngờ tới, cô mà gian lận.
Vừa họ còn vì chuyện trường 1 nhận cô mà thấy xót xa cho cảnh của cô.
Không ngờ là hạng như .