NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:07:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

phản ứng thì vô cùng tức giận, véo véo tai con thứ:

 

“Sau xem con còn dám chạy lung tung trốn xe khác nữa ."

 

Cậu thứ chột :

 

“Mẹ, con sai , con, con dám nữa ạ."

 

Những khác hai đứa trẻ là chơi trốn tìm trốn lên xe, cũng mặt đầy ngơ ngác.

 

Trốn xe của bọn buôn ?

 

Không ai chơi như hai đứa .

 

Tuy nhiên, cũng nhờ hai đứa trẻ mà cả xe bắt cóc mới cứu thoát.

 

Mọi khỏi ném ánh mắt ơn về phía hai đứa trẻ.

 

Cảnh sát tới hỏi chuyện:

 

“Nghe nhân viên cứu hộ , trong các cháu còn để manh mối đường ?"

 

Những đứa trẻ khác , lượt ngơ ngác lắc đầu.

 

Bọn nhỏ ngủ dậy thấy ở trong làng .

 

Hoàn xảy chuyện gì.

 

Sau khi bọn buôn bắt cóc, đó mới cảm thấy sợ hãi.

 

Làm chuyện .

 

Đội trưởng Lý và nhân viên cứu hộ thấy lời , manh mối (tờ giấy) trong tay , khóe miệng giật giật.

 

Quay mặt .

 

Coi như thấy.

 

Chu Tiết Hàn vội giơ tay :

 

“Cháu cháu cháu, là cháu để đấy ạ."

 

“Chúng cháu chơi trốn tìm, tỉnh dậy thì thấy ở xe bọn họ ."

 

Chu Tiết Hàn chỉ hai tên buôn .

 

Mặt hai tên buôn xanh mét.

 

Bọn chúng đ-ánh ch-ết cũng ngờ tới, hai đứa trẻ còn để manh mối cho cảnh sát.

 

Nói cách khác, cho dù bọn chúng bắt ở thôn Hạnh Phúc thì cũng chẳng chạy bao xa.

 

Ngay từ đầu bọn chúng đứa trẻ lừa ?

 

“Ồ?"

 

Người hỏi chuyện thấy hứng thú, “Vậy cháu thế nào để qua mắt bọn họ mà để manh mối cho cảnh sát ?"

 

Chu Tiết Hàn :

 

“Cháu giả vờ đau bụng, đó đại tiện, liền tiện tay mang giấy xuống xe ạ."

 

“Ha ha ha, thú vị đấy, cháu đúng là một đứa trẻ thông minh..."

 

Người hỏi chuyện một nửa, tay bỗng cứng đờ, tiếng đột ngột dừng .

 

“Khoan , cháu gì cơ?"

 

Tay run lên.

 

“Đi đại tiện ạ."

 

Chu Tiết Hàn chỉ tay :

 

“Đó là giấy cháu chùi đ-ít đấy chú cảnh sát."

 

Cảnh sát:

 

“......"

 

Không là ai nhịn “phụt" một tiếng .

 

Viên cảnh sát hỏi chuyện vứt ngay tờ giấy trong tay , nhưng đây là chứng cứ quan trọng.

 

Nhất thời, vứt cũng , mà cầm cũng xong.

 

“Ha ha ha, buồn quá mất!"

 

“Đội trưởng Trương cũng ngày hôm nay ."

 

“Ha ha ha......"

 

“Đứa nhỏ thông minh thật, ai mà ngờ tờ giấy chùi đ-ít manh mối cơ chứ."

 

Hai tên buôn tức đến méo mặt:

 

“Thằng nhóc , mày lừa bọn tao!

 

Chẳng mày mày đang bài tập ?"

 

Bọn chúng thật sự tưởng đứa trẻ là một con mọt sách yêu học tập cơ đấy.

 

Bởi vì biệt danh của trường tiểu học ngoại ngữ ở bên ngoài chính là trường học mọt sách.

 

Cho nên ngay cả trong tình huống đó đứa trẻ đòi bài tập, bọn chúng cũng nghĩ ngợi nhiều.

 

Không ngờ đối phương lén lút để manh mối.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-413.html.]

Nó mới là một đứa trẻ bảy tám tuổi, thể nghĩ những thứ .

 

Hơn nữa, nó chẳng vẫn luôn coi bọn chúng là thầy giáo ?

 

Tại bọn chúng là bọn buôn mà còn bình tĩnh chuyện với bọn chúng, để manh mối?

 

Hai càng nghĩ càng thấy thể nào, nó trông thế nào cũng giống thông minh như mà.

 

“Làm bài tập á?"

 

Chu Tiết Hàn :

 

“Chúng cháu là chơi mà, cháu giống trai cháu , chơi mà còn mang theo bài tập, ha ha ha!

 

Ngốc quá mất thôi~~"

 

Hai tên buôn đả kích nặng nề.

 

“Mày, mày bọn tao là bọn buôn ?"

 

Chu Tiết Hàn :

 

“Cháu ạ."

 

Bọn buôn :

 

“Cái gì?"

 

Chu Tiết Hàn :

 

“Mặc dù cháu các chú là bọn buôn , nhưng các chú chắc chắn là thầy giáo ."

 

Hai :

 

“Ngay từ đầu mày bọn tao thầy giáo ?"

 

Chu Tiết Hàn gật đầu.

 

Cảnh sát cũng kinh ngạc:

 

“Làm cháu ?"

 

Chu Tiết Hàn :

 

“Bọn họ tự xưng là lão t.ử kìa, thầy giáo xưng hô với như ạ?"

 

Cảnh sát:

 

“Có lý.”

 

Bọn buôn :

 

“Có lý.”

 

Mọi :

 

“Rất lý.”

 

Bọn buôn tức lộn ruột:

 

“Vậy mày bọn tao , còn dám đòi nước bọn tao uống?"

 

Chu Tiết Hàn :

 

“Tại vì cháu uống nước ngọt là sẽ đau bụng mà~"

 

Bọn buôn :

 

“......"

 

Được lắm, đối xử với bọn tao như đúng , trêu đùa chút lương tâm ít ỏi đó của bọn tao như đúng .

 

Tư Niệm thấy lời cũng sững sờ.

 

Trước đó cô đưa con chơi, thấy bán nước ngọt, thấy Tiểu Hàn uống nên mua cho bé một chai, kết quả uống xong đứa nhỏ liền đau bụng, bao giờ dám uống nữa.

 

Không ngờ một chai nước ngọt trở thành công cụ cứu mạng của bé.

 

Những khác cũng mặt đầy kinh ngạc.

 

Mặt bọn buôn xanh mét.

 

Cảnh sát mặt đầy khâm phục:

 

“Mặc dù cháu bọn họ là bọn buôn , nhưng cũng khẳng định thầy giáo, đoán bọn họ là , cho nên giả vờ như , bắt đầu tìm cơ hội chạy trốn ?"

 

Nói xong, cảnh sát mặt đầy khâm phục:

 

“Lòng can đảm như , thật khiến kinh ngạc."

 

Chu Tiết Hàn khen đến đỏ mặt, ngoáy m-ông trốn lưng Tư Niệm:

 

“Cho dù các chú khen cháu thì cháu cũng sẽ vui lắm nhé."

 

Hai tên buôn tan nát cõi lòng, hai lớn bọn họ một đứa trẻ xoay như chong ch.óng.

 

Thật sự là quá mất mặt.

 

còn một vấn đề nữa, tại các khỏi tỉnh, mà chọn đưa lũ trẻ đến thôn Hạnh Phúc?"

 

Bọn buôn vạn niệm câu hôi:

 

“Vốn dĩ chúng định khỏi tỉnh, nhưng tìm quan hệ liên lạc với chúng thôn Hạnh Phúc một ông lão sẵn sàng bỏ tiền dưỡng già của mua cho chúng một đứa trẻ, chúng nghĩ là tiện đường, bán xong , nên mới đưa tới đó."

 

Quỷ mới đứa trẻ bắt ở thành phố đó chính là quê chuyển lên.

 

Nếu thì đ-ánh ch-ết bọn chúng cũng dám tới đó.

 

 

Loading...