Nghĩa nữ thành thiếp (Ngọc trong Tuyết) - C3
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:51:23
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:51:23
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Sau tang lễ Nhị tiểu thư, Vương Trì Ngọc cũng ở phủ để cùng phụ gánh vác việc trong tộc. So với lúc còn nhỏ, ít khi lưu hậu viện. , vì bệnh tình của mẫu vẫn định, buộc qua hậu viện nhiều hơn.
Hôm , trời hửng nắng. Vương Trì Ngọc cùng Tam Vương Trì Viễn, con của Liên di nương, từ tiền viện trở về, ngang hậu viện thì chợt thấy gốc mai đó.
Cô nương mặc áo lụa màu xanh nhạt, tay áo xắn gọn, giữa sân chỉ huy nha dọn dẹp. Trên nền tuyết tan hẳn, dáng nàng mảnh mai mà thẳng tắp, giọng vang lên rõ ràng giữa sân vắng.
“Bên trái đừng để sát ánh nắng quá.”
“Canh giờ Mão nhớ thu , kẻo sương nặng.”
Không hề bộ, cũng chẳng chút yểu điệu thanh cao của tiểu thư khuê các.
Vương Trì Viễn bước chậm , liếc mắt sang, khóe môi nhếch lên nửa nửa :
“Đó là vị nghĩa nữ mới nhận của mẫu ?”
Hắn thêm một lát, giọng hạ thấp, mang theo ý vị khó :
“Tiểu thư mà giữa sân hô to gọi nhỏ, việc lớn việc nhỏ đều tự tay sắp xếp… thế nào cũng dáng tiểu thư.”
Ánh mắt lướt qua Tuyết Chi, dừng ở tay áo xắn gọn , khẽ :
“Xuất hạ tiện, khoác thêm lớp da tiểu thư… cũng khó mà khá lên .”
Lời lớn, nhưng lạnh và thẳng, hề che giấu ý chê bai.
Vương Trì Ngọc , bước chân hề dừng . Hắn chỉ liếc qua sân viện một cái, ánh mắt trầm tĩnh, chút gợn sóng, giọng bình thản đến lạnh nhạt:
“Xuất là thứ đổi .”
Hành lang rơi im lặng.
Dưới gốc mai, Tuyết Chi vẫn cúi đầu kiểm tra chậu cây, rằng chỉ trong khoảnh khắc , phận và con nàng khác lạnh lùng đ.á.n.h giá xong xuôi.
Buổi trưa hôm đó, Đại phu nhân dùng t.h.u.ố.c xong thì mệt, nhắm mắt nghỉ ngơi khẽ dặn dò Tuyết Chi:
“Ngọc nhi ghé qua, con tiếp đãi nó một lát.”
Tuyết Chi , lòng thoáng khựng một nhịp, nhưng mặt lộ chút d.a.o động nào. Nàng cúi đáp khẽ:
“Vâng.”
Nàng bưng khay về phía thư phòng nhỏ bên viện. Bước chân nhẹ, động tác chậm rãi, như sợ kinh động sự yên tĩnh nơi .
Trong thư phòng, Vương Trì Ngọc đang cúi đầu xem sổ sách. Nghe tiếng bước chân, ngẩng lên. Hai ánh mắt chạm trong thoáng chốc. Chỉ một khắc ngắn ngủi, Tuyết Chi vội thu ánh , cúi hành lễ. Mỗi động tác đều gọn gàng, đúng mực, thừa thiếu:
“Đại công t.ử, mời dùng .”
Vương Trì Ngọc nàng một cái, đưa tay nhận chén . Hắn nhấp một ngụm, , giọng cao thấp:
“Ngồi .”
Tuyết Chi thoáng ngạc nhiên. Một nhịp , nàng vẫn cúi đầu:
“Đa tạ đại công t.ử.”
Nàng xuống ghế phía , sống lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn đầu gối, tư thế đoan chính đến mức gần như cứng nhắc.
Trong phòng yên tĩnh một lúc.
Vương Trì Ngọc đặt sổ sách xuống, ngẩng đầu nàng:
“Nghe mấy ngày nay, trong viện của mẫu , việc đều do ngươi sắp xếp?”
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghia-nu-thanh-thiep-ngoc-trong-tuyet/c3.html.]
Tuyết Chi đáp ngắn gọn.
Hắn nàng thêm một lúc, ánh mắt trầm xuống:
“Lời hôm … để tai?”
Giọng vẫn bình thản, nhưng trong đó mang theo ý dò xét che giấu.
Tuyết Chi khẽ cúi đầu, im lặng. Bảo nàng cư xử như một tiểu thư tôn quý, thong dong, việc gì cũng giao cho khác ? Nàng . Cũng dám.
lúc , bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Quản sự Lưu ma ma bước , thấy hai thì vội vàng hành lễ:
“Đại công t.ử. Tuyết Chi tiểu thư.”
Vương Trì Ngọc đầu bà:
“Thuốc của mẫu vẫn uống đúng giờ chứ?”
Lưu ma ma lập tức đáp, giọng đầy chắc chắn:
“Là Tuyết Chi tiểu thư tự nhắc nhở, từng canh giờ đều sai sót, từng chậm một .”
Vương Trì Ngọc gì, chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Hắn dậy, chỉnh tay áo, chuẩn rời . Khi bước qua Tuyết Chi, ánh mắt thoáng lướt qua nàng thêm một nữa, rõ là đ.á.n.h giá, chỉ là vô tình.
Tuyết Chi cúi đầu yên, chỉ cảm thấy bóng cao lớn rời mang theo một luồng khí lạnh, khiến gian trong phòng như trống trải hơn hẳn.
Cánh cửa khép . Nàng lúc mới khẽ thở một nhẹ.
Tối hôm đó, ngang thư viện trong phủ.
Ánh đèn bên trong vẫn sáng. Qua song cửa, thấy Tuyết Chi đang sách, tay cầm b.út. Không cầm nghệ, nữ công. Là sách. Vương Trì Ngọc một lát, rời .
Trong lòng bỗng nhen lên một thứ cảm xúc nhạt, khẽ.
Gần đây, Đại phu nhân ăn uống . Thuốc thì uống đều, tinh thần cũng tỉnh táo hơn , nhưng hễ đến bữa là bà chau mày. Đũa chạm thức ăn buông xuống.
“Ngang miệng quá…”
Bà khẽ thở dài.
“Ăn nổi.”
Lưu ma ma bên cạnh sốt ruột, sang Tuyết Chi cầu cứu:
“Tiểu thư xem cách nào ?”
Tuyết Chi suy nghĩ một lát nhẹ giọng đáp:
“Mẫu mấy hôm nay vị giác yếu, món nhiều dầu mỡ sẽ càng khó nuốt. Con xin phép vài món thanh đạm, nhưng đổi cách chế biến, may dễ ăn hơn.”
Buổi trưa hôm , mâm cơm trong viện Đại phu nhân liền khác hẳn ngày. Canh gà hầm t.h.u.ố.c bắc ninh nhỏ lửa suốt ba canh giờ, nước canh trong veo, vị ngọt thanh lan nhẹ nơi đầu lưỡi. Cá hấp chỉ thêm gừng non thái sợi, tanh mà vẫn giữ vị tươi. Món rau thì giản dị, nhưng khi ăn mềm , hề nhạt nhẽo.
Đại phu nhân ăn liền nửa bát, chân mày dần giãn .
“Được.”
Bà gật đầu.
“Lâu mới ăn ngon miệng như thế .”
lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.