NGHE TIẾNG LÒNG TRA NAM, TA ĐẨY HẮN CHO CÔNG CHÚA - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-02-07 17:24:14
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Trân Ninh sợ Sở Phi trách phạt nên chỉ là khỏi cung để tìm chơi đùa.
Ta cắt cử vài tên thị vệ bên cạnh theo bảo vệ nàng , dặn nàng ngày mai lúc về thành cứ dùng danh nghĩa của mà cửa.
Người đời đều Trần Bảo Gia hành sự ngông cuồng, chuyện dù truyền ngoài thì với mà cũng chỉ là thêm một giai thoại hoang đường, chẳng đáng là bao.
Ta tiễn Trân Ninh khỏi thành, đường trở về phủ bắt gặp một thiếu niên đang mấy tên công t.ử quyền quý ở kinh thành ức h.i.ế.p.
Thiếu niên quần áo rách nát, chúng đ.ấ.m đá túi bụi đến mức bầm dập cả mặt mày, còn rõ diện mạo.
An Nhu Truyện
Lúc bấy giờ rằng Ngụy Thượng thư mới cưới vợ kế, sợ con trai trưởng gây chuyện nên đưa về trang viên quê ở tạm vài tháng.
Nào ngờ đám nô bộc ác ôn khinh chủ, Ngụy Cảnh Tụng trốn khỏi trang viên, dọc đường ăn xin để kinh tìm cha đòi công bằng.
Trần Bảo Gia vốn tính tình thấy chuyện bất bình là rút đao tương trợ. Ta sai thị vệ trướng dạy cho mấy tên một bài học, nhưng vì vẫn lo lắng cho hoàng nên bản hề lộ mặt.
Chờ đến khi mấy tên công t.ử quyền quý đ.á.n.h đến mức cha gọi , ôm đầu chạy mất dạng, mới sai phu xe đầu về phủ.
Thiếu niên loạng choạng đuổi theo xe ngựa, phu xe đành lòng nên dừng , bảo mau .
Hắn cung kính hành lễ ở bên ngoài xe ngựa.
Giọng của thiếu niên vô cùng lạnh lùng: "Dám hỏi danh tính của quý nhân?"
Ta ngờ tên tiểu t.ử ăn mày vẻ báo ân, lòng trắc ẩn trỗi dậy, vén góc rèm gấm lên, ném cho một chiếc túi thơm.
Số bạc bên trong đó ít, đủ để ăn mặc lo trong mấy năm trời.
Người khỏi thành là "Trần Bảo Gia", thì trong xe ngựa của phủ công chúa chỉ thể là Trần Trân Ninh.
Ta hiệu cho tỳ nữ trong xe, tỳ nữ trả lời: "Đây là Trân Ninh công chúa."
Trong căn phòng, Ngụy Cảnh Tụng chằm chằm mắt , đôi tay rũ xuống đầy rã rời: "Hóa ngày hôm đó thực sự là nàng. Ta , thực sự , nếu như thể bắt đầu một nữa..."
Thấy bộ dạng mất hồn mất vía của , chỉ cảm thấy nực .
Hóa kiếp , và phu thê mười năm trời, mà vẫn bằng một chút ơn huệ tùy tiện ban phát năm nào.
Ta từng khẩn cầu tình yêu từ Ngụy Cảnh Tụng, cũng ít tự nghi ngờ bản , liệu chỉ như Trân Ninh mới xứng đáng yêu thương .
ngờ rằng, tình yêu của Ngụy Cảnh Tụng rẻ mạt đến thế.
Ta nhắm mắt , khi mở mắt nữa, trong lòng tỉnh táo.
Chuyện cũ kiếp giờ như mây khói.
Ta bình thản : "Để cho ngươi , nếu một nữa, gặp nơi phố dài, cứu ngươi về phủ, ngươi sẽ lấy oán báo ân, hủy hoại danh dự của . Ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t bao nhiêu trong phủ công chúa của , dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt, lợi dụng gánh chịu tội ngươi. Sau khi ngươi công thành danh toại, ngươi sẽ tặng cho một trận vạn tiễn xuyên tâm."
"Không, như ." Ngụy Cảnh Tụng hoảng loạn , " , tất cả đều sai ."
Ánh mắt thoáng hiện lên vẻ mờ mịt.
"Trần Bảo Gia, thực sự cứu năm đó là nàng."
Hắn chăm chú mắt , giống như đang khao khát tìm kiếm một sự xác nhận: "Nếu phát hiện sớm hơn, nếu rõ đó chính là nàng..."
Trong đôi mắt đen của trào dâng sự hối hận chân thành: "Chúng thể nào... bắt đầu từ đầu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-tra-nam-ta-day-han-cho-cong-chua/chuong-8.html.]
"Không bao giờ." Ta c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt trả lời , "Bây giờ ngươi những lời , chẳng qua là vì ngươi đê tiện mà thôi."
"Ngụy Cảnh Tụng ngươi luôn tự cao tự đại, chỉ sợ thối rữa trong chốn hậu trạch nên mới liều mạng bò ngoài. Thế nên con đường , thứ gì càng thì ngươi càng thấy trân quý."
Ngụy Cảnh Tụng lắc đầu: "Ta từng mơ thấy một giấc mơ, mơ thấy và nàng cũng từng một đoạn tình cảm, trong mơ, nàng đối xử với ."
Trong mắt ẩn chứa một tia kỳ vọng: "Đêm ở lâu đó, mạo phạm nàng, nhưng nàng dập tắt chuyện , chẳng lẽ vì nàng căn bản nỡ xuống tay g.i.ế.c ?"
Nghe , bỗng nhiên bật : "Phải, đêm đó, bổn cung vốn sai g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi ngay lập tức, nhưng đó quả thực chọn cách dừng tay."
Ta rủ mắt : " lẽ nào ngươi nghĩ rằng, với cái bộ dạng thoi thóp như hiện tại, ngươi còn sống nổi mấy ngày nữa? Ngụy công t.ử, ngươi thử nghĩ mà xem, kể từ ngày ở lâu đó, bệnh tình của ngươi dường như bao giờ thuyên giảm."
"
Lông mày khẽ nhíu , trong mắt loé lên vẻ kinh ngạc.
Ta kiên nhẫn giải đáp thắc mắc cho : "Bởi vì kế của ngươi tráo t.h.u.ố.c của ngươi . Bao nhiêu năm qua bà coi ngươi như con đẻ, nhưng năm đó chính ngươi mưu hại con của bà ."
Ngụy Cảnh Tụng đột nhiên ngẩng đầu lên, thể tin nổi mà : "Sao nàng ?"
"Thang t.h.u.ố.c mà Ngụy phu nhân đưa cho ngươi là do chính bổn cung tỉ mỉ chọn lựa, tốn ít tiền bạc mới mua . Nó sẽ khiến cơ thể ngươi ngày càng suy nhược, cho đến khi hao mòn mà c.h.ế.t."
Bí mật về việc Ngụy Cảnh Tụng mưu hại đứa em trai cùng cha khác chính là do kiếp tự kể cho .
Khi , Ngụy Cảnh Tụng là Thủ phụ Đại Yến, còn cần sợ hãi bất kỳ ai nữa.
Còn Trần Bảo Gia , trong mắt chẳng qua chỉ là một kẻ tù tội mà thôi.
Mười năm nhẫn nhịn, một khi ở đỉnh cao, Ngụy Cảnh Tụng cao ngạo kể cho gian khổ thế nào để leo lên vị trí , và dùng bao nhiêu thủ đoạn tàn độc .
Trong đó, cả chuyện .
Vị phu nhân kế thất của Ngụy Thượng thư bản tính vốn thuần hậu, khi trở thành chủ mẫu của Thượng thư phủ cũng từng coi Ngụy Cảnh Tụng như con đẻ của .
vẫn thấy đủ, để củng cố vị trí đích t.ử duy nhất của , khi Ngụy phu nhân mang thai, hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t chính em trai .
Có lẽ Ngụy Cảnh Tụng cũng khó mà tin nổi, bí mật từng vạch trần ở kiếp trở thành lưỡi đao mà kiếp dùng để tiễn xuống địa ngục.
Bước khỏi Ngụy phủ, cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái.
Những tội ác ở kiếp , mười phần thì đến tám chín phần do .
Trần Bảo Gia thực sự cũng chẳng hạng lương thiện gì. Để Ngụy Cảnh Tụng c.h.ế.t một cách nhanh ch.óng thì hời cho quá, chi bằng cứ để mục ruỗng dần trong chốn hậu trạch mà chán ghét nhất, bàn tay của phụ nữ mà coi thường nhất, từ từ mà c.h.ế.t .
"Vạn sự đều nhân quả, ngươi cứ ở đây mà tận hưởng nốt những năm tháng cuối đời ."
Đó là câu cuối cùng dành cho Ngụy Cảnh Tụng.
Trong xe ngựa, Thúy Trúc hỏi : "Công chúa, Nhị công chúa điên dữ dội lắm, nhưng Thúy Trúc cứ cảm thấy cái điên của nàng gì đó kỳ lạ."
"
Ta vén rèm gấm lên cửa sổ, phố dài Thịnh An qua kẻ tấp nập, dường như chẳng khác gì so với kiếp .
"Điên thật điên giả liệu quan trọng ?"
Thúy Trúc chút hiểu.