Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-31 14:24:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Tùng La cố sức nhai thêm mấy lượt, mới miễn cưỡng nuốt miếng thịt xuống.

Gió đêm thổi khiến cảm thấy chút hàn ý, bèn từ trong hành trang lôi một tấm chăn dày, quấn c.h.ặ.t lấy , đống lửa ngẩn ngơ xuất thần.

Ngẩn ngơ hồi lâu, Lý Tùng La từ trong chăn thò một bàn tay, khẽ chạm cánh tay rủ xuống bên của Tạ Phù Cừ.

Bàn tay lạnh băng.

Nàng liền kéo lấy bàn tay giá lạnh nhét trong chăn, ôm c.h.ặ.t, chật vật lôi cả tấm chăn mà dịch gần bên , gối đầu lên đôi chân cứng ngắc của , nhắm mắt an nhiên mà ngủ.

Đến sáng hôm , Lý Tùng La tỉnh giấc, mắt còn mở, việc đầu tiên chính là đưa tay sờ mặt Tạ Phù Cừ.

Da thịt mặt vẫn lạnh như băng, chỉ đôi bàn tay nàng ôm suốt cả đêm qua là còn vương chút ấm. ấm của , mà là của Lý Tùng La.

Nàng ngáp dài, uể oải dậy, nheo mắt ngẩng đầu bầu trời.

Hôm nay Lý Tùng La tỉnh sớm, thể thấy phía tầng mây xám tro là từng vệt hào quang, ráng sớm loang sắc nhạt, rải xuống mảnh sườn núi nơi nàng và Tạ Phù Cừ , nhuộm cả vùng thành một mảng kim xám.

Trên sườn núi mọc đầy những cây thuộc họ mộc tê, nhưng hoa, cành nhỏ dựng thẳng mà lan dọc mặt đất.

Lý Tùng La chuyện gì để , bụng cũng đói, cũng chẳng lập tức lên đường.

Thế là bèn kéo một nhánh nhỏ, bẻ gãy, dùng nó mà bện thành vòng hoa, đem mấy đóa hoa chẳng Tạ Phù Cừ hái từ nơi nào mà cài .

Hương hoa thoang thoảng, nhưng xen lẫn bên trong là mùi m.á.u khô.

Hoa quá lớn, Lý Tùng La cố chấp nhét , thành thử vòng hoa cuối cùng chế tác chẳng còn dáng vòng hoa, mà giống như vương miện hoa.

Đóa hoa tinh xảo chồng chất, sinh cơ dạt dào, tắm ánh sớm xám mờ.

Lý Tùng La đội vương miện hoa lên đầu, nơi kính, nàng cúi đầu cái bóng in sườn núi, thấy cái đầu trong bóng ảnh phình to , bèn vô cùng đắc ý mà tán thưởng: “Quả hổ là kiệt tác của , thế mà mỹ lệ đến thế .”

Sau đó, nàng bẻ thêm một cành, bện cho Tạ Phù Cừ một vòng hoa nữa.

hoa chẳng đủ, thế nên vòng hoa của chỉ còn lá mà thôi. Lý Tùng La bèn moi trong đống châu bảo một sợi dây chuyền nạm bảo thạch hoàng kim rực rỡ, cẩn thận đan vòng lá, cùng đặt lên đỉnh đầu Tạ Phù Cừ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-31.html.]

Chiếc vòng hoa lá xanh xen lẫn bảo thạch kim sắc , xua bớt t.ử khí . Bóng lá rủ xuống phủ đường mày cùng hốc mắt sâu thẳm, Lý Tùng La đem thanh kiếm nhét lòng bàn tay .

Nàng gật đầu, mãn ý : “Thế mới dáng vẻ của kiếm tiên cứu thế chứ!”

Khi , Lý Tùng La nảy ý tưởng, dùng cách điểm trang Tạ Phù Cừ, để suy đoán diện mạo khi còn là kiếm tiên cứu thế.

Quả thực, lúc đội vòng hoa, tay cầm bảo kiếm, thoạt trông cũng giống một kiếm tu.

so với hình tượng cứu thế trong tưởng tượng của thế nhân thì cách xa, bởi c.h.ế.t quá lâu, dẫu dung mạo vẫn tuấn mỹ, khí chất trở nên u ám, y phục cũng một màu đen thẫm.

Mái tóc cũng đen nhánh.

Lý Tùng La đưa tay chạm mái tóc dài đen mượt của Tạ Phù Cừ, trong lòng dấy lên đôi phần hâm mộ.

Lúc còn ở thời hiện đại, khi vì phối hợp trị liệu, nàng từng cạo sạch mái đầu.

Tuy rằng tóc khi cạo cũng sẽ mọc , nhưng lẽ bởi thể chẳng thể cung dưỡng đủ dưỡng khí, nên lúc Lý Tùng La còn tóc thì mái tóc cũng thưa thớt ít ỏi.

May , thể hiện giờ của nàng khỏe mạnh hơn nhiều, tóc cũng rậm rạp dày dặn, nghĩ đến đó, Lý Tùng La đưa tay sờ lên tóc , đối với tình trạng thể hiện nay vô cùng mãn ý.

Có thể , thể ăn uống, còn tóc.

So với , chẳng khỏe mạnh gấp bao nhiêu .

Gần đến buổi trưa, nàng cùng Tạ Phù Cừ đặt chân tới một nơi giống như thôn trấn của yêu tộc.

Nơi đây phần nhiều yêu tộc là loài họ Miêu, thể hình so với đám yếu yêu của Sơn Nha to lớn hơn nhiều, y phục chúng mặc , cùng nhà cửa hai bên đường, cũng tinh xảo hơn thôn Sơn Nha gấp bội.

Đối diện với hai kẻ xa lạ đột ngột xông , đám yêu miêu cảnh giác hiếu kỳ, nhưng cũng chỉ dừng ở hiếu kỳ, chẳng ý đuổi bọn .

Lý Tùng La dắt Tạ Phù Cừ ngang con đường chính giữa trấn, giữa lối đá rộng rãi bằng phẳng, sừng sững một pho tượng đá vô cùng cao lớn.

 

 

Loading...