“ mấy đứa nhóc mồ côi mà cũng dám , đúng là tức ch-ết cô .”
Có cái mà ăn là , còn dám kén chọn, chúng bay lên trời luôn !
Chu Đình Đình phẫn nộ tột cùng, lập tức đầu Chu Việt Thâm bên cạnh.
“Anh cả, thấy đấy?
Em vất vả một bàn đồ ăn thế , mà còn , kiểu chị dâu như thế ?"
Thần sắc Chu Việt Thâm lãnh đạm, đôi mày lạnh lẽo:
“Chắc là kiểu em chồng nào thì kiểu chị dâu nấy thôi.
Có điều Niệm Niệm bằng cô , dù lúc cô gả đến nhà họ Lý, còn đuổi cả con gái nhà họ Lý nữa mà....."
Chu Đình Đình:
“......"
Chu Đình Đình tức tối lên lầu, cơm cũng chẳng thèm ăn.
Tức no , còn ăn uống gì nữa.
Người , nhóc thứ hai nhịn Chu Việt Thâm :
“Ba ơi, con thích cô út, con ở cùng cô ."
Chu Trạch Đông mím môi :
“Ba, con cũng thích cô ."
“Cô cứ tìm rắc rối cho ."
Nhóc thứ hai tức đến mức ăn trôi cơm.
Chu Việt Thâm giơ tay xoa đầu nhóc con đang đầy vẻ căm phẫn, đáy mắt đen thẳm đầy vẻ lạnh lẽo.
Lần đuổi Chu Đình Đình là vì sợ những lời đàm tiếu bên ngoài đổ lên đầu Tư Niệm.
Chu Đình Đình quỳ, xem chừng là hạ quyết tâm .
Anh thì cũng , nhưng hành động của cô rơi mắt trong thôn chắc chắn sẽ nghĩ nhiều.
Vì chuyện của nhà họ Lưu và nhà họ Lý, trong thôn xì xào bàn tán lưng .
Không thể để thanh danh trở nên quá khó .
Dù để tâm nhưng để nó truyền thì cũng .
Cho nên khi Tư Niệm đồng ý, Chu Việt Thâm đuổi .
nghĩa là thực sự định để cô ở đây.
Lúc đầu Chu Việt Thâm cho Chu Đình Đình gả nhà họ Lý vì đối phương là thành phố.
Mà là vì nhân phẩm của Lý Gia Minh .
Dù cũng là em gái ruột của , thể giương mắt cô nhảy hố lửa .
Thế nhưng Chu Đình Đình lọt tai, thậm chí còn dùng việc đoạn tuyệt quan hệ với để uy h.i.ế.p.
Thật Chu Việt Thâm và cô em gái tình cảm sâu đậm lắm, lớn hơn Chu Đình Đình nhiều tuổi, lúc xa Chu Đình Đình còn nhỏ, hơn nữa cô chủ yếu là gửi nuôi nhà khác, tiếp xúc nhiều.
Sau lính, càng tiếp xúc nữa.
Sau khi cha qua đời, dặn dò chăm sóc chị gái và em gái, cho nên mỗi tháng Chu Việt Thâm đều gửi tiền sổ tiết kiệm cho hai tiêu.
Thế nhưng lòng của đối với hai nhận sự đáp .
Bản Chu Việt Thâm vốn lạnh lùng, cũng chẳng bận tâm.
Cho nên Chu Đình Đình khuyên bảo, cũng quản nữa.
Cô ngàn nên, vạn nên tìm rắc rối cho Tư Niệm.
Chu Việt Thâm nghĩ thầm, ngẩng đầu đứa con trai đang ấm ức, trấn an :
“Được , tối nay cứ để cô về ."
Chu Trạch Hàn chớp chớp mắt, lập tức mừng rỡ hỏi:
“Thật ạ?
Thế cô còn đến nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-263.html.]
Bờ môi mỏng của Chu Việt Thâm khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng:
“Chắc là rảnh để đến nữa ."
Phía nhà họ Lý mà ầm ĩ lên thì Chu Đình Đình e là thời gian đến đây gây hấn nữa.
“Ăn cơm ."
Hai đứa trẻ nay luôn tin tưởng Chu Việt Thâm, lời xong liền yên tâm hẳn.
Dù món cô út ngon nhưng chúng sẽ lãng phí lương thực.
Ăn cơm xong, Chu Việt Thâm ngoài một chuyến.
……
Buổi chiều, trời dần tối.
Có khách đến nhà Tư Niệm tặng quà.
Nói là để cảm ơn việc Chu Việt Thâm hạ giá thịt cho dịp tết Nguyên Đán.
Họ mang theo trứng gà cùng một ít gạo và rau xanh.
Dù về Tư Niệm nhưng thiện cảm với cô vẫn khá nhiều.
Ai bảo lưng Tư Niệm Chu Việt Thâm - ông chủ xưởng lớn chống lưng chứ, ai dám đắc tội.
“Niệm Niệm, đàn ông nhà cháu thật sự , hôm nay ngày lễ, cân thịt cho đều cho thêm ít, sắp nhỏ nhà hôm nay ăn đến mức miệng đầy mỡ đây ."
“Ở đây chút đồ, đáng tiền, đều là của nhà , cháu đừng chê nhé."
“Nhà cháu còn bánh ngọt ?
mua một ít, sắp nhỏ nhà thèm lắm....."
Đối phương ngại ngùng Tư Niệm.
Tư Niệm cũng nghĩ những là thật lòng kết giao quan hệ, thế là gật đầu:
“Mọi với ."
Chu Đình Đình đói đến mức bụng kêu ọc ọc, mặt dày xuống lầu tìm cơm ăn.
Vừa xuống lầu thấy Tư Niệm dẫn .
Tư Niệm vốn định tắm cho Đại Hoàng, thấy đến liền lập tức :
“Cô út, cô giúp tắm cho Đại Hoàng một lát nhé, chuồng ch.ó cũng cọ rửa một lượt, buổi sáng cô rửa sạch ."
Tư Niệm xong, mặt Chu Đình Đình xanh mét .
Ánh mắt âm u lườm Tư Niệm, ánh mắt đó hận thể ăn tươi nuốt sống cô.
Con khốn ch-ết tiệt đúng là phản , sai bảo cô đến nghiện ?
Chu Đình Đình còn kịp nổi giận, Tư Niệm đầu mấy phụ nữ đang kinh ngạc :
“Cô út nhà mấy ngày về chơi, bảo thấy bận rộn quá nên đến giúp chút việc.
Dù đó cô từng dẫn đến cửa tìm rắc rối cho chúng , tay với chúng , nhưng giờ cô sai mà sửa, chị dâu cũng tiện từ chối....."
Tư Niệm híp mắt :
“Cô út rửa xong nhớ quét dọn luôn cả cửa nhé....."
Nói xong, Tư Niệm dẫn mấy bếp.
Chu Đình Đình ở phía mắt tối sầm , cũng là do đói do tức.
Thế nhưng ai đoái hoài đến cô , vốn dĩ còn chút kinh ngạc.
Nghe khi Chu Đình Đình dẫn đến cửa đ-ánh xong, lập tức cảm thấy cô giúp việc là chuyện đương nhiên.
……
Vất vả bận rộn xong thì trời tối.
Chu Đình Đình mệt đến suýt ngất .
Tuy nhiên, kịp bếp tìm cái gì ăn, cô thấy mấy phụ nữ đó mang ít bánh ngọt về, chắc hẳn chính là bánh ngọt Tư Niệm bán cho nhà ngoại, thơm phức luôn.
Cô nuốt nước miếng, định bước cửa thì vội vàng chạy tới.