“... Tao g.i.ế.c nó, tao g.i.ế.c c.h.ế.t nó!”
Nó lừa ông !
Nó lừa ông buông lỏng cảnh giác, nó lừa ông tự nguyện giao hết tiền cho nó quản lý, nó cuỗm sạch tiền của ông !
Đó là vốn liếng để ông gây dựng sự nghiệp!
Bây giờ mất trắng .
Con trai mất , tiền mất , Lận thị của ông ... đây?
Giấc mơ vươn quốc tế của ông ?
Con khốn A Lam!!
“Reng reng reng...”
Điện thoại trong phòng việc đột ngột vang lên, âm thanh sắc lạnh khiến phát điên.
Bố Lận thở hồng hộc, gần như lao tới, vồ lấy ống định đập xuống đất.
“Họ Lận , mày dám giỡn mặt tao ? Nhà xưởng xây một nửa, mày cho đến thời hạn thuê đất hết, bảo chúng tao khôi phục nguyên trạng cho mày?! Mày đừng tưởng vài đồng tiền thối là ngon, mày tin tao vặn một cái là đầu mày lìa khỏi cổ ...”
Tiếng gào thét từ đầu dây bên khiến cơn căm hận của bố Lận tan nát.
Ông trừng mắt ống , hét với đối phương: “Mẹ kiếp mày đang nhảm cái gì thế? Tao đổ bao nhiêu tiền đó, cái tao là bọn mày xây xong nhà xưởng với tốc độ nhanh nhất!”
Ông điên mà bảo họ khôi phục nguyên trạng?!
Khoan !
“... Ai với mày là thời hạn thuê hết? Miếng đất đó tao thuê mười năm cơ mà!”
Đầu dây bên nhổ một bãi: “Cút xéo , mày mau cút qua đây, cái nhà xưởng tao xây nữa, mày thanh toán tiền công cho em tao!”
Bố Lận định mắng , nhưng thấy tiếng ồn ào hỗn loạn ở phía điện thoại, đang hét lớn.
“Đất là của nhà tao, bọn họ chỉ thuê nửa năm thôi, hết hạn , bọn tao thu hồi , bọn mày khôi phục nguyên trạng cho tao thì tin tao báo cảnh sát bắt hết chúng mày ...”
“... Cho bọn mày ba ngày, khôi phục nguyên trạng là tao kiện c.h.ế.t chúng mày!”
Đầu bố Lận ong ong!
Rốt cuộc là chuyện gì thế ?
Hợp đồng ông xem qua , thời hạn là mười năm, chính tay phó giám đốc của Thủy Thanh đưa cho ông xem mới ký, lúc ký ông cũng mặt, mặt...
Thần sắc bố Lận khựng , lúc ký hợp đồng, ông dẫn theo A Lam.
Mọi khác đều ký xong , đến lượt ông ký, ông mới xem hai trang đầu, trang cuối cùng lật sang thì A Lam đột nhiên kêu đau bụng.
Ông lo lắng nên chỉ chú ý đến các điều khoản, để ý đến ngày tháng, thế là nhanh ch.óng ký tên.
Một bộ ba bản, ông chỉ xem bản đầu tiên, hai bản đều là ký vội cho kịp thời gian.
Ký xong xem A Lam, A Lam còn tươi rói với ông : “Đứa bé đạp em một cái đấy, chắc là thấy ký tên định cắm rễ ở Hương Thành nên nó vui đấy...”
Lúc đó ông cũng vui, còn ha hả với phó giám đốc Thủy Thanh và chủ miếng đất : “Đợi con trai chào đời, mời các ông uống rượu đầy tháng...”
Bố Lận quên mất bản hợp đồng đưa cho ông xem qua , hình như là xem mà hình như cũng xem.
Ông để nó ở nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-481.html.]
Bố Lận ngước mắt, ánh mắt đảo loạn khắp phòng việc để tìm kiếm.
Cuối cùng, ánh mắt dừng ở một tập tài liệu màu xanh giá sách.
Tìm thấy .
Ông buông ống xuống, bước nhanh tới, lấy tập tài liệu mở xem thời hạn thuê đất.
Trên đó rành rành ghi ngày bắt đầu và ngày kết thúc.
Ngày hết hạn đúng là ngày hôm nay!
Sao thể thế ?!
Ba chữ hiện trong đầu bố Lận, trong lòng dâng lên một dự cảm lành khiến ông kinh hãi, ông lao đến bên điện thoại, cúp cuộc gọi bên phía nhà máy, ngón tay run rẩy bấm bàn của công ty Thủy Thanh.
“... Tút tút tút tút.”
Điện thoại kết nối , liên tục báo bận.
Bố Lận tin, nghiến răng bấm điện thoại di động của phó giám đốc Thủy Thanh, kết quả báo là tồn tại.
Số tồn tại?
Ông tiếp xúc gần một năm trời, lấy chứng cứ các bên, thẩm định vốn, thậm chí còn đến công ty Thủy Thanh và nhà máy của họ tham quan học hỏi bao nhiêu .
Đã cùng phó giám đốc Thủy Thanh ăn bao nhiêu bữa cơm, uống bao nhiêu chiều, mà giờ đây với ông rằng, điện thoại mà đối phương vẫn luôn dùng là tồn tại!
Bố Lận sắp phát điên !
Ông còn tâm trí mà quản A Lam và đứa con trong bụng nữa, ông đến nhà máy xem , ông xác định một chuyện.
Ông nôn nóng rõ chuyện là thế nào, tìm một hai trung gian mà ông quen để câu trả lời từ miệng họ.
Muốn đối phương rằng, tất cả những chuyện chỉ là đùa giỡn với ông thôi.
Tiếc , nguyện vọng của ông tan thành mây khói.
Thấy bố Lận mặt mày xám xịt chạy tới, gã cai thầu quăng bản hợp đồng mặt ông , mắng xối xả: “Họ Lận , cho kỹ , chúng ký hợp đồng đàng hoàng đấy, nếu vì nguyên nhân của ông mà xây xong, ông cũng thanh toán tiền công ước tính cho chúng ! Mau đưa tiền đây!”
Mấy chục công nhân vây quanh ông hét lớn: “Đưa tiền! Đưa tiền! Đưa tiền...”
Sắc mặt bố Lận xanh mét: “Cái gì của các sẽ thiếu một xu, các tránh , vài lời với cho thuê đất.”
“Ông cứ , chúng theo ông.” Gã cai thầu xua tay, các công nhân dạt nhường đường.
Bố Lận tiến lên mười mấy bước thì chủ đất cầm hợp đồng cũng chen .
“... Ông Lận, chúng cũng hợp đồng đấy, ông kỹ xem, đây là ngày hết hạn thuê đất, là hôm nay ?”
Chủ đất dẫn theo mười mấy chặn đường bố Lận, hò hét: “Chúng gọi điện cho ông từ một tháng để hỏi ông gia hạn thuê , bà nhà ông gia hạn, chúng bảo ông khôi phục nguyên trạng, bà nhà ông cũng đồng ý t.ử tế , giờ chuyện là thế nào?! Hôm nay ông cho chúng một lời giải thích thỏa đáng thì chúng lên đồn cảnh sát mà !”
“Ông gọi điện đến nhà ?” Bố Lận trừng mắt: “Tại ?”
“Sao tại ông , vợ ông với ông ?”
Chủ đất nhíu mày: “ lừa ông nhé, tin ông cứ gọi vợ ông đến đây, thể đối chất với cô !”
A Lam, là A Lam!
Con khốn thối tha !
Chẳng lẽ nó lừa từ đầu đến cuối?