Nghe Nói Tôi Siêu Dữ - Chương 63
Cập nhật lúc: 2025-08-03 15:25:44
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những vật thể dạng bông màu trắng xám vẫn đang bay lượn khắp trời.
Lâm Dữu xòe tay , để một mảnh trong đó rơi lòng bàn tay , đó nhẹ nhàng vê , nó tan vụn và lan thành những mảnh tro đen.
Những thứ trôi nổi trong sương mù là bông tuyết, là bông liễu, mà là vật thể đang cháy bất thường.
Giản Minh Giai kiểm tra đoạn đường phía ô tô, bên đó cũng trắng xóa một màu, trừ khi đến gần thì thể rõ bất cứ thứ gì.
“Được .”
Lúc cô cũng về.
“Phía là vách đá, còn đường nữa .”
“Không cả, đường cũng chẳng gì .” Vừa nãy bọn họ cũng thử khởi động xe, đáng tiếc chiếc xe trông rẻ tiền c.h.ế.t máy : "Với , đằng nào cũng mắc kẹt ở thế giới bề mặt .”
“Cái đó.”
Nãy giờ cô gái mặt trái xoan im lặng lắng giơ tay: " thể xin một bản phiên dịch ?”
“‘Thế giới bề mặt’ là cái gì ?” Cô hỏi.
“Uhh...” Lâm Dữu cô : "Cô xem ‘Silent Hill’ ?”
“Chưa.”
Cô gái thành thật trả lời: “Chỉ qua thôi, chứ xem. So với Silent Hill, nghĩ hiểu Raccoon City (Quỷ Dữ Trỗi Dậy) hơn đó.”
“Nếu tóm tắt đơn giản.”
Giản Minh Giai tiếp lời.
“‘Silent Hill’ là một thị trấn nhỏ, nhiều năm một trận hỏa hoạn thiêu rụi thành một đống tàn tích – dĩ nhiên, đây là tình trạng ở ‘thế giới thực’ trong mắt bình thường.”
“Trên thực tế, xuất phát từ nhiều nguyên nhân trong quá khứ, nơi biến dạng sinh một thế giới khác song song với thế giới thực. Sau khi kéo thế giới khác đó, mặt tối trong lòng sẽ một loại sức mạnh nào đó hiện thực hóa thành đủ loại quái vật xuất hiện, đó...”
Cô một động tác “rắc” cổ.
“Thế giới khác thể chia thành hai tầng gian là bề mặt và bên trong... Giống như bây giờ chúng đang ở thế giới bề mặt, tuy cũng quái vật nhưng ít hơn và yếu hơn. Tuy nhiên, đôi khi sẽ xảy sự chuyển đổi giữa bề mặt và bên trong, quái vật ở thế giới bên trong khó đối phó hơn nhiều.”
“Ra là ...”
Cô gái mặt trái xoan chống cằm.
“Cảm ơn nha, hiểu sơ sơ .”
Cô ngẩng đầu lên, mặt nở nụ tươi tắn: "À đúng nãy giờ hỏi, hai là một đội ? tên là Kiều Xán, thể chế tạo s.ú.n.g các kiểu, là một xạ thủ.”
Lâm Dữu ngẩn .
Kể từ phó bản của Mary Shaw, gần như ai còn tự giới thiệu phận trực tiếp như ngay từ đầu nữa.
Hơn nữa...
“Năng lực ...” Giản Minh Giai khỏi kinh ngạc mà thốt lên kinh ngạc.
Xét một khía cạnh nào đó, quá thích hợp với phó bản .
Phần lớn quái vật ở Silent Hill đều thể đánh bại.
Họ lục tung cả xe cũng tìm nửa tấc vũ khí nào... Trong phim còn nữ cảnh sát mang s.ú.n.g theo, nhân vật chính trong game còn cảnh sát tặng súng. May mắn là bây giờ Kiều Xán nghề như , tất nhiên, lẽ hệ thống nghĩ đến cô nên mới tạo vũ khí trong xe cũng nên.
“Chế tạo cần điều kiện gì ?” Lâm Dữu hỏi.
“ cần kim loại với lượng tương đối, nên phiền cùng tìm ...” Kiều Xán khổ não gãi đầu, cô chú ý thấy ánh mắt đối phương về phía xe: "Không , thể tháo cả chiếc xe , là tháo rời .”
“Hơn nữa, cứ để xe .” Cô : "Giờ tuy c.h.ế.t máy nhưng vẫn tìm dụng cụ để sửa , lỡ vẫn cần dùng đến chiếc xe thì .”
Cô cũng hề ý hỏi về năng lực của hai họ, nhưng Giản Minh Giai suy nghĩ một chút, trao đổi ánh mắt với Lâm Dữu, cũng lên tiếng.
“ là dược sĩ.”
Giản Minh Giai : “Còn , giải thích thì phức tạp, dù lát nữa gặp một là cô hiểu ngay thôi.”
Kiều Xán “ồ” một tiếng.
“Vậy." Cô trưng cầu ý kiến của hai : "Giờ chúng vẫn tiếp chứ?”
“Đi thôi.”
Lâm Dữu .
“Chuẩn tinh thần sẽ gặp quái vật bất cứ lúc nào là .”
như cái tên của nó, Silent Hill bao phủ bởi sương mù dày đặc tràn ngập một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Thế giới yên tĩnh đến đáng sợ, cứ như chỉ còn ba họ. Họ chậm rãi dọc ven đường. Phong cảnh ở đằng xa che khuất , tro bụi từ bay xuống vẫn còn lẫn trong sương mù.
Thị trấn nhỏ giữa những ngọn đồi, qua những cây cổ thụ rải rác, cuối cùng cũng lờ mờ thấy bóng dáng của vài tòa nhà.
“!!!”
Phải đối mặt với những con quái vật mà bản rõ mức độ nguy hiểm của chúng, thần kinh của Kiều Xán vẫn luôn căng thẳng. Lúc thấy tấm biển hiệu cách đó xa, cô khỏi thả lỏng một chút.
“Đây là...” Cô cố gắng rõ: "Nhà hàng ?”
“Hình như là quán ăn nhanh.” Giản Minh Giai : "Vào xem thử.”
Họ đẩy cửa bước , bên trong nhà hàng trống rỗng bày biện một hàng bàn tròn và ghế . Lâm Dữu liếc mắt một cái, thì thấy chúng bám một lớp bụi dày do nhiều năm sử dụng.
Ba tản , Giản Minh Giai đến cạnh quầy, cầm lấy một chồng giấy mỏng bên cạnh, phủi lớp bụi bám đó khỏi "Ơ" lên một tiếng.
“Xem tớ tìm gì .”
Cô : “Đồ đấy... Bản đồ của thị trấn .”
Đó đúng là một thứ cực kỳ hữu ích. Lâm Dữu vội vàng chen xem.
Quả nhiên, nhà hàng nơi họ đang ở gần lối Silent Hill, xa hơn về phía là khu dân cư, trường học, bệnh viện và nhà thờ, phân bố rải rác.
“Radio...” Kiều Xán nhặt một vật bày bàn lên: "Tiếc là vỏ nhựa.”
Lâm Dữu đầu : "Radio?”
Kiều Xán: “Có ích ?”
“Rất ích.” Lâm Dữu nhận lấy chiếc radio nhỏ cầm tay từ tay cô : "Đây là một biểu tượng của series , nếu quái vật đến gần, radio sẽ phát tiếng rè...”
Cô còn hết câu.
Chiếc radio trong tay đột nhiên “rè rè” vang lên, tạp âm từ nhỏ đến lớn, tràn ngập cả quán.
...Vãi chưởng!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-toi-sieu-du/chuong-63.html.]
Thu Vũ Miên Miên
Ba đồng loạt giật , cảnh giác đánh giá tình hình xung quanh, sợ rằng từ góc xó nào đó sẽ xuất hiện một sinh vật ác mộng méo mó.
Một phút trôi qua, chuyện gì xảy .
Hai phút trôi qua.
Radio vẫn ngừng phát tạp âm, nhưng ngay đến cả bóng dáng quái vật họ cũng thấy.
“...Xem ." Giản Minh Giai cuối cùng cũng lên tiếng trong một lặng: "Chỉ là đơn thuần hỏng thôi.”
Lâm Dữu: “...”
Kiều Xán: “...”
"Có sửa ?" Lâm Dữu sang Kiều Xán.
Thứ thể dùng radar dò quái vật – dù khả năng ngược thu hút quái vật – vẫn là nên mang theo bên thì hơn.
“Không , chuyên về mảng s.ú.n.g ống.” Người vội : "Radio thì sửa ... Ơ, nhưng mà mấy vấn đề nhỏ nhặt gõ gõ khi , thử xem ?”
Giản Minh Giai: “...”
Gõ gõ cái quần què gì.
“Này." Cô thấy Lâm Dữu thật sự đang suy nghĩ gật đầu, vội : "Này , đợi một chút, cứ đợi tìm dụng cụ thử, lỡ gõ hỏng thêm thì ..."
Lời còn hết, đối phương vỗ một phát xuống.
Tiếng rè điện đột ngột dừng .
Giản Minh Giai: “...”
Thôi , cô thua.
Radio bình thường trở , họ cũng vội , cứ thế đặt nó trở bàn.
Cũng chính lúc , Lâm Dữu đặt radio xuống ngẩng đầu lên nữa, xuyên qua lớp kính cửa sổ lớn, cô thấy một bé gái ở xa.
Nói đúng cũng xa lắm, chỉ là lớp sương dày đặc cho cách trở nên đặc biệt dài, cô bé trốn ở góc phố, rõ mặt mũi, chỉ lặng lẽ chằm chằm về phía .
Dường như là nhận thấy ánh mắt của Lâm Dữu, cô bé và nhanh chóng biến mất trong màn sương.
“Hả?”
Giản Minh Giai chỉ kịp thấy bóng lưng của cô bé: "Đứa bé đó...”
“Không .” Lâm Dữu nhíu mày: "Tớ đến đó xem thử.”
“Rè rè...”
Chiếc radio bàn bỗng nhiên vang lên tạp âm, so với còn lớn hơn gấp bội.
“Sao thế ?” Kiều Xán ngớ : "Lại hỏng...”
Chữ “” còn kịp thốt , thấy một tiếng “ầm” thật lớn.
Lần là chơi thật !
Âm thanh kính vỡ chói tai vang vọng khắp cả quán ăn nhanh, phần lớn tấm cửa sổ kính lớn vỡ nát. Những mảnh kính vỡ văng tứ tung quanh bàn ghế, kẻ gây tội dùng hai chiếc chân khẳng khiu dựng bàn tròn, vỗ cánh một cái, từ cổ họng phát tiếng gầm khàn khàn, thô ráp xen lẫn một chút chói tai khiến khó chịu.
Nó giống thằn lằn cánh giống chim, đầu nhọn hoắt và dẹt, cái mỏ dài và mảnh khảnh mở là thể thấy hàm răng nhỏ li ti, dày đặc sắc bén bên trong.
Rồi ngẩng mắt quét ba đang mặt, vỗ cánh lao thẳng về phía họ.
Thấy hàm răng sắc nhọn sắp chạm cánh tay , Lâm Dữu quả quyết chộp lấy một chiếc ghế bên cạnh, vung mạnh đầu nó!
Thằn lằn cánh đánh lệch đầu, vỗ cánh, ngửa đầu kêu the thé. Nó đau đớn, nhắm Lâm Dữu - tay, mặc kệ hai còn , trực tiếp há miệng cắn tới...
“Để tớ dụ nó !”
Tránh đòn tấn công của nó, Lâm Dữu lao ngoài cửa hàng hét lên: “Hai xem ở đây còn tìm gì nữa !"
Thằn lằn cánh đuổi theo cô khỏi quán ăn, cô cố gắng né tránh những cú lao tới bất ngờ của nó, vẫn quyết định nên triệu hồi ai đó giải quyết nó .
Nói về sức chiến đấu, loại quái vật ở Silent Hill chỉ xếp hạng tầm thường.
Lúc họ vũ khí trong tay, nhưng dùng một triệu hồi cho nó thì cũng phí.
Lớp sương mù dày đặc ảnh hưởng đến tầm ít, thêm đó còn đang trong trạng thái chạy trốn, Lâm Dữu chạy băng qua đường bên , thoát khỏi trạng thái mất tập trung , cô bỗng nhận mắt là một gốc cây to và dày.
Không kịp và cũng thể phanh gấp bước chân, cô chỉ còn cách lách một cái, suýt chút nữa là cọ xát qua bên cạnh.
Con thằn lằn cánh phía may mắn như .
Nó lao đầu thẳng cây, lắc lắc cái đầu choáng váng, bay lên trung.
Lâm Dữu chú ý đến động tĩnh , hàng cây phía , đột nhiên nảy một kế.
Cô lao thẳng về phía một cái cây khác.
Sau đó, ngay khi chỉ còn cách vài centimet, cô nghiêng sang một bên... Quả nhiên, con thằn lằn cánh rút bài học nào từ thất bại, kịp tránh né, lao đầu đó.
“Bịch!”
Không còn tiếng vỗ cánh phía , Lâm Dữu vô thức đầu .
...Ồ.
Không chỉ con thằn lằn ngờ tới, ngay cả cô cũng ngờ tới.
Ý định ban đầu của cô chỉ là dụ nó đ.â.m đầu cho choáng váng thôi, nhưng cây vô tình mối mọt đục chỉ nhỏ hơn nắm tay một chút.
Lại còn ở vị trí cao hơn nửa .
... Cộng thêm lực lao tới, cái mỏ dài của nó cứ thế mắc kẹt đó.
Thằn lằn cánh dùng hai chân bám chặt cây, vặn vẹo bên trái vặn vẹo bên , cũng rảnh mà truy sát con xuất hiện mắt nữa, chỉ rút cái mỏ của .
Cái hàm dài cọ xát với lớp vỏ cây thô ráp, mãi mới chút dấu hiệu lung lay. Con thằn lằn cánh lẩm bẩm rõ tiếng, điên cuồng vỗ cánh, cuối cùng cũng rút hơn nửa.
“Lâm Dữu!”
Tiếng gọi vang lên từ cách đó xa: "Cậu ở ?!"
Trong lòng nó mừng rỡ, đang định đắc ý hả hê há mồm tìm kiếm con mồi của ...
Một lực mạnh mẽ đột ngột đánh gáy khiến nó kịp phản ứng, cúi đầu xuống một nữa, cái mỏ dài kẹt trong.
Thằn lằn cánh: “...”
“Tớ ở đây.” Giữa tiếng phản kháng “Gào ô ô ô” của thằn lằn cánh, Lâm Dữu rụt tay đang ấn đầu nó : "Hai đến đây .”