Nghĩa nữ thành thiếp (Ngọc trong Tuyết) - C8
Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:14:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:14:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Trong thư phòng chỉ còn Vương Trì Ngọc. Hắn lâu, n.g.ự.c phập phồng, bàn tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. Lần đầu tiên nhận , nàng thể cứng cỏi đến nhường đó.
Sau cuộc chuyện trong thư phòng hôm đó, Vương Trì Ngọc hạ lệnh cấm túc Phương Tuyết Chi. Lệnh ban gọn gàng, cần giải thích. Chỉ một câu: “Không rời viện nửa bước.” Không ai dám hỏi vì .
Buổi tối, viện nhỏ của Tuyết Chi yên tĩnh đến lạ. Ánh đèn dầu le lói, soi bóng nàng in lên vách tường, mảnh mai mà kiên cường. Tuyết Chi bàn, chậm rãi thu dọn đồ đạc: vài bộ y phục giản dị, mấy cuốn sách chép tay, một túi bạc là từng đồng nàng dành dụm suốt mấy năm.
Đêm khuya, đích đến tiểu viện của Tuyết Chi báo . Nàng đang đèn, một cuốn sách. Nghe tiếng bước chân, nàng ngẩng đầu.
“Đại công t.ử.”
“Ta .” Hắn giữa phòng, giọng thấp. “Di ngôn thể trái.”
Tuyết Chi đặt sách xuống. “Ta cũng . Nếu công t.ử giữ bằng cách , sẽ rời .”
“Rời ?” Hắn nhạt. “Nàng ?”
Nàng đáp nhanh.
“bất cứ nơi nào Vương phủ.”
“Vương Tuyết Chi.”
Hắn tiến lên một bước.
“Ta cho nàng phận, cho nàng chỗ dựa, nàng còn gì?”
Nàng ngẩng đầu . Ánh mắt oán, chỉ kiên quyết.
“Ta lựa chọn.”
Một câu , khiến nghẹn .
“Với ,”
Nàng tiếp, giọng vẫn bình thản.
“Quý ân huệ mà là giam cầm.”
Không to tiếng nhưng mỗi chữ đều đ.â.m thẳng lòng tự tôn của .
“Vậy nàng chính thê?”
Giọng lạnh lẽo.
Tuyết Chi lắc đầu.
“Ta , gả cho Đại công t.ử.”
Tuyết Chi ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh mà kiên định,
“Ngài từng hỏi mong điều gì ?”
Nàng khẽ hít một , tiếp lời, từng chữ đều chậm, rõ:
“Tuy xuất bần hàn, nhưng bao giờ mong trèo cao. Ta chỉ sống một đời bình lặng. Lấy một phu quân bình thường, cần quyền thế, cần phong quang. Mở một tiệm lâu nho nhỏ, tự tay điểm tâm, tự tay quản sổ sách, ngày tháng an mà trôi qua.”
Nàng thẳng , né tránh:
“Những tranh đấu chốn nội viện… hẳn Đại công t.ử hiểu rõ hơn . Ta cả đời sắc mặt khác để sống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghia-nu-thanh-thiep-ngoc-trong-tuyet/c8.html.]
Giọng nàng mềm, nhưng ý chí cứng rắn đến lạ.
“Cho nên xin ngài ” nàng khẽ cúi , hành lễ sâu, “đừng ép bước con đường .”
Khoảnh khắc nàng bốn chữ “phu quân bình thường”, trong mắt thoáng qua một tia gì đó khó gọi tên. Hắn từng nghĩ đến khả năng . Nàng lựa chọn một khác là .
Khoảnh khắc đầu gặp mặt, trong ánh mắt rụt rè sợ sệt của nàng, thấy một ánh say mê kịp giấu , giống hệt ánh mắt của vô thiếu nữ từng , thứ ánh mà quá quen thuộc. Cho nên nghĩ nàng cũng giống họ. Trì Ngọc bỗng bật khẽ, tiếng ngắn ngủi, khàn lạnh.
“Nàng lấy khác? Nàng dám trong lòng ?”
Không khí rơi im lặng lâu. Tuyết Chi dám trả lời. Sâu thẳm trong lòng, Tuyết Chi từng phủ nhận sự ngưỡng mộ dành cho Đại công t.ử. Ở gần một như , dung mạo, khí chất, tâm tính, tài năng,đều quá mức ch.ói mắt, nàng thánh nhân, thể động tâm. với nàng ngưỡng mộ là cảm xúc, còn lý trí sẽ lựa chọn.
Cuối cùng, Vương Trì Ngọc rời . Trước khi , một câu:
“Chưa sự cho phép của , nàng rời khỏi phủ .”
Ngoài , tuyết bắt đầu rơi.
Trời đông xám xịt, gió lạnh lùa qua từng kẽ áo.
Vương Tuyết Chi cổng Thanh Ngọc viện, hai tay siết c.h.ặ.t, móng tay gần như ghim sâu lòng bàn tay mà . Nơi … từ hôm nay sẽ là chốn nàng ở .
Với phận quý của Vương Trì Ngọc, nàng ban cho một tiểu viện xinh , bố cục nhã nhặn, thanh tĩnh từng viên gạch, từng nhành cây đều mang phong vị mà yêu thích. Đẹp đẽ thì ? Hai chữ quý như một khối đá nặng nề đè lên l.ồ.ng n.g.ự.c nàng, nặng đến mức mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn.
Đó vinh quang. Mà là một phận đóng khung, một con đường khác nàng chọn sẵn.
Tuyết Chi lặng hồi lâu, bước qua cánh cổng như nàng sẽ còn đường lui.
“Vào .”
Giọng trầm thấp vang lên phía , lạnh lùng mà quen thuộc. Tuyết Chi đầu . Vương Trì Ngọc khoác áo bào trắng,và bộ dáng thanh lãnh cao ngạo, dáng thẳng tắp, gương mặt biểu tình. Ánh mắt sâu như vực tối, để lộ nửa phần d.a.o động.
Nàng khẽ cúi đầu, vẫn tha thiết cầu xin :
“Ta . Di ngôn của phu nhân… thể nhận.”
“Không nàng nhận nhận.”
Hắn ngắt lời, từng chữ rơi xuống cứng rắn.
“Là quyết. Vương Tuyết Chi!”
Giọng trầm thấp mà nguy hiểm.
“Nàng cho rằng đang thương lượng ?”
Hắn lưng, lạnh lùng phất tay:
“Dẫn nàng viện. Từ hôm nay, nàng là quý Vương gia.”
Hai chữ quý như lưỡi d.a.o cắt ngang lòng Tuyết Chi. Nàng yên một lúc lâu, chậm rãi lên tiếng:
“Ta thể viện. xin công t.ử, nếu ngài thấy nữa, hãy cho phép rời …”
Bóng lưng Vương Trì Ngọc khựng . Trong khoảnh khắc đó, bỗng thấy lòng trống rỗng đến khó hiểu.
“Đã là của Vương Trì Ngọc , thì cả đời đừng khỏi Vương phủ.” Giọng lạnh lẽo, cay nghiệt.
Cánh cửa Thanh Ngọc viện khép lưng Tuyết Chi. Nàng bước trong, sắc mặt bình thản, nhưng trái tim sớm rạn nứt. Từ hôm nay trở , nàng giam trong khuôn khổ thế gia.
Còn Vương Trì Ngọc ngoài viện lâu.
Hắn hiểu vì …rõ ràng là ép nàng, nhưng cảm giác mất mát trong lòng giống như đ.á.n.h rơi thứ gì đó quan trọng.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.