Nghĩa nữ thành thiếp (Ngọc trong Tuyết) - C1

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:53:04
Lượt xem: 8

Trận mưa cuối xuân kéo dài suốt ba ngày ba đêm.

Cửa hông Vương phủ mở , một chiếc xe ngựa cũ kỹ dừng bậc đá xanh. Bánh xe còn dính bùn đất, rõ ràng đường xa.

Vương phủ vốn nơi tầm thường. Vương gia là gia tộc quyền thế lâu đời bậc nhất Đông Châu quốc, lập nghiệp từ thuở khai quốc, căn cơ sâu dày đến mức ngay cả Hoàng gia tôn thất cũng kiêng dè ba phần. Con cháu Vương gia đời đời bước chân triều đình, nắm giữ quyền binh, đầu lục bộ; kẻ khác tung hoành thương trường, sản nghiệp trải rộng khắp Thương Huyền đại lục. Trăm năm thịnh thế từng suy, danh tiếng và thế lực của Vương gia sớm trở thành một trong những thế gia hàng đầu đại lục.

Giữa khung cảnh uy nghiêm , chiếc xe ngựa cũ kỹ càng trở nên lạc lõng, như một nốt trầm nên xuất hiện cánh cửa phủ quyền quý .

Người phu xe nhảy xuống , kéo rèm xe lên.

“Xuống .”

Bên trong, một bé gái tầm tám chín tuổi gầy gò chậm rãi bước . Váy vải thô sờn cũ, bàn tay nhỏ nhắn run run, ánh mắt hoảng sợ trống rỗng.

Một khắc , nàng còn nhét chung trong khoang xe cùng mấy đứa trẻ khác. Một khắc , nàng bán Vương phủ thế gia hiển hách nhất kinh thành.

Cánh cổng son đỏ chậm rãi khép lưng.Từ khoảnh khắc , phận của nàng đổi khác.

“Đứa gầy thế?”

Một bà quản sự trong sân nàng từ xuống , cau mày.

ánh mắt coi như lanh lợi.”

Người môi giới xòa, cúi nịnh nọt:

“Phu nhân yên tâm, con bé ngoan lắm, đ.á.n.h , mắng cãi. Bán Vương phủ, coi như phúc đức của nó.”

Bà quản sự hừ nhẹ một tiếng, phất tay:

“Đưa rửa sạch, y phục. Từ hôm nay theo hầu Nhị tiểu thư.”

Nàng thấy ba chữ Nhị tiểu thư, tim đập mạnh một cái. Nàng tiểu thư là ai, cũng tương lai . Chỉ rằng, nơi rộng lớn quá, cao sang quá, khiến một đứa trẻ như nàng cảm thấy nhỏ bé đến mức… tồn tại.

Nhị tiểu thư Vương phủ tên là Vương Nhược Lan. Năm đó cũng trạc tuổi nàng, dung mạo xinh xắn, tính tình kiêu ngạo nhưng là thẳng thắn, bộc trực. Ngày đầu gặp, nàng trường kỷ, chống cằm chằm chằm một hồi lâu.

“Ngươi tên gì?”

Nàng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:

“Nô… nô tỳ , ở nhà thường gọi A Tam vì nô tì thứ 3 trong nhà.”

“Không .”

Vương Nhược Lan bĩu môi, nghĩ ngợi một chút ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghia-nu-thanh-thiep-ngoc-trong-tuyet/c1.html.]

“Từ hôm nay gọi là Tuyết Chi . Ta thích tuyết.”

Nàng ngẩn , cảm thấy ấm áp lan toả trong tim. Đó là đầu tiên trong đời, đặt cho nàng một cái tên như

Những năm đó trôi qua nhanh. Tuyết Chi theo hầu bên cạnh Nhược Lan, từng chút một học phép tắc trong phủ, học cách quan sát sắc mặt khác, học cách lưng chủ t.ử mà phát lấy nửa tiếng động. Nàng hiểu rằng, trong chốn thế gia sâu tựa biển , tồn tại mới là bản lĩnh đầu tiên.

Nhược Lan kén ăn, thể yếu, bữa ăn thường chỉ nếm vài miếng liền buông đũa. Vì chủ t.ử, Tuyết Chi lặng lẽ học trù nghệ. Nàng bên bếp lửa từ sớm đến khuya, tay bỏng nước sôi, áo ám mùi khói, chỉ mong thể nấu món ăn khiến Nhược Lan ăn thêm một thìa. Ngay cả đầu bếp lâu năm trong phủ cũng khen nàng thiên phú, phá lệ nhận nàng đồ , tận tâm truyền dạy.

Nhược Lan tính tình kiêu ngạo, lời thẳng thắn, vốn chẳng mấy cận. Trái , Tuyết Chi dịu dàng, chu đáo, tiến lùi, luôn hiểu rõ nàng cần gì cả khi nàng mở miệng. Dần dần, Nhược Lan chỉ coi Tuyết Chi là nha theo hầu, mà đối đãi như tỷ ruột thịt, chuyện vui buồn đều giấu giếm, lòng tin cũng giao trọn cho nàng.

Tuyết Chi lớn lên trong Vương phủ, yên lặng như bóng cây, như tuyết đầu cành. Cho đến năm nàng mười bốn tuổi.

Mùa đông năm đặc biệt lạnh. Vương Nhược Lan nhiễm phong hàn, liệt giường suốt nửa tháng. 

Đêm cuối cùng, tuyết rơi trắng xóa khắp sân. Tuyết Chi quỳ bên giường, tay nắm tay tiểu thư, dám thành tiếng.

“Tuyết Chi….”

Giọng Vương Nhược Lan yếu.

“Sau … nếu còn… ngươi sống cho thật …”

“Tiểu thư, đừng nữa…”

Tuyết Chi lắc đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay lạnh buốt. trời lời cầu xin của nàng. Canh năm hôm , Nhị tiểu thư Vương phủ qua đời.

Tang lễ còn xong, Đại phu nhân Vương gia phát bệnh. Lúc tỉnh táo, bà vẫn đoan trang nghiêm nghị như thường. hễ cơn bệnh ập tới, ánh mắt liền trở nên mơ hồ, hoảng loạn. Có trông thấy Tuyết Chi, bà liền như mất hồn, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy nàng, run rẩy.

“Lan nhi…”

Giọng bà vỡ vụn trong tiếng nức nở, hai tay siết c.h.ặ.t đến mức khiến Tuyết Chi đau nhói.

“Con đừng bỏ mẫu … đừng bỏ mẫu …”

Tuyết Chi sợ đến mức cứng đờ, tim đập loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng dám đẩy , cũng dám đáp lời, chỉ thể im. Từ đó, trong Vương phủ bắt đầu lan truyền một câu chuyện quái dị khó tin. Đại phu nhân khi tỉnh khi mê, đôi lúc nhận nhầm Tuyết Chi thành nữ nhi ruột thịt mất. Và điều khiến tất cả chấn động hơn cả, Gia chủ Vương gia gật đầu, cho phép Tuyết Chi bỏ nô tịch, nhận nàng nghĩa nữ.

Đêm , tuyết rơi trắng cả sân. Tuyết Chi gương đồng, khoác bộ y phục gấm vóc nàng từng dám mơ tới. Nha Hồng Đào phía , cúi giọng thì thầm, trong giọng cả hâm mộ lẫn dè chừng:

“Từ nay về , gặp gọi là tiểu thư .”

Tuyết Chi bóng phản chiếu trong gương. Gương mặt vẫn là nàng, nhưng phận còn là nàng của ngày hôm qua. , nàng hiểu phận thuộc về nàng. Vị trí , chẳng qua chỉ là một chỗ mượn tạm giữa Vương phủ sâu thẳm.

Chỉ là nàng ngờ…Số phận dùng phận “mượn tạm” , dẫn nàng gặp nên gặp nhất trong đời.

Ngoài cửa, tuyết lặng lẽ rơi xuống Vương phủ, từng bông từng bông.

 

Loading...