“Xin ."
Quả nhiên, đàn ông gì về kiến thức nuôi dạy con cái.
Mấy đứa trẻ thể theo mà lớn đến nhường cũng coi như là mạng lớn .
Tư Niệm bất lực lườm một cái.
Bên Chu Trạch Hàn vốn định đưa tay lấy ăn, thấy lời của Tư Niệm lập tức rụt tay về.
Hơn nữa còn thẳng :
“Mẹ ơi, tối nay con chỉ ăn tám... đúng, năm quả thôi, con mới tham ăn như em gái ."
Bé Dao Dao ném cho một cái đầy nghi hoặc.
Tư Niệm véo véo cái mặt nhỏ của :
“Tiểu Hàn thật hiểu chuyện, còn sớm nữa, mau ngủ con."
Chu Trạch Hàn ngẩng cao cái mặt nhỏ :
“Con còn đ-ánh răng rửa mặt rửa chân mới ngủ ạ."
Tư Niệm vẻ mặt nghiêm túc của cho bật .
Bảo .
Chu Trạch Đông đ-ánh răng xong , thấy lời của em trai thì khựng một chút, ngoài.
Chu Trạch Hàn khen đến mức đầu óc như đang nở hoa, lúc ngoài đầu óc còn choáng váng vì sung sướng, thấy trai đang rửa mặt.
“Anh ơi, đừng đổ nước , em cũng rửa nữa."
Cậu vội vàng chạy qua đó.
Tư Niệm bế bé Dao Dao về phòng.
Vẫn còn thể loáng thoáng thấy tiếng của hai đứa trẻ truyền lên từ lầu.
Chu Việt Thâm theo lên lầu, mở cửa.
Tư Niệm đang bế bé Dao Dao đang tinh thần hăng hái để dỗ ngủ.
Anh tiến lên :
“Để cho."
Tư Niệm cũng khách sáo, con bé dù cũng cân nặng nhất định, cái tay chân g-ầy guộc của cô bế một lát là mỏi nhừ chịu nổi.
Thực lòng khâm phục sự mạnh mẽ của những bà bỉm sữa.
May mà Dao Dao , cần lúc nào cũng bế.
Hai đứa trẻ cũng sẽ giúp trông em, Chu Việt Thâm ở nhà cơ bản đều là chăm sóc.
Tư Niệm cũng chỉ dỗ dành con bé buổi tối thôi.
hôm nay Dao Dao lẽ là ngủ nhiều , cứ luôn mở to mắt.
Mặc cho ba con bé thế nào cũng ngủ .
Thỉnh thoảng véo mặt Chu Việt Thâm, ôm cổ .
Chu Việt Thâm dỗ dành hồi lâu mà thấy hiệu quả, cuối cùng định giao việc cho hai em Chu Trạch Đông.
Thế là bế con bé cửa.
Tư Niệm đang bàn trang điểm bôi kem dưỡng da mặt lập tức qua, “Anh ?"
Chu Việt Thâm đầu cô, phụ nữ mặc váy ngủ bằng lụa tơ tằm, mái tóc đen dài rũ gáy, chất tóc của cô cực kỳ suôn mượt bóng bẩy, ánh đèn chiếu lên đầu cô phản xạ một lớp hào quang.
Ánh sáng dịu nhẹ tôn lên đôi lông mày rạng rỡ của cô thêm phần nhu hòa.
Đẹp đến chấn động lòng .
Tuy nhiên ánh mắt mấy thiện.
Chu Việt Thâm một hồi, giọng trầm thấp:
“Con ngủ , đưa qua ngủ với trai con."
Tư Niệm cũng , :
“Đó là do dỗ, đưa em."
Chu Việt Thâm khựng , cô:
“Tiểu Đông đúng lúc đang ngủ, lát nữa đưa qua sợ ồn đến thằng bé."
Tư Niệm :
“Ai là đưa qua đó chứ, Dao Dao tối nay ngủ ở đây, ngủ với em."
Chu Việt Thâm:
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-221.html.]
Vốn dĩ buổi chiều thấy cô vẫn bình thường, còn tưởng chuyện đó qua .
Chu Việt Thâm bây giờ mới , hóa đó mới chỉ là bắt đầu...
Không đợi phản ứng, Tư Niệm tiến lên nhận lấy Dao Dao, thấy con bé thật sự vẻ gì là buồn ngủ, thấy đàn ông cao lớn lừng lững ở cửa, cũng chẳng thèm đoái hoài đến , :
“Mẹ kể chuyện cho Dao Dao nhé."
“Mẹ kể cho con câu chuyện về Nàng Bạch Tuyết nào."
Tư Niệm vốn định kể câu chuyện về Cừu Vui Vẻ và Sói Xám, nhưng nghĩ thời đại cái trò đó, giờ bộ hoạt hình đó xuất hiện, Chu Việt Thâm nghi ngờ thì .
Thế là đổi thành câu chuyện Nàng Bạch Tuyết.
Giọng cô trong trẻo êm tai, bản vốn là phát thanh viên, tiếng phổ thông chuẩn .
Ngay cả Chu Việt Thâm cũng thêm một cái.
Anh dứt khoát cũng , tới một bên xuống.
Cửa đóng c.h.ặ.t.
Thằng hai rửa mặt đ-ánh răng xong lên lầu thấy giọng của Tư Niệm.
“Gương ngự ở tường, thế gian ai dường như ."
Cậu phản ứng kịp là ý gì, huỳnh huỵch chạy qua đó tò mò ghé tai .
Lúc mới là kể chuyện cho em gái .
Thằng hai ngưỡng mộ chịu , vội vàng bám cửa .
Nghe , cảm thấy buồn ngủ quá, mí mắt đều mở nổi nữa.
Chu Việt Thâm Tư Niệm kể xong, con bé cuối cùng cũng ngủ say.
Lúc mới dậy, kéo cửa phòng .
Lại thấy thằng hai đang gục ở cửa ngủ .
Thằng bé hai tay chắp gối má, khuôn mặt nhỏ nhắn là vẻ mặt mãn nguyện, tay Chu Việt Thâm đang kéo cửa khựng .
Tư Niệm dường như thấy phản ứng gì nên hỏi một câu đầy nghi hoặc.
“Sao ?"
Chu Việt Thâm đứa con trai đang ngủ ngon lành, dở dở , giọng trầm thấp:
“Không gì."
Anh cúi bế con trai lên, đóng cửa , bế về phòng ngủ.
Một đêm lời.
Tư Niệm bình thường lúc ngủ yên phận.
Đều là Chu Việt Thâm ôm cô thì mới dễ đạp chăn.
Hôm nay Dao Dao ngủ ở giữa, cô mà cũng quên mất, theo bản năng lăn về phía lòng đàn ông.
Trong phút chốc cho giật tỉnh giấc, nhưng mở mắt là l.ồ.ng ng-ực đàn ông.
Chu Việt Thâm dường như vẫn tỉnh, cô gần đưa tay ôm lòng.
Tư Niệm đang thắc mắc Dao Dao , tuy nhiên tay đàn ông dán lên .
Tư Niệm:
...
————
Chương 177 Quá khứ
Để ngăn chìm đắm, Tư Niệm chọn cách véo một cái xoay một trăm tám mươi độ ở thắt lưng đàn ông.
Người đàn ông “suýt" một tiếng, mở mắt .
Đôi lông mày thanh tú tỉnh táo giống đang ngủ.
“Anh giả vờ ngủ ?"
Tư Niệm lườm .
Chu Việt Thâm cô một hồi, :
“Vừa tỉnh."
Tư Niệm lườm một cái, hỏi:
“Dao Dao ?"
“Bên ."
Chu Việt Thâm giọng trầm thấp.
Anh lo lắng đè con nên khi Tư Niệm ngủ say dời con sang phía bên .