Hắn vốn cho rằng, nụ hôn , nàng hoặc sẽ hoảng loạn, tức giận hoặc sẽ hổ tránh né. , Tuyết Chi bình tĩnh đến đáng sợ. Mỗi gặp, nàng chỉ cúi đầu:
“Đại công t.ử.”
Trong khi đó, Vương Trì Ngọc bắt đầu mất kiểm soát. Hắn sách , chữ sai nét. Đêm xuống, trong đầu hiện lên ánh mắt của nàng, giận dữ, oán trách, mà nhẫn nhịn cam chịu, giống như sớm chấp nhận việc quyền phản kháng. Ý nghĩ khiến bực bội. Nàng lúc nào cũng , giấu hết tâm tư, ẩn nhẫn chịu đựng.
Một buổi chiều mưa, Tuyết Chi trú hiên học đường. Vương Trì Ngọc bước tới. Hắn dừng cách nàng một bước, giọng trầm:
“Ta ý mạo phạm chỉ là…”
Câu khỏi miệng, chính cũng sững . Hắn đang giải thích?
Tuyết Chi cúi đầu:
“Công t.ử cần . Ta để tâm.”
Nàng tiếp, giọng bình thản.
“Cũng mong công t.ử… để tâm.”
Mưa rơi lộp bộp. Mỗi giọt như rơi thẳng tim. Nàng bước . Còn Vương Trì Ngọc lâu.
Thời gian lặng lẽ trôi, một năm nữa qua , bệnh của Đại phu nhân đến đột ngột. Ban đầu chỉ là ho khan, mệt mỏi, ai cũng nghĩ nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi. đầy nửa tháng, bà liệt giường, sắc mặt xám trắng, thở yếu ớt đến mức dựa t.h.u.ố.c thang duy trì.
Cả Vương phủ chìm trong khí nặng nề. Vương Trì Ngọc gần như ở luôn trong viện Đại phu nhân. Hắn xử lý công việc gia tộc ban ngày, tối đến bên giường, hỏi han, săn sóc Đại phu nhân. Đêm cuối cùng, Đại phu nhân gọi Trì Ngọc đến bên giường.
Giọng bà nhẹ, nhẹ đến mức như tan khí.
“Ngọc nhi…”
Hắn quỳ xuống, nắm tay bà.
“Mẫu , con ở đây.”
Bà lâu, ánh mắt đầy đau lòng.
“Con gánh Vương gia từ khi còn trẻ… mệt .”
Hắn siết tay, đáp.
“Ta con sống đúng mực cả đời, từng vì .”
Bà khẽ thở dài.
“ con … cũng bên cạnh.”
Ánh mắt bà chậm rãi chuyển sang phía cửa, nơi Tuyết Chi đang cúi đầu.
“Ta … con cưới Tuyết Chi.”
Câu rơi xuống, nhẹ nhưng khiến Trì Ngọc chấn động.
“Mẫu …”
“Nghe hết.”
Bà ngắt lời , giọng yếu nhưng kiên quyết.
“Nàng tham, cầu, chu đáo, hiểu chuyện. Ta nàng mấy năm nay, rõ.”
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y con trai:
“Ta chỉ mong… chăm sóc con. Ta mất Lan nhi …Giờ chỉ còn con thôi. Ta chỉ mong con sống cho , sống vui vẻ.”
Ba ngày , Đại phu nhân qua đời. Tang lễ cử hành long trọng. Cả Vương phủ mặc đồ trắng, trướng mành rũ xuống, tiếng than xen lẫn tiếng chuông mõ, kéo dài dứt. Tuyết Chi quỳ ở hàng cùng, cúi đầu thấp, nước mắt rơi ướt tay áo. Người duy nhất trong phủ từng thật lòng che chở nàng còn.
Sau tang lễ, chuyện di ngôn nhanh ch.óng đưa bàn bạc. Phụ Trì Ngọc và các trưởng bối đều thống nhất một phương án thỏa: nạp Vương Tuyết Chi quý . Không chính thê. cũng là phận cao hơn thường.
“Di ngôn vẫn giữ.”
“Thân phận nàng vốn đủ chính thất.”
“Quý là ân huệ với nàng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghia-nu-thanh-thiep-ngoc-trong-tuyet/c7.html.]
Quả thực, với Đệ nhất công t.ử Vương Trì Ngọc, ngoài bao quý nữ danh môn, tiểu thư khuê các, cam tâm tình nguyện cúi đầu, chỉ mong bước hậu viện dù chỉ với phận thất. Huống hồ gì nàng, một nghĩa nữ xuất từng mang nô tịch. Trong mắt ngoài, nàng chọn quý của Vương Trì Ngọc, là thiệt thòi, mà là chuyện vô nữ nhân khác cầu còn .
Chỉ là ai hỏi ý nàng.
Tối hôm đó, Tuyết Chi chủ động gặp Trì Ngọc.
Là đầu tiên lâu, nàng bước thư phòng .
“Công t.ử.”
Giọng nàng bình tĩnh.
“Ta đến một câu.”
Hắn nàng, chỉ đáp:
“Nói.”
“Di ngôn của phu nhân…”
Nàng dừng một nhịp.
“công t.ử cần miễn cưỡng tuân theo. Ta tự đủ tài đức, càng đủ phận, để theo hầu công t.ử. Ân huệ của Nhị tiểu thư và Đại phu nhân, kiếp Tuyết Chi thể báo đáp hết. cũng vì thế…. ”
nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trẻo mà kiên định,
“… càng tiếp tục phiền Vương gia. Sau khi tang kỳ của Đại phu nhân kết thúc, Tuyết Chi xin phép xuất phủ.”
Vương Trì Ngọc ngẩng đầu. Ánh mắt lạnh hẳn.
“Vương Tuyết Chi, nàng cái gì?”
“Thỉnh công t.ử cho phép.”
Nàng cúi đầu thi lễ, oán trách, bi lụy nhưng kiên quyết tuyên bố lập trường.
Sắc mặt trầm xuống.
“Di ngôn là di ngôn.”
Hắn dậy, áp lực bức .
“Không nàng bỏ là bỏ .”
“Ta cầu.” Tuyết Chi . “Cũng cần.”
“Không quý ? Hay là chính thê!”
Hắn lạnh, trong giọng mang theo tức giận.
“Với phận của nàng, quý là phù hợp. Bao nhiêu cầu còn .”
“ . Chính thê, quý đều cầu! Ta gả cho công t.ử!”
Một câu , khiến nổi giận.
“Muốn , đến lượt nàng quyết.”
Hắn nàng chằm chằm.
“Vương Tuyết Chi, nàng nên điều.”
Không khí trong phòng căng cứng đến cực điểm. Tuyết Chi cúi đầu hành lễ sâu.
“Ta xong .”
Nàng xoay rời , tranh cãi, dây dưa, chỉ để một câu bình thản đến tàn nhẫn:
“Ta thà rời khỏi Vương phủ, cũng bước bằng phận .”
Cửa khép .