Nghĩa nữ thành thiếp (Ngọc trong Tuyết) - C9

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:18:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm xuống sâu. Thanh Ngọc viện treo đèn đỏ, ánh nến lay động theo từng cơn gió lạnh mùa đông. Mọi nghi thức đều giản lược vì qua đại tang. Dù cũng chỉ là lấy một . Vương Tuyết Chi ngay ngắn bên giường, lưng thẳng, tay đặt gọn trong tay áo. Gương mặt nàng bình tĩnh đến mức khiến khác khó đoán trong lòng đang nghĩ gì.

Cửa phòng mở . Vương Trì Ngọc bước , mùi rượu nhàn nhạt vương . Ánh mắt lướt qua nàng, dừng một thoáng nhanh ch.óng rời . Trong phòng yên tĩnh đến mức rõ tiếng tim đập.

“Ta nàng cam tâm.”

Hắn cất giọng, nàng.

từ khi bước viện , nàng nên hiểu vị trí của .”

Tuyết Chi khẽ đáp:

“Tuyết Chi hiểu.”

Chỉ hai chữ, oán trách, cầu xin. Chính sự bình thản đó khiến Trì Ngọc khẽ cau mày.

Đêm , đèn trong phòng tắt quá sớm. Hắn ôm lấy nàng, ân ái. Khi nàng đau đớn chảy nước mắt, bối rối buông nàng :

“Xin …”

“Thiếp , công t.ử cứ tiếp tục” nàng nhẫn nhịn cơn đau giữ . Hắn thở dài bất đắc dĩ. Khi thứ kết thúc, Trì Ngọc ôm lấy nàng, hôn lên trán:

“Ngủ .”

Giọng ấm áp trầm tĩnh phả bên tai nàng dịu ngọt. Tuyết Chi kéo chăn che kín , giọng khẽ:

“Vâng.”

Canh ba qua, cửa phòng mở. Một nha bưng khay bước , đó là một bát sứ men trắng, khói bốc nhè nhẹ.

“Lão phu nhân căn dặn.”

Nha cúi đầu.

“Quý uống canh.”

Tuyết Chi bát canh, chỉ liếc một cái hiểu rõ đó là gì, canh tránh thai. Nàng đưa tay nhận lấy, sắc mặt đổi, hỏi vì , cũng phản kháng.

Vương Trì Ngọc bên cửa, nàng nâng bát canh lên môi. Trong khoảnh khắc đó, bỗng cảm giác khó chịu như thể chính tay cắt đứt một điều gì đó kịp nảy mầm.

“Chưa cưới chính thê.”

Hắn ngập ngừng cất lời

“Nàng mang thai.”

Tuyết Chi uống cạn bát canh, vị đắng lan khắp cổ họng, xuống tận tim. Nàng đặt bát xuống, nhẹ giọng:

“Ta hiểu. Công t.ử cần giải thích.”

Câu khiến Trì Ngọc khựng . Hắn vốn chờ nàng phản ứng, chờ một chút uất ức, một chút oán trách… . Chỉ sự chấp nhận quá mức bình thản.

Tuyết Chi mặt trong, khẽ :

“Đêm khuya, công t.ử nên về nghỉ.”

Vương Trì Ngọc lâu, cuối cùng xoay rời . Cánh cửa khép .

Trong căn phòng chỉ còn ánh nến leo lét, và một nữ t.ử lặng lẽ đó, hai tay đặt lên bụng, ánh mắt trống rỗng. Đêm động phòng đầu tiên bái đường, giao bôi, tương lai, chỉ một bát canh đắng nhắc nhở nàng rằng: nàng ở đây, nhưng phép thuộc về nơi .

Sau đêm đầu tiên, Vương Trì Ngọc đến Thanh Ngọc viện thường xuyên hơn. Lúc thì khi trời sập tối, lúc là canh hai canh ba, áo choàng còn vương gió lạnh, bước chân quen thuộc đến mức nha trong viện cần thông báo cũng là ai.

Những đêm đó, khí còn lạnh lẽo mà đó là sự ấm áp ngọt ngào khó tả. Có lúc kéo nàng gần, giọng trầm xuống:

“Lại đây.”

Tuyết Chi kịp phản ứng, ôm lòng. Cánh tay chắc, vòng qua vai nàng, ép nàng dựa sát n.g.ự.c . Nhịp tim trầm đập ngay bên tai nàng, từng nhịp rõ ràng.

“Công t.ử…”

Nàng khẽ gọi, giọng thấp hơn thường ngày. Hắn cúi đầu, thở lướt qua tóc mai nàng:

“Ngủ .”

Không mệnh lệnh. Giống như… dỗ dành.

Có đêm, đặt tay lên lưng nàng, bàn tay ấm áp di chuyển chậm, như thể đang xác nhận sự tồn tại của nàng. Tuyết Chi khẽ run, nhưng tránh . Hắn cảm nhận , cánh tay siết c.h.ặ.t hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghia-nu-thanh-thiep-ngoc-trong-tuyet/c9.html.]

“Nàng sợ ?”

Giọng thấp, sát bên tai nàng.

“Không.”

Tuyết Chi đáp thật.

“Chỉ là… quen.”

Một tiếng khẽ vang lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c .

Những đêm , càng lúc càng ân cần hơn. Có khi kéo nàng , cằm đặt lên đỉnh đầu nàng, tay đan c.h.ặ.t lấy tay nàng chăn. Có khi nửa đêm tỉnh giấc, nàng phát hiện ôm trọn lòng, hề cách. Hơi thở phả đều gáy nàng, nóng đến mức khiến tim nàng đập loạn. Nàng từng nghĩ…một luôn lạnh nhạt, kiêu ngạo như , thể ôm khác ngủ suốt cả đêm.

“Công t.ử…”

Nàng khẽ trong bóng tối.

“Ừ?”

“Ngài cần ngày nào cũng đến.”

Hắn im lặng một lúc, siết nàng c.h.ặ.t hơn, giọng trầm hẳn:

“Ta .”

Mỗi khi rời khỏi Thanh Ngọc viện, vòng tay trống rỗng khiến khó chịu đến mức đầu . Đêm qua đêm khác, ôm nàng ngủ, ôm như thể sợ nàng biến mất.

Mà Tuyết Chi, dù lý trí đến , cũng thể phủ nhận một sự thật. Nàng quen với ấm .

Dần dần, sự hiện diện của Vương Trì Ngọc trong Thanh Ngọc viện trở thành điều hiển nhiên. Đêm nọ, bước phòng, đưa tay kéo Tuyết Chi gần. Động tác dứt khoát, cho nàng cơ hội tránh né. Nàng va n.g.ự.c , thở chợt rối loạn.

“Công t.ử…”

Giọng nàng thấp, run.

Hắn cúi đầu, trán chạm trán nàng. Khoảng cách gần đến mức nàng thể rõ hàng mi dài khẽ lay động theo nhịp thở của .

“Đừng gọi như .”

Giọng trầm khàn.

“Ngoan, gọi Ngọc lang.”

Tuyết Chi cứng . Bàn tay đặt lên eo nàng, còn là cái ôm hờ hững như . Lòng bàn tay nóng rực, giữ nàng sát , như thể chỉ cần nàng cử động thêm một chút, sẽ kiềm chế nổi. Nàng ép ngửa đầu, cổ lộ trong ánh nến mờ. Hơi thở lướt qua làn da mỏng manh , chậm rãi, nóng ấm khiến tim nàng đập loạn.

“Nàng gầy hơn .”

Hắn khẽ, như tự lẩm bẩm.

“Không ăn uống t.ử tế ?”

“Có…”

Tuyết Chi đáp, nhưng lời kịp dứt, siết tay mạnh hơn.

“Nhìn .”

Nàng ngẩng đầu.

Ánh mắt tối , còn là sự lạnh nhạt của công t.ử thế gia, mà là một thứ cảm xúc sâu nặng, áp lực đến mức khiến đối diện thể trốn. Ngón tay chạm lên gò má nàng, chậm rãi vuốt xuống, dừng ở khóe môi. Động tác nhẹ, nhưng khiến nàng căng thẳng.

“Nếu đến…”

Hắn thấp giọng.

“Có nàng sẽ ngủ yên như , chẳng nhớ đến ?”

Tuyết Chi mím môi, trả lời.

Hắn bật khẽ, tiếng thấp. Nàng ôm c.h.ặ.t, thể mềm mại áp sát, đến mức nàng thể cảm nhận rõ từng nhịp thở nóng rực của .

“Ta thích.”

Hắn .

“Cái dáng vẻ lúc nào cũng điều, lúc nào cũng im lặng chịu đựng của nàng.”

Nàng khẽ run. Tay luồn gáy nàng, giữ c.h.ặ.t, cằm đặt lên đỉnh đầu nàng. Hơi ấm bao trùm, mang theo cảm giác che chở giam cầm.

Loading...