Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:54:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài thiếu niên mặc đồng phục cùng mấy tên lưu manh cửa hút t.h.u.ố.c, cợt năng, thỉnh thoảng học sinh ngang qua đều né tránh, chẳng dám thẳng, khiến bọn chúng càng thêm lớn tiếng nhạo.

Chợt nổi cơn gió, ngược chiều thổi khói t.h.u.ố.c về bên tả, nơi một quán bán khoai nướng, Tạ Phù Cừ đang mua khoai mùi khói hun đến cau mày, ngoái đầu về phía cửa tạp điếm.

Chủ quán tìm tiền thối, Tạ Phù Cừ nhận tiền xong, ba hai miếng ăn sạch củ khoai, cũng chẳng buồn lau tay, sải bước thẳng đến mặt đám thanh niên hút t.h.u.ố.c.

Người phương Bắc phần lớn cao lớn, mà giữa đám cao nhân , hình Tạ Phù Cừ càng tuấn tú nổi bật.

Hắn dùng bàn tay lấm tro khoai nắm lấy cổ áo đối phương kéo mạnh lên, cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, nhẹ nhàng nhấc bổng kẻ đến chân chạm đất.

Bốn mắt giao , kẻ lưu manh khi nãy còn dám nhạo học trò ngoan hiền, giờ ánh mắt quét qua liền dám thốt nửa lời, ngây dại để rút điếu t.h.u.ố.c khỏi miệng.

Đầu t.h.u.ố.c ném xuống đất, lập tức dẫm tắt. Tạ Phù Cừ buông tay, đẩy gã lùi , một tay gõ biển “cấm hút t.h.u.ố.c” vách tạp điếm: “Đồ ngu! Mắt mù thì đem hiến, thấy nơi cấm hút t.h.u.ố.c ? Bao nhiêu học sinh ở đây, dùng khói độc mà hại hoa mầm đất nước ?”

Những kẻ còn lật đật dập tắt t.h.u.ố.c, cúi đầu rụt cổ —— nếu đuôi, e rằng kẹp c.h.ặ.t cả .

Nhìn bọn chúng gật gù khúm núm, Tạ Phù Cừ thấy chán, tùy tiện quệt tay áo gã tiểu lưu manh hai cái, xoay mua thêm hai củ khoai nữa.

Mãi đến khi xa, đám tiểu lưu manh mới dám thẳng lưng, len lén lau mồ hôi lạnh trán. Có tân sinh đến rõ sự tình, ngơ ngác hỏi quanh: “Vừa là ai ? Trông hung dữ thế, chẳng lẽ cũng là học sinh trường ?”

Tên tiểu lưu manh chân mềm nhũn, dựa tường mới vững, nhưng vẫn quên đáp lời tiểu mới thu nạp: “Không , là học sinh Nhất Trung. Ngươi nhớ kỹ diện mục , gặp thì chạy nhanh một chút.”

Nam sinh nọ ngạc nhiên: “Là Nhất Trung ư? Nhìn … Hắn đ.á.n.h lợi hại lắm ?”

Bằng hữu bên cạnh liền nắm vai , đẩy tới bên quầy bán quà—— nơi đó dán đầy báo chí. Anh đưa tay chỉ một trang báo chính diện, hiệu cho .

Thiếu niên tuấn tú khi nãy còn ăn liền ba củ khoai, giờ đây hiện rõ ảnh, mặc đồng phục mùa hạ của Nhất Trung, thần sắc lười biếng, đơn thủ xách cờ lụa.

Bên cạnh là hàng chữ lớn đậm: 【Học sinh trung học thấy việc nghĩa hăng hái , đuổi theo giặc cướp, vì qua đường mà thu hồi tài vật】.

Đồng bạn : “Ngươi mới thi đây, quen mặt , nhưng từ nay trở , nhất khắc ghi kỹ dung mạo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-49.html.]

Người thể dùng hai chân đuổi theo mô tô, một quyền nện ngã cường đạo cướp giật từ xa xuống; ba đ.á.n.h một, tay đoạt đao trắng mà vẫn vô sự. Toàn bộ chính là một kẻ ‘biến thái đạo đức’.

Chúng thường, chớ cùng loại biến thái so đo.”

Tạ Phù Cừ, kẻ xưng là biến thái việc nghĩa, đến cuối đường học sinh, mua thêm một bát đậu hoa ngọt, ghế dài công cộng, ăn lôi sổ ghi chép tiếng Anh , miệng lẩm nhẩm từ ngữ.

Nhất Trung giờ tự học buổi tối kéo dài, học sinh phần nhiều ở nội trú.

Mà Tạ Phù Cừ thuộc ít chẳng ở trường.

Đợi khi tan học bước cổng, trăng treo cao, quán quán ăn đêm mở cửa tấp nập, đăng thái rực rỡ từ đầu phố đến cuối, ánh đèn muôn màu hòa hương vị đậm nồng của thịt nướng, hồi hổi xông thẳng lên mũi.

Hắn băng qua phố phường náo nhiệt, rẽ vài ngõ, tiến khu dân cư.

Nơi đây rõ ràng tĩnh lặng hơn hẳn.

Khu vốn là nhà an trí, nhưng cư dân hỗn tạp, do địa thế tiện lợi, nên giờ thành khu chỗ học quý hiếm, tiền cũng khó mà mua nổi.

Tạ Phù Cừ tới cửa nhà, móc khóa mở cửa. Phía cánh cửa, ba gian một sảnh chìm trong tịch mịch hắc ám. Hắn đưa tay bật đèn “tách” một tiếng, phòng khách sáng bừng.

Ngay chính diện là một bức di ảnh đen trắng treo tường, bên bày một đĩa táo cùng chuối. Tạ Phù Cừ tới, chào một tiếng, lựa một quả táo hãy còn tươi, chà qua chà mấy lượt áo đồng phục, đoạn c.ắ.n răng nhai “rốp rốp”.

Cơm tối ở trường ăn hai bát, giờ khéo thấy đói.

Một quả táo xuống bụng vẫn chẳng no, quăng cặp sách lên sa lông, bắt đầu lục tìm tủ lạnh, xem thím để đồ ăn tiện lợi nào .

“Mì sợi… lười nấu. Cũng chẳng còn trứng. Chân giò? Quá cứng … Để xem…”

 

 

Loading...