Cảm giác khiến Lý Tùng La nhớ cảnh Tạ Phù Cừ từng hôn nàng trong suối nước nóng.
Khi vị trí đổi ngược, là nâng lấy mặt nàng, từ cao cúi xuống, mái tóc dài của cũng nghiêng trút xuống như dòng nước lụa, chảy dài đến má nóng hổi của nàng.
Tóc , thật lạnh quá .
Ý nghĩ của Lý Tùng La cứ thế bay xa vô định, đó nàng rút tay về.
Gương mặt Tạ Phù Cừ bỗng mất chỗ tựa, ngẩn ngơ dừng một thoáng, chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt mờ đục hướng về phía nàng.
Lý Tùng La dùng ngón tay còn ươn ướt lau nhẹ lên mặt , thấp giọng nghiêm túc : “Được , phơi nắng khó chịu, nhưng đừng cứ mãi nũng… Ừm, để che ô cho ngươi, ô cộng thêm mũ trùm, hiệu quả chắc chắn sẽ hơn.”
Nàng chui khỏi mũ trùm, dựng chiếc ô tre lên, cắm xuống cát giữa và Tạ Phù Cừ.
Nguyệt Sơn cũng ráng chen , nhưng hình quá to, cái đầu lông xù cứng nhắc chui cả chiếc ô tre lẫn Lý Tùng La ngã nhào, nàng hất văng, lộn một vòng xuống cát.
Hạt cát ở khắp nơi len lỏi nếp áo và tóc nàng. Khi nàng bò dậy, còn rõ tiếng “soạt soạt” của cát rơi xuống từ mái tóc .
“Nguyệt Sơn!”
Nàng tức giận dùng cả hai tay mạnh mẽ đẩy đầu nó, nhưng con hổ to chỉ rung râu, vững như núi.
Tạ Phù Cừ đưa tay , b.úng một cái trán nó, Nguyệt Sơn lập tức kêu t.h.ả.m một tiếng, b.ắ.n văng mười mét, đập xuống cát tạo thành một cái hố lớn.
Trong thoáng chốc, bụi cát tung mù mịt, còn Lý Tùng La thì hụt tay ngã chúi xuống đất thêm nữa. Nàng rạp cát, ngẩng đầu về hướng Nguyệt Sơn hất bay, lẩm bẩm: “Kiếp , tuy câu trẻ con đ.á.n.h nên , nhưng ngươi tay cũng nặng quá đấy.”
Cát bụi dần hạ xuống, Nguyệt Sơn lồm cồm chui khỏi hố, trán sưng vù, mắt ngân ngấn lệ chạy về ôm c.h.ặ.t lấy Lý Tùng La như một con mèo to đáng thương.
Lý Tùng La nhẹ nhàng xoa xoa trán nó. Nguyệt Sơn phát tiếng rên rỉ ủy khuất, nhưng dám chui giữa nàng và Tạ Phù Cừ nữa.
Nó hiểu rõ: Đại Vương sẽ đ.á.n.h nó, nhưng ác quỷ bên cạnh Đại Vương thì thật sự thể đập nó thành một miếng “bánh mèo”.
May mà cái sọ mèo lớn vẫn còn nguyên vẹn, khiến Lý Tùng La thở phào nhẹ nhõm.
Nàng nhặt chiếc ô Nguyệt Sơn húc đổ, cắm xuống cát, chỉ tiếc là chẳng bao lâu mặt trời lặn, chiếc ô cũng mất tác dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-79.html.]
Đêm nay trời âm u, ngay cả ánh trăng cũng .
Trong thương đội, đám yêu nhóm lên đống lửa, dùng nồi sắt nấu một nồi canh thịt. Không là thịt gì, nhưng mùi hương hấp dẫn, nên Lý Tùng La cũng xin hai bát.
Chiếc gáo dừa nàng mua rốt cuộc cũng phát huy công dụng, thể dùng bát đựng canh.
Uống xong, Lý Tùng La rửa sạch gáo dừa, lấy d.a.o đồng nhỏ khoan một lỗ, xâu thành chuông gió, treo lên dây buộc cổ của Nguyệt Sơn.
Sợi dây cổ Nguyệt Sơn vốn là lễ vật mà đám thị nữ của Bạt Thiệt Địa Ngục thành chuẩn cho nó, da thuộc đặc chế, đó khảm đủ loại bảo thạch hồng phấn lớn nhỏ, sang trọng quý giá. So , chiếc chuông gió bằng gáo dừa mà Lý Tùng La treo lên trông thật đơn sơ.
Bên trong chuông gió nàng còn treo vài viên đá nhỏ nhặt , gió đêm thổi qua, đá va gáo dừa phát những tiếng trầm đục cổ mộc, xen lẫn với tiếng leng keng trong trẻo từ lạc đà xa xa, vang vọng thật xa trong sa mạc.
Lý Tùng La lấy những cây nến trắng từ trong ba lô, xếp thành một vòng tròn quanh Tạ Phù Cừ, lượt châm sáng.
Một vòng ánh nến lập lòe, bóng sáng lúc tỏ lúc mờ hắt lên gương mặt Tạ Phù Cừ. Lý Tùng La bật : “Trông giống như cảnh tỏ tình nhỉ, đáng lẽ nên xếp nến thành hình trái tim, như thế sẽ hơn nhiều.”
Nói thế thôi, chứ nàng cũng lười bày .
Nàng gối đầu lên chân Tạ Phù Cừ, thật gối thế chẳng thoải mái chút nào, vì quá cứng, cứ như gối lên tảng đá.
Vậy nên nàng cong cánh tay, đặt đầu gối, trong cơn buồn ngủ ập tới khi ăn no, chỉ chăm chăm Tạ Phù Cừ.
Góc từ lên thường dễ một mất vẻ , nhưng Tạ Phù Cừ thì rõ ràng hề như . Thậm chí từ thấp lên, khí chất sắc bén càng thêm nổi bật.
Lý Tùng La mãi, chẳng bao lâu liền lơ mơ .
Nàng mơ thấy một cơn ác mộng.
Trong mơ hề hệ thống che mờ, cảnh tượng m.á.u chảy thây phơi khắp nơi trực tiếp hiện mắt Lý Tùng La.
Nàng thấy cả một vùng sa mạc mênh m.ô.n.g, m.á.u nhuộm đỏ sẫm cả một cát lớn.