NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:41:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chở ba cũng thể, hai đứa trẻ chiếm bao nhiêu chỗ, một đứa phía , hai đứa phía .”

 

Tư Niệm ôm Tiểu nhị lên ghế , đừng nhé, nhóc con b-éo lên ít , đây như con gà nhíp , g-ầy trơ xương trông chẳng chút trọng lượng nào.

 

Bây giờ cảm thấy nặng .

 

C-ơ th-ể trẻ con lớn nhanh thật, thời gian bữa nào cũng cơm ngon canh ngọt hầu hạ, cân nặng cứ thế mà tăng vù vù.

 

Tư Niệm cũng lên xe mô tô, từ phía ôm lấy Tiểu nhị.

 

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu nhị đỏ bừng ôm lấy cha phía .

 

Phía là cha, phía .

 

Cha thật ấm áp, thật thơm thơm, bé thích quá mất~

 

Nếu ngày nào cũng như thế thì bao.

 

Xe Chu Việt Thâm tiên chạy đến nhà thím Trương, đưa chìa khóa cho bà, nhờ bà trông giúp Dao Dao vẫn còn đang ngủ.

 

Thím Trương đồng ý.

 

Nhìn cả gia đình đạp xe mô tô xa, thím Trương đáy mắt lộ nụ vui mừng.

 

Bà vẫn bao giờ thấy hai đứa trẻ gần gũi với khác như .

 

Tư Niệm con bé thật quá mà.

 

Người phụ nữ đây, tiếp xúc một năm trời mà đều hai đứa trẻ mở lòng .

 

Tư Niệm mới bao lâu chứ, hai đứa trẻ đổi lớn thế nào kìa.

 

Thạch Đầu bên cạnh bóng lưng Chu Việt Đông, Chu Việt Hàn rời , khuôn mặt bẩn thỉu đầy vẻ ngưỡng mộ:

 

“Bà nội, con cũng xe mô tô."

 

Thím Trương nụ tắt ngóm:

 

“Bà thấy con giống cái xe mô tô đấy."

 

Thạch Đầu:

 

“....."

 

Trường học ở xa, mất hơn hai mươi phút mới tới.

 

Suốt dọc đường đều là đường núi.

 

Tư Niệm lúc nhỏ nhà cũng nghèo, nhưng trường học của cô cũng khoa trương đến thế , bộ tối đa cũng chỉ bốn năm mươi phút thôi.

 

Cũng sẽ hẻo lánh như thế .

 

Khoảnh khắc , cô mới thấu hiểu sâu sắc rằng, đây mới thực sự là vùng núi hẻo lánh của những năm tám mươi.

 

Mười dặm tám xã chỉ duy nhất một ngôi trường như thế .

 

Muốn học, thì bắt buộc vượt núi băng rừng.

 

Cho nên thời đại , một sinh viên đại học là chuyện dễ dàng.

 

Rất nhiều học sinh, đừng là lên cấp ba, ngay cả cấp một cũng khó kiên trì tiếp .

 

Thêm đó tuổi học cũng muộn , giáo d.ụ.c theo kịp, tỉ lệ lên lớp cũng càng tệ hơn.

 

Rất nhanh, cô thấy ngôi trường tiểu học Hy Vọng xây dựng trong sơn thôn.

 

Không sân vận động rộng lớn, cũng lớp học sáng sủa.

 

Bình thường chỉ là một dãy nhà đất vàng diện tích lớn lắm, ngay cả cửa sổ cũng .

 

Lác đác vài học sinh lững thững qua, cổ quàng chiếc khăn quàng đỏ chẳng hình thù gì.

 

Đứa trẻ lớn lắm thò lò mũi xanh, thỉnh thoảng hít lên một cái.

 

Vài đứa trong tay còn cầm khoai tây luộc chín, chấm với bột ớt, ăn.

 

Trường học lúc nhỏ của Tư Niệm là dãy nhà bằng ba tầng.

 

Sự đổi của thời đại xuất hiện mặt , khiến chấn động ngoài còn thấy cảm khái muôn vàn.

 

Mặc dù điều kiện , nhưng từ lớp một đến lớp sáu đều đủ.

 

Mỗi lớp chỉ một giáo viên, chỉ mở hai môn Ngữ văn và Toán học, bộ đều do một giáo viên giảng dạy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-121.html.]

 

Đa

 

giáo viên cũng chỉ nghiệp cấp ba, thậm chí còn biên chế giáo viên, thể là những “giáo viên chân đất" thực thụ.

 

Vả đại đa giáo viên tuổi tác cũng còn trẻ nữa.

 

Đều là những trí thức đây.

 

Tư Niệm trong ánh mắt tò mò của lũ trẻ xung quanh, bước xuống từ xe mô tô.

 

Chu Việt Thâm còn về bận việc, cho nên chỉ thể đưa họ qua đây.

 

Dường như còn lo lắng Tư Niệm thích ứng , quét mắt môi trường xung quanh một lượt, giọng trầm thấp :

 

“Lát nữa giao hàng, lúc đó bảo Vu Đông đến đón em về."

 

Tư Niệm vốn định từ chối, nhưng cô quả thực là đường, nên gật đầu, “Được, đường về cẩn thận nhé."

 

Chu Việt Thâm cô sâu sắc một cái, áng chừng, hai đứa con trai một cái, lúc mới xe rời .

 

Đừng nhé, đầu tiên họp phụ cho con, Tư Niệm thấy khá căng thẳng.

 

Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn cùng một lớp, .

 

Tư Niệm dắt Chu Việt Hàn, bé vểnh cái cằm nhỏ lên, hưởng thụ ánh mắt của những xung quanh đổ dồn .

 

Trên mặt chỉ thiếu nước mấy chữ to “Mau ~ đây là của đấy".

 

Đến giờ lên lớp , lớn các nhà đều theo đến.

 

Có các bà các chị, cũng các bác các ông.

 

Tư Niệm là trẻ nhất trong đó.

 

Thời buổi , trẻ trong nhà đều đang việc ngoài đồng.

 

Người thể đến đều là những việc gì mấy.

 

Còn ít đến.

 

Một lớp cũng chỉ ba mươi mấy học sinh, mà chỉ mười mấy phụ đến.

 

Tư Niệm cảm thấy đủ khiêm tốn .

 

Tuy nhiên lúc ánh mắt của những đó cứ lướt vù vù về phía cô, cô vẫn cảm thấy, mặc dường như vẫn còn lộng lẫy quá chăng.....

 

Nhóc nhị dắt Tư Niệm lớp học, vặn một đàn ông trung niên mặc bộ tây trang màu xám, đeo kính, trong tay cầm vài cuốn sách cũ tới.

 

Ông thấy nhóc nhị đang ở cửa, ngạc nhiên:

 

“Tiểu Hàn, ở đây."

 

“Chào thầy Vương ạ, đây là của em."

 

Chu Việt Hàn kiêu ngạo giới thiệu.

 

Thầy Vương:

 

“?"

 

 

Sau dám thịt nữa , nếu gỡ xuống thì tiêu đời.

 

Chương 100 Tiểu Hàn đ-ánh

 

Ánh mắt ông rơi Tư Niệm.

 

Khóe miệng Tư Niệm giật giật, mỉm chào hỏi:

 

“Chào thầy Vương ạ, tên là Tư Niệm, là của Tiểu Hàn."

 

Thầy Vương đáy mắt thoáng qua vẻ kinh diễm, đó nghĩ đến điều gì đó, biểu cảm chút ngượng ngùng, gật đầu:

 

“Chào chị, tên là Vương Kiến Quốc, là giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Hàn."

 

Tình hình nhà họ Chu, thực ông vẫn khá rõ ràng, đây lúc họp phụ cho Chu Việt Đông, một phụ nữ tự xưng là kế của chúng đến.

 

Ông chỉ dạy lớp , mà còn cả lớp của Chu Việt Đông nữa.

 

Chu Việt Đông thành tích học tập , thông minh, nên các thầy cô đều quan tâm đến bé.

 

Lúc đó phụ nữ đến họp phụ cho bé, Chu Việt Đông trông vẻ mặt khó coi.

Loading...