Cô quét mắt Bạc tiểu Lục đang phục, nhếch môi, xì một tiếng.
"Kẻ can thiệp, hoặc là vô dụng nên mắc bệnh đau mắt đỏ, hoặc là..."
"Cô ai vô dụng, cô ai đau mắt đỏ hả?" Bạc tiểu Lục phản ứng mạnh, hằm hằm lườm Lý San Hô.
"Ai nhận lời thì là đó, đau mắt đỏ thì chua chát cái gì?"
Lý San Hô , như : "Anh bản lĩnh thì chằm chằm đồ bà ngoại cho ? Đồ của chính bà ngoại mà bà quyền xử lý ? Còn đám con cháu như các , các tư cách ?"
Bạc tiểu Lục kinh ngạc cô, với Bạc tiểu Thất: "Cô dùng ánh mắt gì thế ? Họ chiếm món hời lớn của nhà như , tụi bảo là cho , cô âm dương quái khí cái gì thế?"
Lý San Hô: "..."
Chương 391 Lừa đảo! Cha nỡ? (Sửa)
Cô âm dương quái khí?
Cô, âm dương quái khí!
"Đầu Hổ, vật ngã cho em!" Tức c.h.ế.t cô .
Bà ngoại cô cho mấy con cô đồ, đến lượt họ cho cho ?!
"Ào uôm!" Đầu Hổ nhảy phắt lên, lao tới, vật ngã Bạc tiểu Lục xuống đất.
Bạc tiểu Lục sợ hãi la bài bãi: "Á! Bà cô cứu mạng, cháu sai , cháu chỉ là mồm mép khua môi múa mép vài câu thôi, tuyệt đối ý ạ! Bạc tiểu Thất, mày mau xin tha cho tao ..."
Bạc tiểu Thất vỗ vỗ n.g.ự.c: "...Không , em cũng sợ lắm, sáu tự cầu phúc ."
"Bạc tiểu Thất cái đồ súc sinh, á! Em họ sai , ngay từ đầu thấy em Đậu Đậu xinh đáng yêu, ôn nhu hiền thục, là tiểu mỹ nhân lương thiện nhất đời! Sau em bảo hướng đông tuyệt hướng tây, em bảo húp gió tây bắc, tuyệt đối đụng gió đông nam..."
Bạc Kỳ Hoa đầy đầu vạch đen.
Lý San Hô: "..."
Đừng nha, bản năng sinh tồn khá mạnh đấy.
Cô xổm xuống, nhướng mày Bạc tiểu Lục, nhe răng một cái.
Bạc tiểu Lục tưởng cô định tha cho nên đang mừng thầm, thì thấy Lý San Hô vỗ vỗ đầu hổ, : "Mày chẳng bảo một quả bóng da ? Nè, xem cái đầu kích cỡ ?"
Đầu Hổ liếc cô một cái, cúi đầu nghiêm túc quan sát Bạc tiểu Lục.
Bạc tiểu Lục liên tục xua tay bảo : "Đầu nhỏ lắm, giắt răng đấy, Hổ ơi, đổi khác ? Á... á!"
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu trời vang vọng khắp tiểu viện.
Bạc tiểu Thất trố mắt Đầu Hổ há to cái mồm đỏ lòm, "ào uôm" một cái, nuốt chửng cái đầu của Bạc tiểu Lục trong.
Nuốt... ?
Nuốt!
"Á! Anh sáu!"
Cậu hét t.h.ả.m một tiếng, lao bổ Đầu Hổ, đ.ấ.m đá túi bụi, lóc gào lên: "Nhả , mau nhả mà..."
Đầu Hổ mất kiên nhẫn vặn vẹo , định hất xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-504.html.]
Ai ngờ Bạc tiểu Thất bám quá c.h.ặ.t, suýt nữa vặt trụi cả lông nó.
Lý San Hô Bạc tiểu Thất thêm vài cái, nhướng mày, thằng nhóc nhà họ Bạc phản ứng đầu tiên là cứu chứ chạy, đây cũng là một trong những lý do bà ngoại trừng phạt họ nhỉ?
Cô đưa ngón tay lên môi huýt một tiếng sáo, Đầu Hổ há miệng nhả cái đầu đang nuốt dở .
Bạc tiểu Thất thấy Bạc tiểu Lục nhả , lảo đảo bò xuống xem .
Quỳ bên cạnh Bạc tiểu Lục sờ thử mũi .
Thấy vẫn còn thở, phịch xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Sợ c.h.ế.t mất..."
Con hổ nhe răng, dậy, hướng về phía Lý San Hô vui gào lên một tiếng.
"Đừng gào với , mồm ông thối lắm!"
Cô thì thôi, càng Đầu Hổ càng sán gần, cố tình cọ cô.
Lý San Hô tát cho nó một cái đầu hổ, ghét bỏ : "Đã bảo ông đ.á.n.h răng sớm mà ông đ.á.n.h, hun c.h.ế.t ..."
Đầu Hổ lườm cô một cái, ngoài.
"Ra xe đợi , đừng dọa đường."
Đầu Hổ "ào" một tiếng, coi như là trả lời.
Bên , Bạc tiểu Lục mở mắt thấy Bạc tiểu Thất , cũng gào theo, kêu: "Em họ sai , bao giờ dám dằn mặt các em nữa ..."
"Thế xem, ai âm dương quái khí hả?" Lý San Hô từ cao xuống, híp mắt liếc .
Bạc tiểu Lục hu hu: "Là âm dương quái khí, là là vẫn là ..."
Lý San Hô hì hì hì, đưa tay kéo đất dậy, tươi rói phủi bụi cho : "Anh sớm như , cứ tưởng coi thường chứ, hiểu lầm lớn quá , chuyện nhất định chú ý, ?"
"...Biết, ạ."
Hai thằng nhóc lén phản ứng của Bạc Kỳ Hoa, thấy bà đang Lý San Hô bằng ánh mắt dịu dàng, cả hai , trong lòng một trận bi lương, hu hu, rốt cuộc thì chính chủ về, đám chi nhánh như họ sắp đày lãnh cung .
Bạc Kỳ Hoa hồn, thấy hai đứa đang bổ não chuyện gì mà nép trông tội nghiệp, khỏi thở dài.
"Bà ngoại ơi, họ về thì cứ để họ ở ạ, mấy ngày nay cháu bận bảo vệ luận án tiến sĩ, để họ giúp cháu dắt Đầu Hổ dạo ạ? Đầu Hổ khá thích họ đấy."
Bạc Kỳ Hoa chút do dự, hai đứa: "Hai cháu thấy ? Muốn về Hương Thành thì bây giờ bà sai đưa , còn ở thì hàng ngày đến nhà cô với chú, giúp em họ dắt Đầu Hổ dạo, cho đến hết rằm tháng Giêng thì chúng cùng về."
Hai , Bạc Kỳ Hoa Lý San Hô.
Lý San Hô tủm tỉm dụ dỗ hai đứa: "Nói thầm cho các nhé, hầm tiểu viện của bà ngoại là một kho v.ũ k.h.í siêu to khổng lồ, còn cả trường b.ắ.n, s.ú.n.g thật đạn thật đấy, các chơi ? Nhà em còn một trang trại nghỉ dưỡng, bên đó một trường đua ngựa cỏ tự nhiên, nuôi mấy chục con ngựa Hãn Huyết Bảo Mã, các cưỡi lên, phi nước đại ?"
Mắt hai đứa lập tức phát sáng, nhiệt độ rực cháy đó gần như đốt cháy cả .
Lý San Hô hì hì: "Coi như thù lao các giúp em dắt hổ, em dạy các b.ắ.n s.ú.n.g, các cưỡi ngựa ?"
Hai , đồng thời lắc đầu.
"Mẹ bảo cưỡi ngựa nguy hiểm lắm, cho đụng ."