Bà nội Chu nhíu mày , vẻ mặt như thể tin nổi, "Cái gì?"
"Chân tâm đối với Giá Hủy!"
Tống Thành Nhiên thản nhiên , "Cháu thích Chu Giá Hủy, yêu cô , bảo vệ cô , kính trọng cô , thương xót cô , chăm sóc cô cả đời, để cô cả đời vui vẻ lo âu, nụ luôn nở môi..."
Bà nội Chu khinh thường chẳng thèm .
"Cái thứ chân tâm hư vô mờ mịt đó của mặt đồng tiền chẳng đáng một xu, tiền thì lấy lãng mạn? Không tiền lấy gì chăm sóc nó cả đời? Không tiền khiến nó vui vẻ? là si nhân thuyết mộng."
"Chu gia đúng là tiền, nhưng tiêu lên cháu mấy đồng?"
Chu Giá Hủy nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay, cơn đau nhói khiến cô nhíu c.h.ặ.t mày.
Cô ngước mắt thẳng sự chán ghét của bà nội Chu, "Bà nội, từ khi cháu bắt đầu ký ức, cháu và mỗi tháng đều tới đây một chuyến, giống như kẻ ăn mày đợi bố thí, cháu quanh năm suốt tháng chỉ vài bộ quần áo đó, mùa đông lạnh giá trong phòng cháu đến một chậu than cũng , hỏi đến thì cháu chỉ bà lạnh, bà lạnh tại tay bà đầy vết nứt vì lạnh?!"
"Chu Giá Hủy! Cháu chuyện với kiểu gì thế? Cháu là cháu, nó là nó, cháu là con cái nhà họ Chu, bạc đãi cháu ?" Bà nội Chu lớn tiếng trách mắng.
Chu Giá Hủy hít một thật sâu, bà nội Chu .
Chỉ là, nụ đó thấm đẫm sự bi thương và phẫn nộ bất lực, mắt cô đỏ hoe, nhưng bướng bỉnh để nước mắt trào khỏi hốc mắt, "Bà nội, đó là cháu! Là ruột sinh và nuôi nấng cháu! Bà lời nghĩ rằng cháu sẽ đau lòng ?"
Bà nội Chu nhíu mày, thấy cháu gái cảm xúc kích động, mất kiên nhẫn liếc Chu một cái.
Ánh mắt đó mang đậm ý tứ 'sớm thế nên tách hai '.
"Chẳng nên để cháu gái cho cô nuôi dưỡng..."
"Mẹ cháu sinh cháu, cho cháu nuôi thì cho ai nuôi?"
Chu Giá Hủy một cái mấy ý , giơ tay nhanh ch.óng lau nước mắt trong mắt, "Cho con tiểu tam ngoài nuôi ?"
"Chu Giá Hủy, con năng kiểu gì thế?"
Cha Chu từ bên ngoài , cửa thấy con gái lớn phỉ báng yêu của như , nhíu mày liếc Chu một cái.
Sau lưng cha Chu, một phụ nữ mặc sườn xám màu xanh trúc, dáng thướt tha theo.
Phía phụ nữ, rõ ràng là vài nam nữ ngoại hình vài phần giống với hai .
Nhìn qua là con của hai họ.
Cha Chu tới gần, gọi Chu Giá Hủy, "Xin dì Tuyết của con , mau lên."
"Cha, con gọi bà là tiểu tam, thì nên gọi là gì?" Chu Giá Hủy bướng bỉnh, trực tiếp đối đầu với cha Chu.
Cha Chu còn kịp tức giận, mấy đứa con lưng ông vui .
"Chu Giá Hủy, là vợ cha công khai thừa nhận, chị mới là tiểu tam!"
" thế, yêu mới là tiểu tam..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-563.html.]
Chu Giá Hủy ha hả, đến chảy cả nước mắt, vỗ tay bôm bốp cho hai họ, "Các giỏi lắm, yêu mới là tiểu tam, lắm..."
"Cho hỏi, giấy kết hôn của cha các ? Công khai thừa nhận thì nhất định là vợ? Hay là để ly hôn với ông nhé?"
Nhắc đến ly hôn, mấy ai dám hé răng nữa.
Bà nội Chu tức giận, cảm thấy đứa cháu gái ngoan ngoãn lời Chu dạy hư mất , "Chu Giá Hủy, cháu cháu là cái mạng của cha cháu ? Cháu đây là để họ ly hôn, cháu đây là lấy mạng cha cháu!"
"Bà nội, hóa bà cũng ạ."
Chu Giá Hủy mỉa mai, tầm mắt quét qua , "Mẹ con cháu từng can thiệp các , mặc kệ các ở bên ngoài lấy danh nghĩa chính thất nhà họ Chu để cáo mượn oai hùm, ch.ó cậy gần nhà, nghĩa là chúng mặc cho các nặn tròn bóp méo!"
Cô bà nội Chu, đáy mắt nỗi buồn thể kiềm chế, "Bà nội, bà thường bà là yêu thương cháu nhất trong nhà , nếu bà thật lòng thương yêu cháu thì đừng ngăn cản cháu tìm kiếm hạnh phúc của riêng , cuộc hôn nhân là do tự cháu quyết định, liên quan gì đến cháu cả."
Bà nội Chu nhíu mày định gì đó, Chu Giá Hủy giơ tay chặn .
"Nếu bà con trai bà sống yên nửa đời , thì đừng để đám đồ bẩn thỉu lảng vảng mặt cháu, nếu , cháu để tâm, cháu cũng sẽ bà đòi công bằng ."
"Cháu!" Bà nội Chu tức đến nên lời.
Cha Chu liếc Tống Thành Nhiên, gọi Chu Giá Hủy, "Bà nội con là vì cho con, chỗ nào bằng điều kiện của con ông cháu cha mà cha giới thiệu cho con , ..."
"Người thể giúp con trai ông quan, thể mang dự án về cho Chu gia, đúng ?" Chu Giá Hủy vặn hỏi.
Cha Chu cô, "Chu gia , con mới thể , đây là quan hệ tương trợ lẫn , đạo lý con hiểu ?"
"Con hiểu, cái Chu gia là Chu gia của con và con, là Chu gia của các , con chỉ mang cái họ Chu thôi..." Chu Giá Hủy nhanh ch.óng phản bác.
Người phụ nữ nãy giờ im lặng bên cạnh cha Chu khẽ một tiếng, "Chu đại tiểu thư, cái họ Chu cung cấp cho cô chi phí cần thiết để du học, để cô và cô ăn sung mặc sướng, đến miệng cô chán ghét như ?"
"Bà lấy phận gì để chuyện với ?"
Chu Giá Hủy phụ nữ chuyện, ngay lập tức xù lông, cả cơ thể căng cứng, bộ dạng tấn công bất chấp sống c.h.ế.t.
Người phụ nữ ấm ức cha Chu, bà nội Chu.
Cha Chu đập bàn một cái, "Cô là phụ nữ yêu nhất, là bà Chu mà công khai thừa nhận, là..."
"Có lên gia phả ?" Chu Giá Hủy xoay họng s.ú.n.g, nhắm thẳng cha Chu.
Cha Chu nghẹn lời.
Chu Giá Hủy lạnh, "Có bản lĩnh thì gạch tên khỏi gia phả Chu gia các , tên bà lên! Không bản lĩnh thì đừng để bà kêu gào mặt ! Nếu thấy một mắng một ! Cái thứ là tiểu tam còn tiểu tam..."
"Chu Giá Hủy!"
Cha Chu quát lớn, "Con đừng quá đáng!"
"Thế là quá đáng? Ông quá đáng, Chu gia các quá đáng?! Mẹ sai điều gì? Ông yêu thích thì ông thể cưới! Một mặt ông vì giữ mạng mà tin lời lão đạo sĩ đó, nhốt ở Chu gia, một mặt coi bà như một món đồ trưng bày để kéo dài mạng sống, chỉ cần một chút ý các là khấu trừ tiền sinh hoạt, mặc kệ con tự sinh tự diệt, vì mà chắc hẳn lén lút dập đầu cầu xin các nhỉ?"