NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:32:18
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Trương nhịn lu loa:
“Xì, cái đồ lười chảy thây, nhận tiền của Chu mà ngày nào nắng rọi m-ông cũng chẳng đường qua chăm sóc tụi nhỏ, mấy đứa trẻ g-ầy trơ cả xương , hôm nay chắc là thấy cô đến nên định qua nữa đây.
Bà chẳng tâm tính gì , chắc là đang tính đưa đứa con gái ham ăn lười của bà cửa nên mới nhà họ Chu đấy."
Tư Niệm khựng , cô tất nhiên cũng nhận bà thím Lưu ý , thím Trương đối phương còn một đứa con gái, lập tức hiểu .
Cô gật đầu :
“Cháu ạ, thím yên tâm thím Trương, cháu sẽ giúp chăm sóc mấy đứa nhỏ, ít nhất sẽ để chúng đói bụng."
Thím Trương càng hài lòng về cô hơn, cô gái tuy từ thành phố về nhưng qua chẳng hề kiêu ngạo chút nào, còn dễ gần.
Hơn nữa ngửi mùi thịt , qua là nấu ăn .
Thế thì còn cần cái bà Lưu Đông Mai gì nữa!
Lập tức :
“Thế thì quá, nhưng cô lẽ vất vả một chút , hàng ngày nấu cơm cho tụi nhỏ , buổi trưa còn giúp mang cơm cho Chu."
Tư Niệm thấy lời thì khựng :
“Mang cơm ạ?"
Thím Trương gật đầu:
“Người nhà họ Lưu với cô ?
Cậu Chu và vì hàng ngày đều bận, buổi trưa thời gian ăn cơm nên đều cần mang đến, vợ của mấy nhà trong làng thuê cho cũng hàng ngày mang cơm cho chồng, nhưng vì Chu cưới vợ nên đây đều là thím Lưu giúp mang ."
Cũng chính vì buổi trưa mới mang nên thím Lưu lười biếng, hàng ngày gần đến trưa mới qua nấu cơm cho tụi nhỏ, hàng ngày bà đều thể thấy tiếng con bé Dao Dao đói quá gào .
Hôm nay thì yên tĩnh.
Tư Niệm nghĩ một chút cũng thấy bình thường, nhưng bà thím Lưu với , hôm nay cũng qua, chắc chắn là cố tình đào hố cho cô nhảy đây!
Ở nông thôn mang cơm cho đàn ông đang việc là chuyện bình thường, hôm nay mà mang , Chu Việt Thâm sẽ nhịn đói việc.
Đến lúc đó trong lòng sẽ nghĩ thế nào?
Tư Niệm nheo mắt, bà già tâm cơ cũng thật nhiều.
“Cháu thím Trương, cảm ơn thím với cháu chuyện , thím yên tâm , lát nữa cháu sẽ mang qua cho Chu, nhưng đến lúc đó phiền thím trông giúp cháu Dao Dao một lát ạ?"
Thím Trương :
“Khách sáo quá, bình thường thằng Thạch nhà cũng thích chơi với Dao Dao lắm."
Tư Niệm cảm ơn một tiếng.
Thím Trương cũng về nhà nấu cơm trưa , cháu trai hất tay bà , chui tọt nhà giúp chị trông Dao Dao.
Thím Trương mắng vài câu áy náy Tư Niệm:
“Thằng nhóc nghịch ngợm lắm, nhưng cũng thực sự thích Dao Dao, cô đừng để ý nhé."
Tư Niệm :
“Không ạ, Thạch giúp cháu trông em, cháu bớt bao nhiêu việc chứ."
Thím Trương về nhà, Tư Niệm trong phòng, thấy Thạch đang nhét viên kẹo cô cho miệng Dao Dao.
“Em Dao Dao ơi, cho em ăn kẹo ."
Dao Dao thấy Thạch cũng vui, há miệng ngậm lấy, nhóp nhép dùng mấy cái răng nhỏ của c.ắ.n.
Tư Niệm bật :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-16.html.]
“Thạch, cháu giúp dì trông Dao Dao nhé, dì nấu cơm."
“Vâng ạ dì, cứ giao cho cháu!"
Thạch nhe răng đáp lời.
Tư Niệm thấy buồn , thầm nghĩ giá mà hai nhóc tì nhà họ Chu cũng dễ dỗ như thì , cô bếp.
Thịt kho tàu tối qua vẫn ăn hết nhưng cũng còn nhiều, Chu Việt Thâm là đàn ông lớn xác chắc chắn ăn đủ.
Chương 14 Sóng gió mang cơm
Tư Niệm cho thịt lên xửng hấp cùng cơm, thái một ít khoai tây sợi, rửa rau cải chíp, định xào khoai tây chua cay và nấu canh rau cải.
Cô hào phóng cho dầu, mỡ lợn xuống chảo phi thơm hành gừng, cả căn bếp lập tức trào dâng một mùi hương bá đạo.
Khiến Thạch đang chơi b-ắn bi với Dao Dao ở phòng khách cũng giữ nổi bình tĩnh.
Dì nấu cơm thơm quá , thơm hơn bà nội nấu bao nhiêu.
Tư Niệm bước khỏi bếp thấy Thạch đang chảy nước miếng ròng ròng.
Tư Niệm híp mắt tới tủ lấy một miếng bánh quy vừng đưa cho bé:
“Ăn cái lót , lát nữa dì nấu cơm trắng cho cháu ăn."
Hôm qua cô mua khá nhiều bánh quy và kẹo, chủ yếu là để dỗ Dao Dao.
Trong nhà nhiều trẻ con, chút đồ ăn vặt thỉnh thoảng cũng thể lấp đầy bụng.
Lúc thấy Thạch t.h.ả.m hại như , cô cũng nỡ.
Thời buổi kẹo quý lắm, nông thôn căn bản nỡ ăn, cho bé mấy viên kẹo mà bé còn nỡ chia cho Dao Dao, là một đứa trẻ hiểu chuyện.
Tư Niệm vốn thích những đứa trẻ hiểu chuyện.
“Dì ơi dì quá!"
Đôi mắt đen lánh của Thạch khi thấy bánh quy như sáng rực lên.
Tư Niệm xoa đầu bé:
“Lát nữa dì mang cơm trưa cho dượng cháu, Thạch giúp dì trông Dao Dao một lát ?"
Thạch vội vàng gật đầu.
Tư Niệm bếp, tìm một cái cặp l.ồ.ng inox, chia cơm và thức ăn từng ngăn riêng biệt, thức ăn còn cô xới một bát cơm trắng cho Thạch ăn.
Thạch vui sướng liên tục dì quá.
Tư Niệm gật đầu, xoa đầu Dao Dao đang đưa tay đòi bế, xách cặp l.ồ.ng khỏi cửa.
Vừa thím Trương sang gọi Thạch về ăn cơm, thấy cô xách cặp l.ồ.ng cửa, chỉ đường:
“Cô chuẩn , tìm đường ?
Cứ dọc theo con đường lớn là thấy thôi, trại chăn nuôi của họ mở to lắm."
Tư Niệm cảm ơn một tiếng, xách cặp l.ồ.ng men theo hướng bà chỉ mà tới.
Trời tháng Sáu nắng gắt nóng nực, nhưng trong làng quá gay gắt, gió nhẹ thổi qua tà váy của cô, cũng khá thanh mát.
Để bảo vệ làn da non nớt của nguyên chủ, Tư Niệm đội một chiếc mũ rộng vành kiểu Tây đầu, thiết kế của chiếc mũ đặc biệt tinh tế, thể che nắng tôn lên khuôn mặt, vô cùng xinh xắn.
Khi cô xách cặp l.ồ.ng ngang qua mấy mảnh ruộng, ít đang đồng bỗng dừng động tác ăn cơm , cô chằm chằm.
Mọi đều quen cô, nhưng ít hôm qua cũng thấy cô .
Lúc khỏi bàn tán xôn xao, là của nhà ai.