Nghe Nói Tôi Siêu Dữ - Chương 59
Cập nhật lúc: 2025-08-01 14:35:39
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kawakami Tomie cứ thế tựa cửa hàng, còn Lâm Dữu thì...
Nội tâm Lâm Dữu hề d.a.o động, cô còn thu thập một tấm thẻ.
Vẻ của Tomie đủ sức khiến tất cả phát cuồng, nhưng so với điều , tiếng bò lết rợn ở xa phía càng thể đánh thức lý trí của hơn.
Không lúc nào nó nhắc nhở họ rằng, về bản chất cô cũng giống như đống da thịt thậm chí còn hình chỉnh .
“Thật đáng tiếc, chúng đều hứng thú với cái .” Lâm Dữu rõ cô gì, cố tình theo ý cô , cố ý : "Cô c.h.ế.t một , rốt cuộc là c.h.ế.t ở ?”
Vẻ mặt của Tomie méo mó trong giây lát.
Cô ghét nhất việc khác thích cô , hề hứng thú với cô , càng như thì càng kích thích dục vọng chinh phục của Kawakami Tomie.
khi thấy nửa câu , cô lập tức khẽ .
“Chết ở ư? Đương nhiên là dối , những con hàng giả đây đều xử lý hết . Không ngờ các ngốc đến mức mắc lừa đấy, còn cái tên nữa, bảo thể cho thì cũng thật sự luôn.”
Cô nhắc đến Lư Chấn Kiệt, Lâm Dữu nhíu mày: "Anh ở ?”
Tomie dùng ngón trỏ gõ gõ cằm: "Dù thì cũng sắp tự , các tự hỏi .”
Như để chứng minh câu của cô , dứt lời, bên ngoài hang truyền đến tiếng bước chân.
Có dẫm lên đá và nước biển giữa những tảng đá, âm thanh vang vọng trong hang trầm đục và trống rỗng. Cuối cùng, khuôn mặt của đó xuất hiện trong tầm mắt của họ.
Lư Chấn Kiệt ôm trong lòng nhiều cỏ khô và cành cây. Nhớ những lời Tomie đó, Lâm Dữu cũng hiểu gì.
... Chẳng qua là để chuẩn đốt cái “hàng giả” mà Tomie .
Tomie thấy , hai mắt lập tức sáng lên, nhào tới ôm chặt lấy cánh tay . Cô ngẩng mặt ghé tai đối phương thì thầm, thỉnh thoảng liếc về phía họ.
Giản Minh Giai: “...Chậc.”
Vẻ mặt mặt Lư Chấn Kiệt thấy rõ bao nhiêu ý chí của bản , chỉ một mực lắng Tomie .
Thấy tia sáng lạnh lẽo dần hiện , Lâm Dữu thầm nghĩ xong .
Mặt bên cánh tay của trở nên mỏng và sắc bén, lẽ còn mang theo BUFF cứng hóa các loại, khó để tưởng tượng hậu quả sẽ nếu chạm .
Có lẽ những vết trầy xước xe và vết thương của Cố Hành đều là nhẹ.
“Hai từng đối đầu .” Cô cũng hạ thấp giọng: "Khả năng thắng trực diện thế nào?”
“Hả?”
Cô chú ý thấy Cố Hành đang quỳ một gối, vẻ đang chọn tới chọn lui thứ gì đó: "Anh đang gì ?”
“Không, gì.” Cố Hành , thẳng dậy như chuyện gì.
“Bốn chúng đều là nghề chiến đấu tự do, vũ khí thì...”
Anh : “Rất thấp.”
Lòng Lâm Dữu chùng xuống.
“Năng lực của như , theo lý mà ràng buộc cũng nhỏ, nên chắc là trong phó bản vẫn tìm thời cơ thích hợp.” Cố Hành : " xem , khi Tomie khống chế thể trực tiếp phớt lờ những hạn chế đó.”
Đây chính là mức độ khó khăn tăng gấp đôi.
Cô còn một rút thẻ, nhưng ai thể vặn khắc chế đây?
“Tớ thấy , bên đường!” Giản Minh Giai vội vàng : "Có nên rút lui ?”
Đây là kế lâu dài.
Hang động dù sâu đến cũng thể điểm cuối, chạy trong đồng nghĩa với tự tìm đường chết. vì để trì hoãn tình hình chỉ thể , Lâm Dữu gật đầu.
Giản Minh Giai: “Vậy... tớ đếm một, hai, ba.”
“Một, hai...”
Mấy tiếng Lư Chấn Kiệt còn là đồng đội, giờ từng bước từng bước tiến về phía họ.
“Ba!”
Con đường duy nhất còn để họ chạy trốn. Muốn qua cái miệng hang ở giữa, thì thể ngang qua cái nửa vẫn đang ngọ nguậy mặt đất .
Vết thương nứt toác thể vẫn ngừng sinh thịt mới. Lúc , một hòn đá ai ném “bộp” xuống mặt cô , b.ắ.n tung tóe nước.
Hòn đá rõ ràng là chọn lựa cẩn thận, một góc nhọn đến kinh ngạc, dùng vũ khí sắc bén thì quá đủ. Con Tomie đang bò mặt đất chậm rãi vươn tay nắm lấy nó trong lòng bàn tay.
Lâm Dữu cảm giác điều gì đó, cô liếc Cố Hành, nhưng lúc còn thời gian để tâm tới nữa.
Mà Tomie mặc váy liền thì ung dung theo như đang xem kịch, cô cảm thấy con hàng giả chỉ nửa uy h.i.ế.p gì lớn. Cũng chính vì sự bất cẩn của cô , trong khoảnh khắc lướt qua , chỉ cảm thấy chân bỗng nhiên một lực đạo nào đó quấn chặt lấy.
“Chết tiệt!” Tomie thét chói tai, hất văng phân của : "Mày đang gì , mau thả tao !”
Giây tiếp theo, một Tomie khác giơ cao hòn đá, dùng sức đập xuống!
*
“...Bên chuyện gì ?”
Giản Minh Giai thấy tiếng thét chói tai và chửi rủa đột ngột vang lên, hoang mang .
“Trời” Tuy rằng đoán đôi chút, Lâm Dữu cũng dứt khoát giả vờ ngây ngô: "Ai mà .”
Kawakami Tomie tự kiêu về vẻ của , càng bảo đảm chỉ cô là một sự tồn tại độc nhất vô nhị, coi những cá thể phân tách khác đều là “hàng giả”.
Cô tiếc bất cứ giá nào để hủy diệt những “hàng giả” đó, nhưng ngược : "hàng giả” mà cô coi thường cũng nghĩ như ... Ai cũng cảm thấy mới là thật.
Bọn họ vốn dĩ sẽ tự động nội chiến, đôi khi chỉ thiếu một cơ hội mà thôi.
Anh , hẳn là để tránh Tomie đuổi theo xúi giục, khiến sự việc trở nên phức tạp hơn.
“So với chuyện đó, chúng vẫn nên nghĩ xem thế nào để ngoài.”
Lâm Dữu : “Tìm một thu hút sự chú ý của ?”
Thu Vũ Miên Miên
Họ trốn chỗ sâu nhất của hang động, nơi tuy rộng rãi hơn đoạn mới tiến một chút, nhưng chỗ thể trốn luôn hạn. Lúc bốn đang nửa quỳ dựa cùng một tảng đá phía , mà bên , Lư Chấn Kiệt cũng tiến , mắt thấy sắp tìm đến đây .
“Sau đó những còn thừa cơ tay?”
Giản Minh Giai suy nghĩ: "Được thì , ai .”
“Nào." Lâm Dữu : "Oẳn tù tì.”
Sau ba vòng.
Cảnh Thanh Hà: “...”
Anh những khác đá, kéo của .
“Là ?!?” Anh suy sụp khổ sở .
“Hết cách .” Giản Minh Giai an ủi mà vẻ mặt vẫn giấu mấy phần hả hê : "Ai bảo ba đều thua chứ.”
“Nói cũng , thần kinh vận động của cũng nhất mà.”
Lâm Dữu vỗ vai : "Cố lên, bọn đều tin tưởng .”
Cảnh Thanh Hà: “!!!”
Tinh thần chấn động, tự nhủ tuyệt đối sẽ phụ sự kỳ vọng của chị đại!
“Vậy, cụ thể thì em cần gì?” Anh lo lắng hỏi.
“Ừmmmm...” Lâm Dữu trầm ngâm một lát: "Cứ di chuyển hồn chút .”
Cố Hành: “...”
Giản Minh Giai: “...”
Cái quái gì mà hồn, tưởng nào cũng thao tác ảo diệu như cô chắc?!
Cảnh Thanh Hà thật sự lọt tai câu , nuốt nước bọt, cẩn thận di chuyển đến một tảng đá khác. Cứ thế lặp lặp như , cho đến khi cách bọn họ một , mới đột nhiên thò đầu .
“Nhìn đấy!” Anh la lên: " ở...Vch!!”
Ngàn vạn ngờ thò đầu thì đối diện với khuôn mặt của Lư Chấn Kiệt, Cảnh Thanh Hà kịp né tránh, chỉ kịp nghiêng đầu.
Gió lạnh lướt qua bên mặt, nếu gần hơn chút nữa lẽ trực tiếp rụng một miếng thịt ... Lúc Cảnh Thanh Hà cũng bốc hỏa.
“Anh quên ai giúp đập TV !”
Anh tố cáo: “ cho , cứ như coi chừng Sadako và Kayako nửa đêm cùng đầu giường !”
Lâm Dữu: “...”
Không , lẽ giờ hai đang tự đánh .
Lời khích tướng tác dụng với Lư Chấn Kiệt , nhưng Cảnh Thanh Hà tránh né đến nỗi tay chân cuống cả lên. Anh lùi hai bước, lưng đụng thẳng vách đá.
Phía lưng là đá lởm chởm, cấn đau điếng. Nhìn cánh tay hóa thành lưỡi d.a.o sắc bén của đối phương quét ngang tới, Cảnh Thanh Hà theo phản xạ rụt đầu .
"Keng" một tiếng.
... Hả?
Không cảm nhận động tác tiếp theo của đối phương, Cảnh Thanh Hà ngẩn , ngẩng đầu lên.
...Kẹt, kẹt !
Cú đập của , trùng hợp ngay khe hở nối giữa hai tảng đá phía đầu. Nó kẹt chặt cứng, giãy giụa cũng thoát . Cảnh Thanh Hà co gối một cái né bàn tay còn , cứ thế luồn ngoài.
Cơ hội !
Ngay lưng Lư Chấn Kiệt, lúc còn kịp phản ứng, Lâm Dữu nhặt một hòn đá tròn to bằng hai bàn tay mặt đất, ném thẳng đầu .
Thậm chí còn kịp kêu một tiếng, trực tiếp ngã xuống đất.
Lâm Dữu ném hòn đá sang một bên, thở một .
"... Chắc tớ tay quá nặng chứ nhỉ?" Cô hỏi.
Giản Minh Giai sờ một cái thấy một cục u: "..."
"Vì vẫn dịch chuyển trực tiếp khỏi phó bản." Cô do dự : "Chắc vẫn... chứ?"
Nhắc mới nhớ...
Cô dùng ánh mắt " thể đánh giá qua vẻ bề ngoài" đánh giá Cảnh Thanh Hà từ xuống , cái khả năng di chuyển đó đúng là hồn.
Ba họ xử lý xong tên , nãy giờ Cố Hành xổm một trong góc, thẳng dậy, lên tiếng: "Nhìn chỗ ."
Vừa rõ cảnh tượng ánh đèn pin của , mí mắt Lâm Dữu giật giật.
Lại là một xác c.h.ế.t vẹn.
Có lẽ mới c.h.ế.t gần đây, vũng m.á.u chảy vẫn khô. Khuôn mặt của cô vẫn thiện, vẫn còn những đường vân cơ bắp.
"Rốt cuộc phân tách bao nhiêu cái..." Lâm Dữu lẩm bẩm: "Cái quá..."
Chỉ xử lý một cái xác ở quán trọ thôi đủ mệt .
Người duy nhất thể tiêu diệt nhanh nhất là Plague Doctor, nhưng thời gian thể xuất hiện chỉ năm phút. Trong hang động tối om như , ai chỗ nào bỏ sót .
Hơn nữa chỉ cần chạm sinh vật sống là chết, vật vô tri thì giải quyết .
"Nếu nữa." Cố Hành : "Chỉ thể phá hủy nơi thôi."
Lâm Dữu: "Nói thì dễ, phá hủy kiểu gì?"
"Năng lực của ." Anh một cách nhẹ bẫng.
...Năng lực của ?
Từ vụ nhà ga Kisaragi, cô từng đối phương nhắc đến một lời nào về năng lực của , đến phó bản cũng chỉ việc hóa trang và đổi giọng của liên quan đến nghề nghiệp.
Ngược với cô, Cảnh Thanh Hà thì lộ vẻ bừng tỉnh.
" hiểu ." Anh kinh ngạc : "Biến khí thành..."
"Nguyên lý quan trọng."
Cố Hành mỉm ngắt lời : "Nói tóm , chỉ cần lửa, thể tìm cách đốt cháy bộ nơi ."
"Bây giờ sâu chuyện ý nghĩa, ?" Anh hàm ý Lâm Dữu: "Vượt qua phó bản là ."
"Được thôi, lửa thì dễ."
Lâm Dữu liếc Giản Minh Giai, hiểu ý: "Có s.ú.n.g phun lửa mang từ quán trọ , chúng là ."
"Không gì cần chú ý nhiều." Cố Hành : "Đợi tín hiệu của , nín thở chạy cửa, đó châm lửa, đơn giản thôi."
Phía truyền đến tiếng sột soạt cọ xát.
Điều khiến Lâm Dữu một dự cảm lành.
Cô thấy rõ ràng, Cảnh Thanh Hà cũng đầu hít một ngụm khí lạnh.
Xác c.h.ế.t trong góc, chỗ xé toạc lờ mờ ngọ nguậy gì đó, giống như khuôn mặt chỉnh giống như mắt và tay. Điều đáng sợ nhất là cái , mà là khắp bốn phía đều tồn tại những âm thanh vụn vặt rõ ràng như .
"Rời khỏi đây!"
Cô quát lớn: "Ngay bây giờ!"
Cảnh Thanh Hà và Cố Hành, mỗi kéo một cánh tay của Lư Chấn Kiệt vòng qua cổ. Cánh tay của ngay khi bất tỉnh khôi phục dáng vẻ bình thường, lúc hai họ kéo về phía .
Vừa kéo một ngoài, tiếng động rợn , áp lực tâm lý thật sự quá lớn. Lúc nãy Cảnh Thanh Hà mồi nhử còn hoảng loạn thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-toi-sieu-du/chuong-59.html.]
Anh nghĩ bụng nếu thể trực tiếp nhét ba lô thì .
Bước chân càng lúc càng nhanh, khi thấy cảnh tượng ở chỗ họ , tất cả đều im bặt.
Hai Tomie - bao gồm cả cái mọc thêm một khuôn mặt - đều ngã gục ở đó
Trên họ để ít vết thương.
Vết cào của móng tay, vết xước của đá, vết thương sưng tấy vặn vẹo, trông vẻ như bất cứ lúc nào cũng thể mọc một khuôn mặt biến dạng... Thậm chí thể thấy những tiếng rên rỉ ngắt quãng.
"Đừng nữa."
Cố Hành : "Nín thở."
Việc lẽ quá sức đối với năng lực của , trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng bước chân vẫn hề giảm sự vững vàng.
Thời gian nín thở quá một phút, đến cửa hang vẫn còn một đoạn đường. Tất cả đều chạy càng lúc càng nhanh, đợi đến khi tắm ánh nắng mặt trời bên ngoài, phổi của Giản Minh Giai sắp nghẹt thở cuối cùng cũng tràn đầy khí trong lành.
Cô dám thả lỏng, lấy s.ú.n.g phun lửa , tay cầm một cành cây nhặt trong đống mà Lư Chấn Kiệt ôm về. Có lẽ vì tay run, cộng thêm cành cây ẩm, châm mấy mới thể bén lửa.
Sau đó, cô lùi , giữ cách, nghiến răng ném mạnh...
Cành cây ngắn ngủn xoay tròn bay về phía hang động.
"Ầm - "
Tiếng nổ lớn đủ sức rung chuyển màng nhĩ của , kèm với ngọn lửa bùng lên dữ dội là sức nóng cực độ ập tới.
Những chuyện đó còn liên quan đến họ nữa.
Ban đầu vụ nổ khiến những tảng đá ở cửa hang thi sụp xuống, động tĩnh bên trong chỉ còn là những tiếng động trầm đục và sự rung chuyển mặt đất.
Có ai đó rên rỉ phía .
"..."
Lư Chấn Kiệt từ từ tỉnh , giây tiếp theo sắc mặt tái mét.
Giản Minh Giai: "...Xem nhớ hết nhỉ."
"Không chỉ nhớ hết." Anh vùi mặt hai tay: "Cái khống chế tinh thần của trò chơi là đồng đội thể cứu thì cứu, cứu thì cứ giữ góc của Thượng Đế, cơ thể lời ."
Mọi : "..."
Sao cảm giác như đang vây quanh xem bản xử tử công khai .
Thật thảm, quá thảm.
"Kỳ lạ."
Lư Chấn Kiệt sờ gáy: "Ơ" một tiếng: "Sao chỗ sưng lên một cục thế ? Thảo nào thấy đau."
... Xem nhớ cái !
"Không gì gì." Lâm Dữu quan tâm : "Anh chỉ là cẩn thận ngã thôi, cũng ai lấy đá ném ."
Lư Chấn Kiệt: "...Hả??"
"Khụ, chỗ Tomie chắc vấn đề gì nữa ."
Giản Minh Giai chuyển chủ đề: "Vậy...giờ chúng lên bằng cách nào?"
Lúc xuống thì gần như là đu dây xuống, nhưng nếu leo lên...đá dễ trèo tay , họ chút kinh nghiệm nào, trừ Cảnh Thanh Hà chắc ai dễ dàng.
"Cái ..." Lư Chấn Kiệt gãi đầu: " một con đường."
Một lúc , chút tình nguyện thừa nhận: "Lúc nãy '' ôm cành cây là đường đó xuống."
Đi theo một đoạn đường vòng xa, gạt đám cỏ dại , quả nhiên thể lờ mờ thấy dấu chân. Lâm Dữu hướng, hình như thật sự thể lên đến phía vách đá.
"Nói mới thấy tiếc nhỉ."
Đi nửa đường, Lâm Dữu nhớ gì đó: " còn hứa là tìm cho một vật thí nghiệm."
Tiếc là đều thành tro hết .
"Thôi mà." Giản Minh Giai thở dài: "Trong tình huống đó cũng cách nào thuyết phục hoặc kịp gì cả."
Huống hồ, tính cách của Tomie thể đổi trong chốc lát .
Tuy là đạo lý ...
Có vỗ vai cô.
"Dù nữa, cũng hợp tác vui vẻ."
... Ừa.
Cảm nhận một vật nặng nào đó xuất hiện trong túi áo một cách thần quỷ , Lâm Dữu nhướng mày, Cố Hành thẳng về phía . Trên mặt hề lộ bất kỳ dị thường nào.
Trong tầm mắt thể thấy chiếc xe con của họ đang đậu bên đường, cũng chính lúc , tất cả đều đồng thời thấy âm thanh tổng hợp nhân tạo của hệ thống.
[Chúc mừng bạn, phó bản cấp A “Không ai sống sót” thành bộ cốt truyện.]
...Hả?
"Từ từ." Giản Minh Giai ngẩn : "Như là ? Tớ còn tưởng là..."
"Sadako biến thành thẻ , Tomie cũng thể tạo ảnh hưởng nữa."
Lâm Dữu suy tư : " và Toshio ước định , lẽ Kayako sẽ đến tìm rắc rối nữa. Bây giờ trở xe, đường cũng bà Turbo gây tai nạn, như tương đương với việc sống sót đến cuối cùng nhỉ?"
Chẳng qua, bình thường khi thông báo như rõ ràng sẽ ở trạng thái tĩnh, kỳ lạ còn thể tiếp tục di chuyển...
Đang nghĩ như , Lâm Dữu phát hiện kéo vạt áo cô.
Cô cúi đầu, thấy khuôn mặt của Toshio.
Lâm Dữu: "..."
Chấp niệm lớn quá đuổi theo tới đây luôn !
Không xa, Kayako trồi lên từ một vũng đen ngòm sấp ở đó, đang "ọc ọe" oán trách gì, cuối cùng chỉ đành bất lực chiều chuộng con trai .
*
[Biểu hiện của bạn trong phó bản đánh giá là...S.]
[Đã phát hiện thấy thanh tiến độ phần thưởng (10/10) đầy, tổng cộng năm đánh giá cấp S. Nhận cơ hội rút đạo cụ liên quan đến nghề nghiệp hiện tại, sử dụng ?]
...Hả?
"Cái ..." Lâm Dữu : "Để lát nữa dùng."
"Hả?"
Kênh voice đội vẫn đang mở, Giản Minh Giai kinh ngạc hỏi: "Dữu Dữu gì ?"
"Không gì, là cái rút đạo cụ phần thưởng đó." Lâm Dữu trả lời: "Tớ đầy , bảo nó lát nữa rút."
Giản Minh Giai: "...Được , cần nữa, tớ lấy S ."
"S S là chuyện nhỏ."
"Sadako, Kayako và Toshio." Lâm Dữu kiểm kê những thẻ lấy : "Còn Tomie..."
SR bội thu!
"Chờ chút chờ chút."
Giản Minh Giai vội vàng cắt ngang: "Không Tomie ?"
"Bây giờ ." Lâm Dữu vui vẻ: "Cố Hành cho."
Vừa trở giao diện chính, cái ống nghiệm bịt nút kín trong túi áo cô tự động biến thành thẻ.
[Tên: Kawakami Tomie]
[Mã thẻ: 014]
[Cấp bậc: SR]
[Ghi chú: Tuy chỉ là một ít máu, nhưng bên trong cũng chứa một phần nhỏ mô cơ, nếu thời gian bồi dưỡng cẩn thận sẽ trở thành một Kawakami Tomie chỉnh. Nhắc nhở , năng lực tái sinh của cô thể tác dụng ngờ tới. PS. Trong quá trình bồi dưỡng nhớ tránh xa bóng đèn.]
"Chắc là phát hiện t.h.i t.h.ể đó, lúc nó còn kịp tái sinh bỏ ."
"Không ." Giản Minh Giai hiểu: "Tại như ?"
"Ai , lẽ là hối lộ."
Cảnh Thanh Hà: "Hối, hối lộ?"
"Đơn giản thôi."
Lâm Dữu : "Khi nhắc đến năng lực của , thấy rõ là cái gì mà?"
Cảnh Thanh Hà khẽ "" một tiếng.
" ." Anh : "Nghe là thể đổi tỷ lệ các loại khí trong khí gì đó... Ai da, nhớ rõ nữa, tóm là năng lực kiểu như !"
"Ừm."
Anh cẩn thận hỏi: "Chẳng lẽ vấn đề gì?"
"Đương nhiên là ." Lâm Dữu : "Trong phó bản dùng, hơn nữa còn tạo dựng ấn tượng theo hướng khác... Anh ám chỉ chúng về năng lực thu thập thông tin."
Cảnh Thanh Hà: ", nhưng em thấy dùng thật mà?"
Nếu thì vụ nổ mà xảy .
Vừa , cũng tự nhận điều gì đó: "Vch, hóa là lừa đảo?! Vậy mà tin!"
"Không." Giản Minh Giai : "Nói đúng hơn là may mà tin đấy."
Nếu thì ngọn lửa đó thể bùng lên .
Năng lực của Cố Hành, nếu cô đoán sai, hẳn là " khác tin rằng năng lực gì đó".
Cái "tin" hẳn là xuất phát từ tận đáy lòng, đối phương thể rõ về , nếu thì chỉ cần tìm một đồng đội đánh đôi chẳng là gì thì .
Đồng thời, hạn chế cũng nhỏ, cứ biểu hiện mỗi phó bản đều đổi diện mạo, còn cố ý ám chỉ cô đừng vạch trần, e rằng nếu vạch trần mặt sẽ trừng phạt.
Tên giả, cải trang, năng lực chỉ khi lừa dối khác...
...Kẻ lừa đảo?
dù cũng liên quan gì đến cô, Lâm Dữu nghĩ, cùng lắm gặp thì phủ nhận ba ... Dù cũng là nhận lợi ích từ .
"À ." Cô hỏi: "Bây giờ định gì?"
"Ngày mai em về trường một chuyến."
Cảnh Thanh Hà , đến lúc mới nhớ vẫn là một học sinh lớp 12 nghiệp: "...Phải off đây."
"Hơi buồn ngủ." Giản Minh Giai : "Cậu còn chơi ? Tớ chơi cùng ."
"Không , tớ thấy vẫn còn chút thời gian."
Lâm Dữu : "Vừa tớ vẫn luôn thử cái chế độ vượt ải đơn, tự tớ ."
Bạn của cô ngáp một tiếng đáp lời.
Giản Minh Giai giải tán đội, Lâm Dữu nữa tiến giao diện lựa chọn chế độ.
Đánh giá của chế độ vượt ải tính tiến độ phần thưởng, đợi đến khi offline rút cũng .
Ừm, cô thuộc kiểu khi ăn sẽ để đồ ngon nhất ăn cùng.
[Bạn chọn chế độ vượt ải đơn.]
Giọng tổng hợp dịu dàng .
[Chế độ là phó bản đơn, chơi độc lập thành nhiệm vụ, một khi c.h.ế.t sẽ coi là vượt ải thất bại. Mỗi khi vượt qua một ải, độ khó của ải tiếp theo sẽ tăng lên. Đánh giá và phần thưởng sẽ dựa biểu hiện của chơi, trừ đạo cụ đặc biệt chỉ định, thể mang khỏi phó bản. Đồng ý thì tiếp tục.]
Đương nhiên là "Đồng ý" .
Lâm Dữu đưa tay ấn xuống.
[Vậy thì, xin hãy chuẩn sẵn sàng.]
[Ải thứ nhất.]
Trước mắt bỗng nhiên tối sầm .
Về cách thức nhập phó bản mà , hình như hai chế độ gì khác biệt.
Nghĩ , Lâm Dữu mở mắt , quanh môi trường xung quanh.
Nơi cô đang ở là một căn phòng chật hẹp, chiếc ghế gỗ nhỏ cứng, khiến cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Có lẽ là vì phát hiện cô tỉnh dậy, chiếc TV đối diện bỗng nhiên sáng màn hình.
Xuất hiện trong khung hình là một con rối gỗ.
Con rối gỗ đôi mắt đỏ ngầu, hai má phồng lên vẽ những vòng tròn màu đỏ kỳ quái hình xoắn ốc, khuôn mặt tô trắng toát hướng thẳng về phía ống kính.
"Xin chào, Susie." Con rối gỗ dùng giọng nam khàn khàn : " chơi một trò chơi với bạn."