Nghe Tiếng Lòng Con Gái, Người Mẹ Hướng Xã Hội Cầm Dao Sát Phạt Tứ Phương - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:31:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chúng mới kiếm tiền mấy ngày ..."

 

Người phụ nữ đỏ mắt lẩm bẩm nhỏ xíu, rõ ràng là tiếc tiền, tức uất ức, "Lẽ nên để họ báo cảnh sát, cứ đập nát sạp của nó đuổi luôn, xem nó lấy gì mà tranh khách với nữa..."

 

"Đầu cô chứa bã đậu ? nãy giờ cô lọt lỗ tai chữ nào ?!"

 

Người đàn ông lạnh mặt, mắng mỏ thậm tệ, "Đồ ngu! Cô ! Ở đấy! Cô nên thấy may mắn vì gây lầm lớn, nếu , cả ba chúng đều trong cả lũ!"

 

Nghe thấy cũng thể bắt , phụ nữ mới lộ vài phần sợ hãi.

 

"Đi!"

 

Người đàn ông đẩy xe kéo rời , phụ nữ đuổi theo vài bước.

 

Đột nhiên dừng đầu, trừng mắt lườm Phàn Thanh Nhất một cái sắc lẹm, nhổ bãi nước bọt xuống đất, "Con đĩ!"

 

"Mụ mắng ai đó? Mụ cho , đừng chạy."

 

Giang Diễm Hồng tức đến mức định xông lên đuổi theo, phụ nữ cô một cái chạy biến mất dạng.

 

"...Đừng để tóm mụ, tóm xé xác cái miệng mụ !"

 

Giang Diễm Hồng tức đến nhảy dựng lên, cái hạng !

 

Phàn Thanh Nhất an ủi cô vài câu, Giang Diễm Hồng khăng khăng đòi đưa cô về nhà mới chịu cùng Tống Hữu Vi rời .

 

Họ , những chủ sạp về , đều tụ tập một chỗ.

 

Thì thầm bàn tán: "Các thấy chứ? Góa phụ Phàn đấy!"

 

"Nghe thấy , bảo hai viên cảnh sát quen góa phụ Phàn, chao ôi..."

 

"Có thì dễ việc , hèn chi vợ chồng Ngưu Nhị cướp khách của cô mà cô thèm chấp, chắc là đợi sẵn ở chỗ ."

 

"Suýt... Nghe ông thế nổi hết cả da gà."

 

"...Các bảo, ngày mai nhà họ Ngưu còn bày hàng ?"

 

Mọi đưa mắt .

 

Còn bày hàng gì nữa, chủ sạp còn đang ở trong đồn mà, tất nhiên là lo cứu .

 

cơ hội kinh doanh thì trôi qua trong chớp mắt, ngày hôm , sạp nhà họ Ngưu đối diện quả nhiên đến, vị trí của họ lập tức khác chiếm mất.

 

Xung quanh vẫn nhộn nhịp như thường lệ.

 

Buôn bán của Phàn Thanh Nhất đợt sóng gió hãm hại , ngược còn nhận sự khẳng định của nhiều .

 

Nhiều chỉ nhận định mỗi sạp của cô.

 

Cơm canh sạch sẽ vệ sinh đành, giá rẻ, phân lượng nhiều vị ngon, mua càng nhiều đồ tặng kèm lấy tiền càng nhiều, ít tiếng chuông tan tầm là lao ngay về phía cô.

 

Đến cả mấy hàng ở cổng nhà máy dệt cũng ảnh hưởng.

 

Nhiều xếp hàng dài dằng dặc, đến lượt thì bán hết sạch.

 

"Sao hết ? xếp hàng ba ngày liền đấy..."

 

" đây là ngày thứ tư !"

 

"...Ngày mai chuông reo là lao ngay, tin cái dông dài nữa."

 

"Chị Phàn ơi, cái hũ của chị bé quá, đổi cái to hơn ..."

 

Phàn Thanh Nhất áy náy xin , xe kéo của cô chỉ bấy nhiêu chỗ, cố gắng xếp hết mức .

 

lúc đến cuối tuần, Lý Lưu Ly và Lý Trân Châu vẽ xong phiếu ăn theo chế độ hội viên.

 

Phàn Thanh Nhất nhân cơ hội lấy , hỏi họ ai đặt .

 

"Đặt từ ba ngày trở lên, đặt ba ngày cơm trưa sẽ tặng thêm hai món; đặt đủ bảy ngày, miễn phí một bữa trưa, thêm một bát canh gà hầm nhân sâm..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-165.html.]

Một nhóm công nhân trẻ tuổi lập tức sôi sục, mắt sáng rực lên.

 

"Chị Phàn, cho đặt bảy ngày! Có thật là miễn phí một bữa trưa ?"

 

Phàn Thanh Nhất mỉm gật đầu.

 

Người đó xoa xoa tay, lập tức móc từ trong túi năm đồng đưa qua, "Đây, thừa thiếu tính !"

 

"...Được."

 

Phàn Thanh Nhất vốn định lấy thực đơn cho họ xem, chốt xem mỗi ngày ăn món gì mới tính tiền, nhưng ngẫm kỹ , phương pháp thừa thiếu tính đối với những công nhân lẽ tiện hơn.

 

Ăn bao nhiêu trừ bấy nhiêu.

 

đầu tiên đăng ký thì thứ hai, chẳng mấy chốc đặt bảy tám .

 

Phàn Thanh Nhất thu tiền, lượt phát thẻ hội viên cho , đó ghi thứ mấy, mặt ghi quy định của chế độ hội viên.

 

Hội viên ưu tiên.

 

Dùng thẻ đến tiêu dùng mỗi ngày, tích đủ bảy thẻ sẽ miễn phí một bữa cơm trưa, cộng một bát canh gà hầm nhân sâm.

 

Tích đủ ba thẻ, miễn phí hai món ăn, phân biệt mặn chay.

 

Thẻ thể chuyển nhượng.

 

cầm thẻ hỏi Phàn Thanh Nhất: "Chị Phàn, cái ưu tiên hội viên nghĩa là chúng cần xếp hàng, đến là ăn ngay ?"

 

Chương 130 Thuê một mặt bằng (Nội dung chỉnh sửa thêm)

 

Phàn Thanh Nhất gật đầu.

 

Thấy mắt họ sáng lên, cô mỉm đùa một câu: " nếu cùng đến một lúc thì vẫn xếp hàng một chút đấy."

 

Mấy đó ha ha.

 

"Được!"

 

Mấy đó cầm thẻ hội viên mãn nguyện rời .

 

Ngày hôm , họ mang thẻ đến ăn từ sớm, Phàn Thanh Nhất mỉm múc cơm canh cho họ, những đang xếp hàng chút vui.

 

"Ơ, các chen hàng thế?"

 

"Chị Phàn, chúng xếp hàng ở đây nãy giờ , họ đến chị bỏ mặc chúng mà phục vụ họ, thế hợp lý nhỉ?"

 

" đấy, xếp hàng lâu lắm ..."

 

Mọi mỗi một câu, Phàn Thanh Nhất đang định giải thích, thì "hê" một tiếng: "Chúng đặt , thẻ hội viên nên ưu tiên..."

 

"Đặt gì? Thẻ hội viên gì mà ưu tiên?"

 

Thế là lấy thẻ hội viên phổ cập cho những đang xếp hàng.

 

"Đây, cái , thẻ hội viên, chúng đặt bảy ngày, tích đủ bảy cái là đổi một bữa trưa miễn phí..."

 

Nghe tai bên cạnh: "...Miễn phí bữa trưa!"

 

"Thật giả đấy? Cho một bữa cơm á?"

 

"Muốn gọi mấy món cũng ?"

 

"Anh dở ! Tất nhiên là theo tiêu chuẩn mấy món đặt trong bảy ngày đó chứ..."

 

Xung quanh vang lên tiếng rộn rã.

 

Người đó cũng giận, hớn hở hỏi:

 

"Chị Phàn, cái đặt thể trả tiền ? Cứ mỗi ngày ăn bao nhiêu trả bấy nhiêu, tích đủ bảy cái thẻ như đổi một bữa trưa ?"

 

"Anh , thế thì cái thẻ còn ý nghĩa gì nữa?"

 

 

Loading...