NGHE TIẾNG LÒNG TRA NAM, TA ĐẨY HẮN CHO CÔNG CHÚA - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-07 17:24:10
Lượt xem: 129
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau buổi cung yến Tết Nguyên tiêu, đường về phủ, bắt gặp Ngự sử đại phu Thôi Tương Nghi và Ngụy Cảnh Tụng đang uống rượu trong lầu.
Ở một góc bên cửa sổ, hai họ đang đẩy chén đổi cốc, trò chuyện rôm rả.
Ta chợt nhớ kiếp , Thôi Tương Nghi ở ngay triều đình mà đàn hặc về việc dùng tư hình sát hại .
Hóa âm mưu của Ngụy Cảnh Tụng và lão bắt đầu từ lúc .
Ta lệnh cho phu xe rời , nhưng tên tùy tùng của Ngụy Cảnh Tụng chạy đến chặn xe mã , rằng công t.ử nhà việc hệ trọng thương lượng với .
Bên trong nhã phòng ở tầng hai lầu, Thôi Tương Nghi sớm biến mất thấy tăm .
Nhìn cánh cửa sổ đóng c.h.ặ.t, cau mày hỏi: "Thôi đại nhân ?"
Ngụy Cảnh Tụng thản nhiên đáp: "Làm gì Thôi đại nhân nào, chắc là công chúa nhầm ."
Sau khi rửa một lượt, đưa chén mới pha cho .
Ta đụng chén đó, chỉ bình thản : "Ngụy công t.ử chuyện gì bàn với bản cung?"
"Bảo Gia công chúa hình như thông minh lên ít nhỉ."
An Nhu Truyện
Giọng của Ngụy Cảnh Tụng chợt trở nên lạnh lẽo: " nàng nên đơn độc đến gặp ."
Ánh mắt khựng , nhận mùi hương mới thắp chiếc bàn nhỏ, định dậy rời .
ngay khắc , cả cơ thể tê liệt, thể cử động nổi.
Ta cố ép từng chữ qua kẽ răng: "Ngụy Cảnh Tụng, đây là Thượng Kinh, ngươi định gì?"
Hắn từng bước tiến gần , dùng ngón trỏ khều mở vạt áo , khẽ : "Bảo Gia công chúa, nàng xem, nếu để một dấu vết nàng, đêm đại hôn, vị phu quân của nàng thấy thì sẽ nghĩ ?"
Ngụy Cảnh Tụng rút một chiếc trâm sắc nhọn từ đầu xuống, mũi trâm di chuyển vai , khiến làn da rùng vì ớn lạnh.
Ta để thị vệ đợi ngoài lầu vốn là vì giữ chút thể diện cho lão thần Thôi Tương Nghi, ngờ hành động tự đẩy hiểm cảnh.
lúc , Thúy Trúc vén rèm bước : "Công chúa?"
Cảnh tượng mắt thu hết tầm mắt của Thúy Trúc.
Con bé đờ tại chỗ.
Ngụy Cảnh Tụng như thấu hiểu lòng , mỉm gương mặt đang đỏ bừng vì kinh hãi của Thúy Trúc.
"Công chúa tuổi còn nhỏ, hiểu lòng , chỉ là đang giúp nàng rõ tâm ý của mà thôi. Đừng sợ, cứ coi như ngươi thấy gì cả. Sau đêm nay, bản quan sẽ cho ngươi hưởng vinh hoa phú quý tột cùng."
Hắn dừng một chút: "Nếu ngươi một danh phận, bản quan cũng sẽ ban cho ngươi."
Thúy Trúc liếc một cái, lặng lẽ lùi ngoài.
Ta còn sức để phản kháng, Ngụy Cảnh Tụng cũng lệnh cho tên tùy tùng ban nãy lui .
Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát, Ngụy Cảnh Tụng khẩy: "Trần Bảo Gia, tỳ nữ của nàng xem còn mắt hơn cả nàng đấy."
Hắn đinh ninh rằng sẽ vì danh dự nữ nhi mà dám để chuyện đêm nay bại lộ, chắc chắn sẽ ngậm bồ hòn ngọt.
Và khi kết hôn với Thẩm Vân Gián, cũng sẽ vì chuyện mà nảy sinh hiềm khích.
Trong phòng, Ngụy Cảnh Tụng ho khan vài tiếng, thấy sắc mặt hề kinh hoàng như tưởng tượng, lạnh lùng : "Trần Bảo Gia, bỗng nhiên đổi ý . Nàng xem, Thẩm Vân Gián liệu thèm một kẻ vấy bẩn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-tra-nam-ta-day-han-cho-cong-chua/chuong-4.html.]
Thứ mà kiếp dốc lòng khao khát, giờ đây chỉ khiến cảm thấy buồn nôn.
Ta mà thực sự bắt đầu suy ngẫm về câu hỏi của . Nếu mất nhà họ Thẩm, còn quân bài nào để sử dụng đây.
Xem kìa, một Trần Bảo Gia kiêu kỳ, phóng túng, cuối cùng cũng học cách cân nhắc lợi hại.
Ngụy Cảnh Tụng bế đặt lên chiếc chõng tre trong phòng, vẻ giễu cợt trong mắt càng lúc càng đậm.
Ta siết c.h.ặ.t ngón tay, nhưng đúng lúc , cửa phòng đột ngột đẩy .
Thúy Trúc ôm một cái vò đất nặng trịch, nhắm thẳng đầu Ngụy Cảnh Tụng mà phang tới.
"Ngươi thật to gan! Công chúa mà hạng như ngươi cũng xứng đụng ?"
Ngụy Cảnh Tụng lường biến cố , ôm lấy vầng trán đang chảy m.á.u ngừng, trợn mắt Thúy Trúc.
Hắn luôn tự phụ là thấu hiểu lòng , ngay từ đầu gặp nhận Thúy Trúc chút thẹn thùng với .
Lồng n.g.ự.c Thúy Trúc phập phồng dữ dội: "Công chúa nhà thích ai là quyền của , ngươi tính là cái thớ gì mà đòi giúp rõ?"
"Cái đồ rùa rụt cổ, bệnh tật dặt dẹo! Công chúa nhà lương thiện, nên mới đạo lý cứu vật vật trả ơn, để loại lòng lang thú như ngươi chà đạp!"
Con bé rút chiếc trâm bạc đầu , đ.â.m mạnh vai Ngụy Cảnh Tụng, vẫn hả giận: " là ăn gan hùm, dám cưỡng ép công chúa!"
Thúy Trúc cõng lưng, khẽ dỗ dành: "Công chúa đừng sợ, Thúy Trúc đưa về phủ."
Thị vệ phủ công chúa đang ở trong lầu, nếu mệnh lệnh thì dám tùy tiện xông .
Thúy Trúc đơn thế độc, lúc nãy âm thầm lùi thực chất là để gọi thị vệ xử lý đám tùy tùng của Ngụy Cảnh Tụng.
Nàng vì cố kỵ danh tiếng của , nên mới một tiến bao sương .
Phụ hoàng gối con trai, đều , kẻ nào cưới , kẻ đó sẽ nắm giữ nửa giang sơn của họ Trần.
Kể từ khi hôn sự của và Thẩm Vân Gián định đoạt, những lời đồn thổi càng lan truyền xôn xao.
Sở Phi thổi chút gió bên gối, nàng với phụ hoàng: "Phần lớn là do Bảo Gia hành sự hoang đường, dẫn đến triều thần bất mãn, lời đồn đại chắc là vô căn cứ. Thần nghĩ, nếu bên cạnh khuyên nhủ, luôn là điều ."
Lời lọt tai phụ hoàng .
Kiếp cũng chính là như , lúc đó, nhặt Ngụy Cảnh Tụng về .
Sở Phi thổi gió bên gối xong, phụ hoàng chỉ phong Ngụy Cảnh Tụng Phò mã, mà còn ban cho chín nam sủng.
Kiếp , khi từ chối việc , phụ hoàng đang uống rượu vui đùa tại hồ Điểm Hương. Thấy xông , lộ vẻ vui: "Trần Bảo Gia, hãy mở rộng tầm mắt , giang sơn họ Trần thể hủy hoại trong tay một nam nhân ."
Phụ hoàng khi say rượu loạng choạng giơ mười ngón tay : "Ít nhất cũng con ."
Khi đó, những nam sủng do các triều thần đưa tới đều là những đứa con gia tộc coi trọng, như mới cần công khai trái ý phụ hoàng. Bản triều tuy quy định Phò mã giữ chức quan, nhưng nếu các nam sủng mà triều quan thì sẽ đời mỉa mai, chỉ trích.
Kiếp , Trần Trân Ninh và Sở Phi cũng dựa việc mà kích động khiến hậu viện của đại loạn, trong lòng ai nấy đều bất mãn.
Trong mắt những nam sủng , dù ở trong phủ phụ coi trọng, thì cũng vẫn tự tại hơn nhiều so với việc nam sủng cho Trần Bảo Gia .
Ta chỉ một Ngụy Cảnh Tụng, nên bỏ mặc những nam sủng sang một bên.
Chỉ vài ngày, trong dân gian lời đồn rằng Hoa An trưởng công chúa Trần Bảo Gia là một kẻ biến thái, lấy việc hành hạ các nam sủng thú vui.