Nghe Nói Tôi Siêu Dữ - Chương 61
Cập nhật lúc: 2025-08-02 16:29:17
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Jigsaw lặng lẽ những màn hình giám sát mắt.
Ông trải qua sóng to gió lớn, nhanh chóng bình tĩnh khi đối mặt với biến cố , nhưng điều đó nghĩa là ông sốc.
Có tổng cộng ba camera lắp đặt ở các góc khác trong phòng, và dù từ góc độ nào, "thứ đó" đột ngột xuất hiện trong hồ nước đều vượt xa nhận thức của ông .
John Kramer, tuổi năm mươi, với những cỗ máy g.i.ế.c tinh vi và tàn nhẫn của , trở thành "Kẻ sát nhân ghép hình" cảnh sát truy nã. cơ thể ông vẫn bệnh tật ăn mòn, và giờ ngày càng suy yếu.
Ông chỉ cảm thấy đau ngực.
"Đó là cái gì?" Ông thấy bản hỏi.
Lâm Dữu: "Hửm..."
“Bà vẻ thích ông bà là ‘cái gì’." Cô thủy quỷ ngừng khoa tay múa chân với cô khi biến mất, phiên dịch: "Kiến quyết yêu cầu ông hỏi ‘là ai’”.
Ở giữa màn hình TV trong góc, con rối Billy ngẩn đối diện với ống kính một lúc lâu cuối cùng cũng phản ứng, cằm nó rớt xuống một cái: "... Đó là ai?"
Ở một mức độ nào đó, lúc vẫn còn nhớ điều khiển con rối cũng khá kính nghiệp.
" hỏi ông dùng cách gì cũng , còn hỏi tới hai , chính ông đồng ý mà." Giọng điệu của Lâm Dữu vô cùng ngây thơ: " nghĩ rằng mỗi một chuyên môn khác , nên tìm một đến giúp đỡ... Nhìn xem, quả !"
... Cái chuyên môn riêng c.h.ế.t tiệt.
Co quan do vất vả chế tạo tác dụng một chút nào, còn chụp cho một cái mũ lên đầu, Jigsaw chỉ cảm thấy mắt tối sầm . Thế giới quan của ông một nữa những gì đang xảy mắt cho lung lay, thái dương giật giật liên hồi.
Jigsaw đè giọng ho khan hai tiếng, hướng ánh mắt về phía nút bấm bên cạnh. Hầu hết các thiết đều trong tầm kiểm soát của ông , bao gồm cả vòng cổ khóa cổ đối phương.
Không cần đợi đến khi kết thúc đếm ngược bốn mươi phút... Bây giờ là ba mươi bảy phút... chỉ cần ông nhấn nút ngay bây giờ, cây kim giấu trong vòng cổ sẽ lập tức đ.â.m động mạch cảnh và tiêm độc tố tetrodotoxin, ông thể chấm dứt tất cả.
John giơ tay lên, nhưng dừng nút bấm.
Điều phù hợp với mục đích ban đầu của ông .
Hơn nữa, đúng như cô , ông đồng ý rằng cô thể sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào mà cô thể nghĩ . Xuất hiện kết quả như , nguyên nhân vẫn ở...
"Cô 'Susie'." Ông .
"Là ." Lâm Dữu , cô tùy tiện xuống đất, quan sát vị trí của camera.
Sau lưng cô là quả cầu sắt tháo , hồ nước bên cạnh vẫn đang nóng lên, một vài bong bóng nhỏ nổi lên từ đáy nước.
“ là ‘Susie’ mà ông . Hẳn ông điều tra lý lịch của cô , cô thể những gì . Về việc là ai, ông thể coi là một kẻ tình cờ nhập cô ."
"Nhập hồn" Từ kích thích thế giới quan vốn lung lay của John, ông gần như thể thấy rõ tiếng nó rạn nứt. Lý trí mách bảo ông điều đó là thể, nhưng những gì ông tận mắt chứng kiến bác bỏ lý trí.
"Vậy, những gì cô cũng liên quan đến ."
Lâm Dữu nhún vai: "Bây giờ cứ để , cho cả đôi bên."
Điều kiện qua ải chắc chắn là sống sót thành công qua thử thách, nhưng tương ứng, nếu thể dụ dỗ Jigsaw gật đầu thả cô , thì đây cũng là một cách "sống sót" như .
Con rối gỗ TV im lặng vài giây, khi lên tiếng nữa thì dứt khoát từ chối đề nghị của cô.
"Không."
Nó .
"Hiện tại thể chứng minh cô và 'Susie' bất kỳ quan hệ nào, để cô giá trị để sống sót, và cánh cửa là một chiều, cô vượt qua hai tầng thử thách còn mới thể lấy chìa khóa rời khỏi đây."
Được thôi, dù Lâm Dữu cũng cả.
" bổ sung thêm một điều kiện."
Khi cô dậy, cô thấy Billy sự điều khiển của Jigsaw : "Không phép tìm khác thế cô như ở màn , mỗi bước đều do chính cô thành, nếu sẽ trực tiếp cho vòng cổ tiêm độc tố."
"Được thôi." Lâm Dữu đáp ứng sảng khoái: "Không vấn đề gì."
Mạng sống dù vẫn trong tay khác, cô đương nhiên thể tìm quỷ đến tấn công Jigsaw, nhưng tốc độ tiêm độc tố của đối phương chắc chắn nhanh hơn. Cô ở bên thể triệu hồi Plague Doctor , vẫn nên tạm thời theo ông thì hơn.
Dù cô cũng chẳng sợ hãi gì.
"Vậy, ải tiếp theo ở ?"
Jigsaw im lặng một lát.
"Cánh cửa ngay mặt cô."
Mặt nước "ùng ục" sôi sùng sục những bọt khí, lúc Lâm Dữu vòng qua bên cạnh còn cảm thấy nước nóng bỏng sắp chín nhừ.
Cô thấy một mẩu báo nhỏ dán tường.
Là một mẩu tin nhỏ xíu bằng bàn tay, nội dung chữ đó rõ ràng, rằng ngày tháng năm nào đó phát hiện xác một bé trai c.h.ế.t đuối ở bờ sông.
Thu Vũ Miên Miên
Liên tưởng đến lời Jigsaw , Lâm Dữu dễ dàng đoán chân tướng... Nguyên "Susie" lên án những khoanh tay khi khác gặp nguy hiểm, bản thấy c.h.ế.t cứu, hại bé trai cứ thế c.h.ế.t đuối.
Cho nên ải đầu tiên của Jigsaw là để cô cũng trải nghiệm nỗi đau giãy giụa ngạt thở trong nước, đồng thời nhiệt độ nước còn đang tăng lên nhanh chóng. So với việc tìm chìa khóa, kết cục khả năng hơn là luộc sống.
Chỉ là thủy quỷ quấy rối.
Lâm Dữu đẩy cánh cửa mặt, bước . Cánh cửa cũng giống như cánh cửa , tự động đóng lưng cô.
Chắn ngang mắt cô là một tấm song sắt giống như trong tù.
Khoảng cách giữa các thanh sắt gần bằng nửa , nhưng nếu nghiêng chen qua cũng khó khăn.
Căn phòng hàng rào sắt chia đôi, phía song sắt là một thiết giống như cái cân. Nói là cân, nhưng chỉ một bên đĩa cân, bên nối liền với trần nhà.
Dưới sự kết nối của các tấm kim loại và thanh kim loại xếp chồng lên , một chiếc chìa khóa treo lơ lửng phía đầu. Nhìn thì ở ngay mắt, nhưng chiều cao đó cho dù lên bàn cũng với tới.
, ở đây cũng bàn.
Phía bên song sắt cách cô , dựa song sắt chỉ đặt một cái đĩa inox nhỏ, chính giữa đĩa là một con d.a.o găm mỏng và sắc bén.
" , 'cô' – Susie." Lần TV, giọng Jigsaw vọng từ loa ở góc trần nhà: "Đã từng nghiên cứu đề tài về độc tố TTX, nhưng, tác giả thực sự là ai?"
"Đã ăn cắp thành quả của bạn bè, thì trả giá tương xứng. Cô luôn tự xưng là chính nghĩa, nhưng bao giờ xem xét những việc trong bóng tối. Hình phạt dành cho cô là thêm vật nặng đĩa cân đối diện tấm song sắt. Cho dù cô là Susie , ở đây, cô những việc tương tự mới thể lấy chiếc chìa khóa thứ hai."
"Phải đặt vật nặng bao nhiêu?" Lâm Dữu hỏi.
"Vừa đúng trọng lượng của một bàn tay."
Jigsaw đáp.
"Nếu cô dùng cái đĩa và con d.a.o đó để lấp chỗ trống, thì chắc chắn là đủ."
Ý đồ của ông rõ ràng. Trong phòng chỉ hai thứ , ám chỉ như , là cô từ từ cắt thịt , cho đến khi đủ trọng lượng để cho "cái cân" nghiêng.
Hoặc đơn giản hơn, trực tiếp dứt khoát cắt đứt một bàn tay.
Lâm Dữu tới, cô tấm song sắt, đưa tay thử độ rộng của khe hở giữa các thanh chắn.
Lại cúi xuống nhặt con d.a.o lên, thử đặt lên cổ tay .
Ngay khi Jigsaw cho rằng cô sắp tay cắt , thì thấy cô nghiêng đầu về phía camera giám sát, dường như mỉm với ông ở phía bên màn hình.
"Rầm!"
??!!!
Jigsaw bật dậy khỏi ghế, động tác đột ngột dữ dội khiến cơ thể vốn yếu ớt của ông nhất thời thở nổi. Hít sâu hai để hồn, mắt ông dán chặt quả cầu sắt rơi đĩa cân.
"..." Ông hỏi: "Cô mang nó từ khi nào?"
Rõ ràng ông thấy cô tay đây mà... nghĩ , lúc đó ông còn đang chìm trong sự kinh ngạc do thế giới quan chấn động mang , hình như thật sự để ý đến sợi xích sắt tháo bên cạnh hồ nước biến mất từ khi nào.
"Cái cần quan tâm, dù ông cũng là ."
Đương nhiên là tranh thủ lúc xuống , cô để ý đến hướng của camera, dùng cơ thể che quả cầu sắt cho ba lô.
Vốn dĩ là chuẩn thể dùng nó để đập thứ gì đó, ngờ ở đây thể trực tiếp dùng .
Quả cầu sắt mười ký quá đủ trọng lượng để đè chặt đĩa cân xuống tận đáy.
Lâm Dữu thấy âm thanh máy móc tự động xoay chuyển khi tác động, đầu thấy chiếc chìa khóa treo ở phía từ từ hạ xuống. Đợi đến khi nó rơi xuống vị trí cô thể với tới, lập tức đưa tay chụp lấy, cắm thẳng ổ khóa ở giữa.
Cô cứ thế vặn một cái.
“Cạch.”
Tiếng kêu giòn tan giống hệt , lớp khóa thứ hai cũng mở. Tuy nhiên, khi Lâm Dữu đầu nữa, đột nhiên cảm thấy gì đó .
Cô nghĩ ngợi, đưa tay qua lan can, đẩy quả cầu bàn cân.
Quả cầu sắt “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
... Bàn cân trở vị trí ban đầu.
Chắc là do cú va đập mạnh gãy cái gì đó, cô thử lay lay...
Lâm Dữu cầm cái bàn cân gãy khá gọn gàng trong tay, im lặng một lát.
“Xin nhé.” Cô : "Làm hỏng cơ quan của ông .”
Jigsaw: “...”
Ông khoác một chiếc áo dài màu đen đỏ, mũ trùm che kín cả đầu, lúc ông vùi khuôn mặt chút biểu cảm của lòng bàn tay, thở một thật dài, thật dài.
Ông thật sự thấy tối sầm mặt mày.
“Qua .” Ông .
Lâm Dữu: “...?”
“Vòng qua !” Jigsaw , vì hiếm khi kích động mà thở dốc để bình tĩnh , ông dịu giọng: "Bây giờ, đặt những thứ tay cô xuống, đụng bất cứ thứ gì, đến phòng tiếp theo!”
Không cầm thì thôi, gì mà dữ .
Theo yêu cầu của ông , Lâm Dữu đặt tất cả thứ trở , giơ hai tay ngang tai, đến cánh cửa mà ông .
Cô luôn cảm thấy đối phương dường như chỉ mong nhanh chóng kết thúc màn dày vò lẫn với cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-toi-sieu-du/chuong-61.html.]
“Vậy thể mở cửa ?” Vì ông yêu cầu đụng bất cứ thứ gì, cô tự giác hỏi.
Jigsaw: “...”
Ông mở!
Lần cần cô động tay, cánh cửa gỗ từ từ mở nhờ cơ quan.
Lâm Dữu phát hiện trần nhà phía cánh cửa thấp hơn nhiều so với những căn phòng đó, gần như là kiễng chân duỗi thẳng tay , chỉ còn thiếu một gang tay nữa là chạm tới.
“Bốp” một tiếng, ánh sáng mạnh đột ngột chiếu thẳng mặt khiến cô theo phản xạ mà nhắm mắt .
Lâm Dữu khó khăn lắm mới dần mở mắt , do ánh sáng quá chói chang, chỉ thể liếc mắt lên, thấy phía chằng chịt những bóng đèn cao áp.
Không chỉ chói mắt.
Đây lẽ là loại bóng đèn sưởi, ở gần như , chẳng mấy chốc cảm nhận nóng phả mặt.
“Đây là vòng cuối cùng.”
Jigsaw : “ sửa đổi chúng, ba mươi phút đủ để khiến mất nước. Công tắc tắt những chiếc đèn ổ khóa , nhưng chìa khóa mở khóa giấu trong một trong những bóng đèn.”
Đây dùng tay tháo từng chiếc bóng đèn nóng bỏng tay đó ?
Tuy nhiên, cô tắt đèn... Lâm Dữu nghĩ, e rằng còn một lớp ý nghĩa khác bên trong.
Cô nhớ một câu của Jigsaw.
...“Cô luôn tự xưng là chính nghĩa, nhưng bao giờ xem xét những việc trong bóng tối.”
Đây là vô tình nhắc đến.
Xem xét bản ?
Trong bóng tối?
Cô thấy ở góc phòng còn một cái két sắt nhỏ, chợt bừng tỉnh.
Tốt , bây giờ ngoài việc nướng chết, thêm một lý do nữa để tắt đèn.
Hèn chi Jigsaw bắt cô vứt hết thứ ở phòng , là sợ cô giở trò cũ.
ai bảo cái đó thì ?
Lâm Dữu giơ tay lên, sách tranh đột ngột mở , một tấm thẻ bài nhảy tay cô.
Cô thẻ bài, nhếch mày.
...Vừa .
“Đừng quên những gì .” Cuối cùng cũng rõ động tác của cô, Jigsaw cảnh cáo: "Nếu cô còn để...”
“Yên tâm, nhớ.”
Lâm Dữu thản nhiên : “Ông cũng nhớ những gì ông là .”
Jigsaw: “???”
Thẻ bài rơi xuống đất, trong nháy mắt xuất hiện mắt là tên sát nhân hàng loạt với nụ quỷ dị mặt.
“Anh đừng động.” Lâm Dữu nhanh tay đoạt lấy chiếc rìu đang ôm: "Đưa đây.”
SMILE: “...?????”
Anh ngơ ngác chiếc rìu mới nhận , còn kịp ấm tay đổi chủ. Lâm Dữu ước chừng trọng lượng, lùi hai bước, dứt khoát dùng sức vung lên...
“Xoảng” một tiếng, phần lớn bóng đèn phía đầu cô vỡ tan.
Mảnh thủy tinh vỡ vụn rơi đầy mặt đất, Lâm Dữu dùng mũi chân đá đá, tùy ý gom chúng thành một đống.
Jigsaw: “...”
“ bảo tay nhé.” Lâm Dữu tuyên bố: "Mỗi bước đập vỡ bóng đèn đều do tự tay . Ông chỉ quy định hai điều đó thôi mà.”
Jigsaw từ từ dựa lưng ghế, hít sâu, hít sâu.
Ông nguyên tắc của , lời thì dù cắn răng cũng thừa nhận.
“.” Ông : " .”
Có câu đó của ông chứng, Lâm Dữu vung rìu. SMILE bên cạnh ngây ngốc , cô đập mấy nhát vỡ phần lớn bóng đèn, căn phòng lập tức tối sầm .
Một nữa nghiêng đầu tránh mảnh thủy tinh từ bóng đèn, Lâm Dữu rõ một chiếc chìa khóa đồng nhỏ dài bằng ngón tay út cũng rơi đống thủy tinh vỡ.
bây giờ cũng dùng đến nó.
Cô dùng giày gạt gạt, cũng hất đống sang một bên.
Hiện tại căn phòng tối phần lớn, Lâm Dữu quan sát bản từ xuống .
Lời Jigsaw gần như là theo nghĩa đen, chiếc chìa khóa cuối cùng của vòng cổ cổ cô trong chiếc két sắt , mà mật khẩu của két sắt...
Chắc là cô.
Quét mắt khắp một lượt, đó Lâm Dữu mới thấy một chút màu vàng nhạt mu bàn tay.
Cô ngẩn , ý thức tư duy của sai hướng, phản ứng đầu tiên là tìm những nơi khó phát hiện hơn, ngược quên mất mu bàn tay.
Dãy mu bàn tay trái phát ánh sáng lờ mờ trong bóng tối.
...62442.
Lâm Dữu chằm chằm dãy .
Nếu là khác, còn thật sự theo lời Jigsaw ở vòng , chắc chắn sẽ chọn cắt bỏ bàn tay thuận để bảo bàn tay thuận.
Cô thuận tay , dãy đánh dấu mu bàn tay trái. Nếu lúc mất bàn tay trái, đồng nghĩa với việc thể tìm thấy mật mã cuối cùng, vẫn chỉ thể ở căn phòng chờ chết.
Nghĩ vòng đầu tiên, bắt cô xuống nước tìm chìa khóa. Nếu màu chống nước...
Lâm Dữu lắc đầu, cũng nghĩ thêm nữa.
Dù , cô thắng.
Cô xoay mặt đồng hồ của két sắt theo dãy đó, chốt khóa cửa bật , bên trong quả nhiên một chiếc chìa khóa kích thước tương đương hai chiếc cô dùng đó.
Lâm Dữu cắm nó ổ khóa cuối cùng.
Lần chỉ là tiếng kêu nhẹ báo hiệu mở khóa. Vòng cổ tự động bật từ giữa, Lâm Dữu tháo vòng cổ, thấy một đầu kim nhỏ xíu ở mặt trong.
Ném nó đống mảnh thủy tinh, cô cũng trả rìu cho SMILE, đó mới yên tâm ôm rìu biến mất.
Cũng chính lúc , chỉ một tiếng "két".
Lâm Dữu đột ngột đầu .
Một cánh cửa bí mật mở .
Công tác ngụy trang quá , dù là ánh sáng mạnh như , cô cũng phát hiện sự tồn tại của nó. giờ khắc , nó cứ như mà mở toang.
Chỉ thấy tiếng kim loại ma sát khe khẽ, con rối gỗ Billy mặc một bộ vest nhỏ, đạp chiếc xe ba bánh màu đỏ của nó xuất hiện.
"Ừm." Lâm Dữu hỏi: "Cuối cùng ông cũng đổi ý, chuẩn tặng con rối gỗ cho ?"
Còn kèm dịch vụ giao hàng tận nơi.
Jigsaw: "..."
Động tác đạp xe ba bánh của Billy dừng .
"Không." Trong chiếc loa gắn n.g.ự.c nó, giọng Jigsaw giận dữ từ chối: "Đây chỉ là một thủ tục thông lệ thôi."
Dù ở giữa chừng nhiều sự cố, phong cách lệch lạc nhiều như , việc thực hiện một màn cuối trò chơi là sự kiên trì cuối cùng của ông .
"Chúc mừng cô."
Con rối gỗ đạp xe về phía há miệng đóng mở, khuôn mặt trắng bệch bóng loáng của nó trong bóng tối khỏi khiến dựng tóc gáy: "Cô vẫn còn sống."
Hai chân nó chậm rãi đạp bàn đạp, nửa cứng đờ theo đó lắc lư.
Lâm Dữu: "Cái đó..."
"Cô." Tròng mắt của Billy đỏ ngầu, chỉ dáng vẻ của nó thôi, dường như thể bây giờ Jigsaw đang bực bội đến mức nào: "Nghe xong."
Lâm Dữu: "..."
Được thôi thôi, cô im miệng.
"Người sống phần lớn trân trọng."
Thấy cô im lặng, Billy tiếp tục đạp xe ba bánh về phía : " cô..."
Giọng Jigsaw khựng .
Con rối gỗ đột nhiên đạp xe nữa, Lâm Dữu im lặng một chân của Billy nhấc lên thử về phía , vẫn đạp .
Tròng mắt đỏ tươi trang camera lỗ kim chuyển xuống , thế là, Jigsaw ở phía bên màn hình cũng thấy...
Một mảnh vụn thủy tinh sót , quét sang bên cạnh cắm lốp xe đạp, nó đạp xuống một cái nữa, cắm càng sâu hơn.
Lốp của xe ba bánh, từ từ xẹp xuống ánh mắt của họ.
Có lẽ là nhớ điều gì, con rối gỗ ngẩng đầu lên, về phía Lâm Dữu.
" vốn định nhắc nhở ông."
Đối diện với ánh mắt của nó, nhún vai: " ông cho mà."