“Cô vội vàng tìm một cái cớ bếp giúp đỡ.”
**
Trong sân ngày càng đông , còn cô trẻ của Tư là Tư Phương và chồng bà , Tư Phương cũng chuyện nên vội vàng chạy tới.
Kết quả là đến nơi mà chẳng ai tiếp đãi bà cả.
Mẹ Tư về, Tư Phương liền nổi cáu:
“Chị dâu hai, chị ý gì thế, để đây đợi các , ai nấy đều ăn cơm đây , chị định bỏ đói tụi chắc?"
Nói xong, bà ngó nghiêng xem đồ trong tay Tư, thấy bà còn mua ít r-ượu ngon.
Lập tức đỏ mắt, vốn định gì đó.
Trong sân, bà mai Lưu chạy tới, lên tiếng:
“Cô đói thì tự ăn cơm ở nhà hãy sang đây ?
Chẳng lẽ nhà cô nghèo đến mức cơm ăn ?
Con gái cô mới dạm ngõ, nhận năm trăm đồng tiền sính lễ cơ mà, đến bữa cơm cũng mà ăn thế?"
Bà mai Lưu dứt lời, Tư Phương liền im bặt.
Bởi vì hôn sự của con gái bà chính là do bà mai Lưu mối.
Nếu mà đắc tội, bà mai Lưu sang bên nhà trai một câu khó là hôn sự của con gái bà coi như xong đời.
Bà hiểu nổi, bà mai Lưu vốn bình thường ưa chị dâu hai, bỗng dưng giúp bà .
Bên cạnh đó, chồng bà chịu để yên, lập tức trừng mắt bà mai Lưu:
“Đây là chuyện nhà chúng , bà bớt lo chuyện bao đồng ."
“Đừng tưởng chúng , bà chẳng qua là thấy con gái nhà nó gả cho nhà giàu nên vội vàng chạy đến lấy lòng chứ gì, đây bà c.h.ử.i bới còn khó hơn ai hết, giờ thì đúng là trơ trẽn thật."
Bà mai Lưu thấy lời , khinh thường :
“ thế, thì nào, chính là thấy con gái em Diệu bản lĩnh nên mới nịnh nọt đấy, chúng tuy cãi là cãi thật, nhưng cũng chẳng kẻ thù gì, cũng xin , em Diệu cũng tha thứ cho ."
“Không giống như một , hưởng lợi mà tay đến, còn hầu hạ, phi!"
“Bà tưởng bà là ai chứ, dựa cái gì mà tiếp đãi bà, cứ như cao quý lắm bằng, còn tưởng bà mới là bản lĩnh nhất đấy."
Cái miệng của bà mai Lưu cứ liến thoắng ngừng, xong lập tức xách túi bánh quy và kẹo mà vội vàng chạy về nhà lấy sang.
“Em Diệu , đây, đây đều là chị đặc biệt mua cho mấy đứa nhỏ nhà em đấy, mau nhận lấy ."
Mẹ Tư đầy hắc tuyến, cái chuyện gì thế .
Bà vội vàng đẩy ngược trở .
“Bà Lưu, bà khách sáo quá , đồ quý giá thế , bà cứ mang về ."
Nghe Tư , bà mai Lưu lập tức bà đầy vẻ tủi :
“Diệu , em vẫn còn đang giận chị ?"
Mẹ Tư lau mồ hôi hột trán, đối phương tặng quà xin , nếu bà còn chấp nhặt thì đúng là gì.
“Không chuyện đó ."
Bà mai Lưu lập tức rạng rỡ, bà còn siêu đắc ý liếc xéo hai con Tư Phương, suýt chút nữa hai họ tức ch-ết.
Chưa từng thấy ai chạy đến nịnh nọt khác mà còn kiêu ngạo như .
Thật chẳng hiểu gì mà đắc ý nữa, phi.
“ bận rộn đây, đang đợi cơm mà."
Mẹ Tư nhiều, vội tìm cớ rời .
Bà mai Lưu lập tức vỗ đùi :
“Nấu cơm , thạo nhất đấy, đây để giúp bà."
Những khác thấy chiêu của bà mai Lưu thật sự tác dụng, lúc cũng tươi giúp một tay.
Làm cho con Tư Phương tức đến bốc khói đầu.
Lúc , bên ngoài tiếng gõ cửa cắt ngang đám .
“Xin chào, đây là nhà Tư Niệm ?"...
Chương 225 Làm giáo viên
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-297.html.]
Mọi ngạc nhiên .
Thì thấy đó là một phụ nữ trung niên mặc bộ vest nhỏ, đeo kính gọng đỏ, dáng vẻ của một nữ cường nhân thành đạt.
Người đó giày cao gót, tay còn xách một món quà trông giá trị.
Một tư thế đến thăm hỏi trang trọng.
Ngoài cổng đỗ một chiếc xe màu trắng.
Mọi kinh ngạc, nhà họ Tư còn giàu như ?
Mọi tò mò sang Tư.
Mẹ Tư cũng ngơ ngác, vội vàng tiến lên hỏi:
“Chào chị, chị tìm Niệm Niệm nhà ?"
Nhà bà chắc chắn là giàu như thế .
Hơn nữa lúc nãy đối phương cũng rõ là hỏi đây nhà Tư Niệm .
Vậy thì chỉ thể là quen phía con gái bà.
Chỉ là Tư ngạc nhiên, tuổi tác của đối phương trông cũng tầm tuổi , chắc là bạn bè, tìm con gái bà việc gì chứ?
“ , bà chính là của Tư Niệm ?"
Chị Trần kinh ngạc quan sát Tư.
Người trông giống Tư Niệm, chắc hẳn chính là ruột của cô .
Đối phương dùng kính ngữ như , chắc đến tìm rắc rối, Tư thở phào, vội vàng dẫn nhà.
Tư Niệm thấy chị Trần cũng ngạc nhiên:
“Chị Trần?
Sao chị tới tận đây?"
Chị Trần lập tức :
“Chị đến thông báo cho em một tin vui."
Tư Niệm ngạc nhiên:
“Tin gì ạ?"
“Em còn nhớ lên thành phố diễn thuyết cho Thiên Thiên ?"
Chị Trần :
“Chủ nhiệm trường của họ mời em về trường giáo viên tiếng Anh."
Tư Niệm ngẩn :
“Làm giáo viên ạ?"
Mọi cũng kinh ngạc theo:
“Làm giáo viên ?"
Chị Trần gật đầu:
“ , trường họ một giáo viên nghỉ t.h.a.i sản nửa năm.
Hiện giờ đang cần một giáo viên tiếng Anh, họ mời em qua đó."
Chuyện đến thật đột ngột, cũng là một cơ hội hiếm và khó khăn mới .
Phải rằng ngôi trường đó là một trong những trường ngoại ngữ hàng đầu của thành phố họ, nếu Tư Niệm lúc đó lên đài diễn thuyết chấn động cả trường thì cũng chẳng đến lượt cô.
Nghe giáo viên việc ở đó là cử nhân thì cũng là du học sinh về nước.
Tất nhiên, cũng là do bài diễn thuyết lúc đó của Tư Niệm quá xuất sắc, trình độ khẩu ngữ quá cao.
Cộng thêm bản cô khí chất tuyệt vời, xinh .
Lại càng phù hợp hơn.
Tư Niệm do dự một chút.
Chị Trần :
“Đãi ngộ các thứ thì em cần lo, chủ nhiệm , trường thể trả cho em mức lương chín mươi đồng một tháng, đãi ngộ giống hệt các giáo viên khác, ngoài còn tiền thưởng nữa."
“Trời đất, lương chín mươi đồng, giáo viên gì mà lương cao thế?"