NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 376
Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:46:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô giáo ngữ văn vui mừng:
“Vậy môn con giỏi nhất chắc chắn là Ngữ Văn đúng , cô ngay mà."
Cô lộ vẻ mặt như thể cũng thơm lây.”
Chữ đứa trẻ , nét b.út mạnh mẽ, chữ chính khải còn hơn cả cô.
Nhìn qua là bỏ nhiều công sức để luyện tập.
Ban đầu lúc cô thấy bài thi, cũng giống như cô Từ, cô cũng tin lắm.
Một đứa trẻ mười tuổi, còn từ nông thôn lên, thể chữ như đành, thành tích còn xuất sắc như thế nữa.
Sau đó thấy bé mỗi ngày đều luyện chữ, Tư Niệm là bé, cô giáo ngữ văn liền hiểu .
Ai ngờ Chu Trạch Đông cô một cái lắc đầu:
“Ngữ văn của con cũng bình thường thôi ạ."
Cô giáo ngữ văn:
“......"
Được , con đối xử với cô như đúng .
Nói dối một câu cho cô vui lòng con cũng ?
Cuối cùng là tấm chân tình trao lầm chỗ .
Ngô Nhân Ái vui mừng:
“Chẳng lẽ là tiếng Anh?"
Chu Trạch Đông thu hồi ánh mắt thầy:
“Tiếng Anh con mới học ba tháng thôi ạ."
Vẫn là ở nhà học cùng với em trai.
Ngô Nhân Ái:
“......"
“Ầy, cô thấy con ngày nào cũng luyện chữ, cứ tưởng con thích nhất môn Ngữ văn cơ đấy."
Cô giáo ngữ văn thở dài.
Cô Từ thấy lời , liếc mắt một cái chú ý tới cuốn vở mẫu chữ Chu Trạch Đông đặt bàn, sắc mặt khó coi trong thoáng chốc.
nhanh, đáy mắt cô lóe lên tia lạnh.
Mặc dù chắc chắn rốt cuộc Chu Trạch Đông tìm tay với , nhưng vì chuyện mà cô Từ mất hết mặt mũi.
Bây giờ phụ đều tưởng cô âm thầm ngược đãi học sinh.
Các giáo viên cũng đang cô lập cô , ai thèm bắt chuyện với cô .
Thậm chí chuyện còn lan truyền đến cả khu chung cư cô đang ở.
Bản cô Từ vì chức vụ của nên địa vị trong khu chung cư cao, vô cùng kiêu ngạo.
Bình thường thiếu hàng xóm láng giềng nịnh nọt lấy lòng.
Đương nhiên cô thể nào giúp đỡ đưa con cái của những trường .
Vì thế cũng đắc tội ít .
Mọi ngoài mặt dám đắc tội cô , vui cũng nhịn.
chuyện lan truyền như thế nào, lưng đều mỉa mai cô khắc nghiệt.
Còn mắng cô đ-ánh là đáng đời.
Nói cái gì mà đưa con trường bọn họ là đúng đắn.
Thật sự là tức ch-ết cô .
Cái luồng khí kìm nén khiến cô đau cả gan, mấy đêm liền ngủ .
Đến mức trong mơ cũng tức đến tỉnh.
Tuy nhiên vì cuộc thi sắp tới, nhà trường dám trừng phạt cô quá nặng, lo lắng sẽ ảnh hưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-376.html.]
Năm ngoái lớp bọn họ thi toán học đoạt giải nhì thành phố!
Tiếng Anh giải nhất!
Đó là một sự kiện vô cùng nổi bật.
Bản cô cũng bình chọn là giáo viên toán học xuất sắc của năm.
Năm nay vốn dĩ là tiền thưởng học bổng.
Cô đang đợi khoản tiền thưởng xuống đây.
Ai mà vì chuyện mà tay đ-ánh , nhà trường vì dẹp yên chuyện nên xử phạt cô , hủy bỏ tiền thưởng để dùng tiền bồi thường.
Biết mấy cuốn vở mẫu chữ của Chu Trạch Đông đều là dùng tiền thưởng của để mua chứ.
Còn dám mang khoe khoang, thật sự là tức ch-ết cô .
Trên khuôn mặt vẫn còn vài vết bầm tím của cô Từ lúc xanh lúc đỏ, trông thật “ mắt".
Cô hừ lạnh một tiếng, thu hồi ánh mắt, thấy các học sinh đang hào hứng bàn tán về chuyện cuộc thi, cuối cùng cũng mở miệng :
“Cả lũ nhao nhao lên gì, còn hai tuần nữa là cuộc thi , các em còn buông lỏng như , tưởng mới khai giảng lâu là sợ gì ?
Sắp là lên cấp hai , mà chẳng chút cảm giác căng thẳng nào thế."
“Năm ngoái lớp chúng đoạt giải nhì thành phố, năm nay nhất định đoạt giải nhất!
Đứa nào mà dám kéo chân thì đừng trách cô khách sáo.
Đến lúc đó thì đừng giáo viên nhắm khác!
Cô đối với ai cũng là công bằng chính trực!"
Cô xa gần, chằm chằm Chu Trạch Đông.
“Tham gia cuộc thi tổng cộng là năm , năm ngoái Vương Đông thành tích kém nhất, nếu tại em thì lớp lẽ đoạt giải nhất , năm nay thế em thì em cũng đừng cảm thấy vui, thời đại tính cạnh tranh lớn như đấy."
Cậu bé đeo kính ở hàng đầu tiên tên là Vương Đông thẹn đỏ mặt cúi đầu xuống.
Cô Từ hài lòng hừ lạnh một tiếng.
“Ngoại trừ bạn Sở Hương Nhi và bạn Lý Hữu Tài , ba còn lượt là Lưu Giai, Vương Vũ và......"
Ánh mắt cô Từ rơi lên Chu Trạch Đông đang cúi đầu, ánh mắt kinh ngạc của , cô :
“Chu Trạch Đông."
“Vốn dĩ dựa tình trạng em là học sinh chuyển trường, là từ nông thôn lên thì chắc chắn là tham gia , nhưng nể tình em giúp đỡ giáo viên, giáo viên thể cho em một cơ hội."
Vốn dĩ cô định để Chu Trạch Đông tham gia, dù cuộc thi cũng vô cùng quan trọng đối với cô .
thấy Chu Trạch Đông môn thạo nhất là toán học, cô Từ lập tức đổi ý định.
Cuộc thi tuy quan trọng, nhưng bây giờ cô cái học sinh càng thấy chướng mắt hơn.
Thầy Ngô mà bảo đừng nhắm , thật sự là tức ch-ết cô .
Được , cho nhắm thì cô sẽ “chăm sóc" thật .
Đến lúc đó thành tích , kéo thấp điểm trung bình xuống, để xem thầy Ngô thế nào với nhà trường.
Chẳng bọn họ bảo chăm sóc , đây chính là hậu quả của việc chăm sóc đấy.
Trách ai?
Nghĩ đến cảnh trường học đoạt giải, cảm thấy mất mặt hối hận, trong lòng cô Từ liền thấy sướng âm ỉ.
Lời , cũng xôn xao thôi.
Chu Trạch Đông, thành tích lắm ?
Mọi chỉ là học sinh chuyển trường, nhưng thể lớp bọn họ thì thành tích chắc cũng khá.
dù thế nào cũng đến mức đẩy top 5 của lớp để tham gia cuộc thi thành phố chứ.
Đây là một cuộc thi lớn đấy, chỉ áp lực lớn mà còn ảnh hưởng lớn đến nhà trường, nếu là giáo viên xem trọng thì căn bản tư cách tham gia.
Những thí sinh khác tham gia ngoại trừ Sở Hương Nhi , sắc mặt đều cho lắm.
Bởi vì bọn họ tính theo điểm trung bình, nghĩa là nếu theo kịp, kéo thấp điểm trung bình xuống thì đối với bọn họ mà , đó cũng là một sự chí mạng.
Nhất thời, đều hiểu tại cô Từ chọn Chu Trạch Đông tham gia.