“Tiểu Đông, lời thầy giáo nhé.”
Nói xong, mặc kệ Ngô Nhân Ái đang định gì đó:
“A, sắp muộn , đến văn phòng báo danh đây.
Thầy Ngô phiền chăm sóc Tiểu Đông nhà nhé.”
Nói xong, dắt Dao Dao cùng bà Tưởng vội vã chạy đến văn phòng báo danh.
Chưa đến cửa thấy một giọng gay gắt:
“, chính là cô , Tư Niệm giới thiệu đến đây mà.
Cô là cháu gái , chẳng lẽ lừa !”
——
Tư Niệm bình tĩnh dắt Dao Dao .
Bà Tưởng theo phía , vốn định là đến xem môi trường việc của Tư Niệm thế nào, lúc thấy lời cũng vô cùng kinh ngạc.
Bước cửa xem, thấy trong phòng chính là đàn ông trung niên đến thăm nhà họ Tư mấy ngày .
Cảm xúc của ông mãnh liệt.
Thấy Tư Niệm đến, lập tức :
“Niệm Niệm, cháu mau với chủ nhiệm của các cháu , cháu giới thiệu con trai chú đến ?”
Tư Niệm gật đầu:
“ ạ.”
Tư thúc tam lập tức mừng rỡ sang phó chủ nhiệm:
“Nghe thấy , chính là cháu gái giới thiệu đến đấy, lừa ông .”
Phó chủ nhiệm nhíu mày Tư Niệm, “Cô Tư, chuyện là thế nào?”
Trong văn phòng phó chủ nhiệm còn hai giáo viên khác, thấy lời Tư Niệm cũng vô cùng kinh ngạc cô, mang theo sự dò xét và khinh bỉ.
Tư Niệm :
“Chuyện là thế ạ, mấy hôm chú ba đến tìm em, là đưa con trai đến trường học, nhờ em giúp đỡ.”
Mặc dù giáo viên thể một vài suất nội bộ, thể âm thầm đưa trường sai.
ai thừa nhận một cách đường hoàng như cô cả.
Hai giáo viên sững sờ cô.
Bà Tưởng ở bên cạnh cũng ngẩn .
Phó chủ nhiệm cũng sững sờ, trong phút chốc đều nghi ngờ đ-ánh giá Tư Niệm quá cao .
Tư thúc tam thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng thế chắc vấn đề gì .
Lại Tư Niệm :
“Chú ba con trai chú thông minh, còn giỏi hơn cả Tiểu Đông nhà em.
Em nghĩ nếu là nhân tài như thì chắc chắn đào về trường , thế nên mới bảo chú đến tìm chủ nhiệm đấy ạ.”
Trái tim mới buông xuống của Tư thúc tam ngay lập tức treo ngược lên tận cổ.
“Sao thế ạ?”
Tư Niệm chớp chớp mắt:
“Chẳng lẽ con trai chú ba giỏi quá, sốc ?”
Phó chủ nhiệm cạn lời.
Giáo viên bên cạnh chỉ thấy cô ngốc, nhịn khẩy một tiếng :
“Sốc?
là sốc thật đấy.
Đứa trẻ mười tuổi mà dù thế nào nữa cũng đến mức một bài toán cũng chứ?”
Tư Niệm thấy lập tức ngạc nhiên Tư thúc tam, vẻ mặt như lừa dối:
“Chú ba, chẳng chú bảo con trai chú thông minh hơn con trai cháu ?
Sao một bài cũng ?”
Mặt Tư thúc tam nóng bừng lên, “Cái , cái trách con , đề các khó quá.
Còn thi chín mươi điểm mới trường.
Con nếu thi điểm cao như thì còn đến tìm cô giúp đỡ ?”
Dường như ông thẹn quá hóa giận :
“Chẳng cháu hứa sẽ giới thiệu cho con trai chú , bây giờ rắc rối thế ?”
Tư Niệm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-335.html.]
“Chú ba, cháu cho con trai chú cơ hội , nhưng em nắm bắt thì trách ai?”
“Cháu nhảm!”
Tư thúc tam cảm thấy chơi xỏ, giận dữ :
“Đề thi khó thế , căn bản thể , cháu đùa cái gì thế.”
“Cháu đùa ạ.”
Tư Niệm bất lực :
“Con trai cháu mà, tin chú hỏi phó chủ nhiệm xem.”
Phó chủ nhiệm lúc phản ứng , nghĩ chắc là những thấy Tư Niệm đến trường giáo viên nên cho con cái cửa .
Kết quả nổ quá đà Tư Niệm tưởng con trai ông giỏi hơn Chu Trạch Đông thật.
Xuất phát từ ý chiêu mộ nhân tài nên cô mới giới thiệu đến đây.
Ai dè thành thế .
Ông ho một tiếng:
“Đồng chí , cô Tư đúng đấy, con trai cô chính là thông qua sát hạch để trường chúng đấy.”
“Mặc dù giáo viên chúng đúng là thể tiến cử , nhưng mà——” Vẻ mặt ông nghiêm nghị, “Không ai chúng cũng nhận .”
“ tin!”
Tư thúc tam lùi hai bước, vô cùng phẫn nộ:
“Đứa trẻ nhà quê đó mà giỏi hơn con á?
Các đùa cái gì thế.
Không giúp thì thôi, còn tìm cái cớ , thật sự thấu cái trường !”
Sắc mặt phó chủ nhiệm sa sầm xuống:
“Vớ vẩn, đích sát hạch chẳng lẽ còn giả ?
Đề thi là như , con nhà điểm tuyệt đối, lớp nhất của trường chúng !”
Ông hừ lạnh một tiếng:
“Vốn dĩ đứa trẻ tổn thương.
trình độ của con ông, đến trường chúng , ngay cả giáo viên bình thường cũng nhận!
Nếu ông còn gây gổ nữa sẽ gọi bảo vệ đuổi đấy.”
Nghe thấy , mặt Tư thúc tam tức đến trắng bệch.
Tuy nhiên ông cũng dám đắc tội với ở trường, chỉ thể phẫn nộ trút giận lên Tư Niệm!
“Cháu, cháu quá đáng lắm, rõ ràng cháu nhận tiền của chú mà bây giờ giúp, chú sẽ tố cáo cháu!”
Con trai , tốn bao nhiêu tiền, bao nhiêu tâm sức.
Bây giờ nhận kết quả như thế .
Tư thúc tam sắp phát điên .
Tư Niệm hoảng hốt :
“Chú ba chú bậy gì thế, cháu nhận tiền của chú lúc nào?”
Răng Tư thúc tam nghiến ken két:
“Cháu còn giả vờ!
Số tiền hôm đó bố cháu đưa cho cháu chẳng lẽ là chú đưa ?
Giỏi lắm, giờ còn thừa nhận.”
“Chẳng đó là quà mừng cháu chuyển nhà ?
Sao giờ thành tiền mua suất học ?”
Tư Niệm phẫn nộ :
“Cháu coi chú là nên mới giới thiệu chú đưa con đến.
Kết quả chú ba ngậm m-áu phun , thật quá đáng!”
Bà Tưởng nhận gì đó , vội vàng tiến lên :
“ , hôm đó đến tìm Niệm Niệm, thấy ông và bố nuôi con bé đến thăm, lúc đó Niệm Niệm còn vui vẻ với là đến chúc mừng con bé đấy.”
Bà Tưởng ngốc, xong là phản ứng ngay.
Trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ Tư Niệm lừa ?
Cũng , con bé còn trẻ thế .
Dù thông minh đến mấy thì đối với chắc chắn cũng lòng đề phòng gì.