Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:55:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nuốt một ngụm, c.ắ.n nàng.

Trong đầu tràn ngập những ý nghĩ giằng co, nhưng Tạ Phù Cừ lập tức c.h.ế.t lặng. Vì Lý Tùng La chịu buông tay, nên chỉ đành giữ nguyên tư thế nửa quỳ, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, giúp nàng điều khí.

hiệu quả chẳng đáng kể, Lý Tùng La vẫn cứ mãi.

Cảm xúc của nàng dường như rối loạn, Tạ Phù Cừ từ nàng mà chia sẻ nỗi bi thương, đau khổ, buồn bực, tủi vốn thể hiểu nổi.

là cùng một linh hồn, nhưng trong những môi trường và xác khác , mài giũa thành hai dáng vẻ khác biệt, đến mức ngay cả chính cũng thể thật sự hiểu bản .

Tạ Phù Cừ cứng rắn “xé” Lý Tùng La khỏi lòng , nâng khuôn mặt nàng lên.

Những giọt nước mắt của nàng rơi từng hạt xuống lòng bàn tay , khiến kẻ vốn cảm giác chạm như bỗng thấy ấm.

Hắn gắng sức suy nghĩ, trong tóc và vạt áo còn vương mùi sáp nến cháy dở.

Hắn thoát khỏi quá khứ do ngọn nến trắng dệt nên, nên đầu óc giờ phút từng sáng suốt đến thế.

Trong khoảnh khắc lóe sáng , Tạ Phù Cừ tỉnh táo cúi xuống, ôm lấy gương mặt thiếu nữ mà hôn lên.

Nụ hôn mà đòi hỏi hề đơn giản, c.ắ.n l.i.ế.m, còn dẫn dắt “ khác” kinh nghiệm mở miệng , để thể chạm tới hàm răng ngay ngắn và chiếc lưỡi mềm mại bên trong.

Lý Tùng La cuối cùng cũng im bặt.

Khuôn mặt nàng bàn tay Tạ Phù Cừ ép đến tê dại, bàn tay rộng lớn của khi ôm trọn gần như bao cả tai và má nàng trong lòng bàn tay.

Nàng luống cuống tìm chỗ bấu víu, tay đưa quờ quạng vài cái, cuối cùng chỉ thể níu lấy tấm lụa dài buông xuống từ cánh tay . Bộ váy vốn do Lý Tùng La chọn, tà váy xòe rộng giường, che cả đầu gối lẫn bắp chân nàng.

Lý Tùng La nhận đây là hôn môi, và chẳng mấy chốc hôn đến mức còn chút dưỡng khí để thở; hôn Tạ Phù Cừ vốn là lẽ đương nhiên, bởi c.h.ế.t, vốn chẳng cần hít thở, còn thể nàng thì yếu ớt, ngay cả lá phổi hệ thống sửa chữa cũng chẳng mấy khỏe mạnh.

Cảm giác nghẹt thở khiến Lý Tùng La choáng váng, đến cả tấm lụa nơi tay Tạ Phù Cừ nàng cũng dần còn sức giữ.

Nàng như sắp tan chảy mà trượt xuống, nhưng kịp ngã bao xa Tạ Phù Cừ đỡ lấy eo, ôm c.h.ặ.t lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-68.html.]

Tạ Phù Cừ bối rối mấy giây, mũi khẽ động hít lấy hương vị từ gò má và mái tóc ướt đẫm của nàng, khó hiểu vì Lý Tùng La mới hôn chút xíu như c.h.ế.t.

Lý Tùng La thì đầu nặng chân nhẹ, mắt nổ đom đóm, nhào thẳng n.g.ự.c thở dốc. Nàng thở một hồi lâu, mắt cuối cùng cũng còn là một màn tối đen vì tụt huyết áp, lờ mờ thấy bóng dáng, và cả gương mặt của Tạ Phù Cừ.

Hắn áp mặt cổ nàng, môi chạm mạch m.á.u mảnh mai làn da đang đập thình thịch điên cuồng.

Tạ Phù Cừ hiếm khi thở dài một tiếng, : “Lý Tùng La, ngươi thật dễ c.h.ế.t quá.”

Lý Tùng La mải hít thở, chẳng còn sức , chỉ tức tối đá mấy cái.

Mấy cú đá chẳng đau chẳng ngứa, Tạ Phù Cừ thậm chí còn chẳng cảm thấy đá. Hắn chỉ tiếp tục vùi mặt c.h.ặ.t chẽ cổ nàng, tự tiếp: “Đừng nữa, Lý Tùng La—mỗi ngươi , đều l.i.ế.m hết nước mắt mặt ngươi.”

“Ta l.i.ế.m ngươi ngươi vui.”

Sáng sớm hôm .

Lý Tùng La dí sát mặt gương đồng kiểm tra thật kỹ, trong gương phản chiếu một gương mặt với mí mắt và da mặt đều sưng phù.

Trước lúc rảnh rỗi nàng cũng từng nhiều tiểu thuyết, trong những truyện tu tiên đó đều rằng một khi tu tiên thành công, thể chất sẽ biến đổi to lớn, đao thương bất nhập, sức mạnh vô cùng là điều cơ bản, dung nhan bất lão thì xem như phúc lợi kèm theo.

khi Lý Tùng La kế thừa một phần dữ liệu tài khoản kiếp , nàng cũng chẳng thấy thể gì khá hơn.

Đừng đến chuyện đao thương bất nhập sức mạnh vô cùng, hôm qua nàng chỉ mất ngủ một đêm, sáng hôm vẫn xuất hiện quầng thâm mắt và mặt sưng vù!

Lý Tùng La tức giận, đ.ấ.m một quyền gương đồng: “Cái còn thiên lý gì nữa?!”

Gương đồng trả lời, chỉ là khi nàng đ.ấ.m ngã thì cứ xoay vòng vòng, lăn đất.

Lý Tùng La đầu, nện hai quyền “bộp bộp” lên lưng Tạ Phù Cừ. Hắn vẫn thẳng tắp, nhúc nhích, gương mặt biểu cảm hướng ngoài.

Đã lâu còn điều khiển thời tiết xung quanh thành kiểu âm u, mưa phùn mà quen thuộc nữa, giờ đây bầu trời bên ngoài sáng trong đến đáng sợ, ánh nắng gay gắt khiến gạch đất cũng nóng rát.

 

 

Loading...